Đau.
Một cơn đau xé rách màng nhĩ, buốt buốt truyền từ thái dương thẳng vào đại não khiến Phó Chỉ Toàn vô thức chau mày. Mùi m.á.u tươi tanh nồng, tiếng còi xe cấp cứu ch.ói tai, cùng với nụ cười vặn vẹo đầy đắc ý của Quý Văn Minh và Tiền Trân Trân trong cơn mưa tầm tã đêm hôm đó cứ cuồn cuộn ùa về, chân thực đến mức khiến cô ngạt thở.
"Phó Chỉ Toàn, cô cút ra khỏi nhà họ Quý với hai bàn tay trắng đi! Tất cả những gì cô có, từ công ty, tài sản, cho đến vị trí Quý phu nhân, bây giờ đều là của Trân Trân!"
"Đồ đàn bà vô dụng, đến một đứa con cũng không đẻ được, cô lấy tư cách gì mà đòi chia tài sản với tôi?"
Những lời nói cay độc như từng nhát d.a.o phay băm vằn nát trái tim cô. Khối tài sản cô liều mạng gây dựng suốt năm năm trời bị kẻ khác nẫng tay trên. Người chồng mà cô dốc lòng phò tá, vì anh ta mà uống rượu tiếp khách đến mức xuất huyết dạ dày, cuối cùng lại nắm tay một người đàn bà khác, đứng trên cao nhìn cô c.h.ế.t t.h.ả.m dưới bánh xe tải đông lạnh.
Phó Chỉ Toàn choàng tỉnh, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt. Cô trừng lớn hai mắt, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm mảng lưng áo lụa.
Ánh sáng rực rỡ từ ngọn đèn chùm pha lê trên trần nhà rọi thẳng vào võng mạc khiến cô phải nheo mắt lại. Đây không phải là ngã tư đường ướt sũng nước mưa. Đây cũng không phải là bệnh viện lạnh lẽo thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c sát trùng.
Cô chống tay lên lớp đệm nhung đỏ mềm mại, lảo đảo đứng dậy. Gương mặt phản chiếu trong tấm gương lớn viền vàng phong cách châu Âu trước mặt khiến nhịp tim cô như ngừng đập. Trong gương là một người phụ nữ hai mươi sáu tuổi, dung mạo sắc sảo, quyến rũ, khoác trên mình bộ vest công sở màu trắng cắt may thủ công tinh tế, tôn lên vóc dáng hoàn mỹ và khí chất bức người. Gương mặt này không hề có vết sẹo dài gớm ghiếc do mảnh kính ô tô găm vào, đôi mắt cũng không vương chút tiều tụy, xám xịt của một kẻ bị dồn đến đường cùng.
"Mình... còn sống sao?" Phó Chỉ Toàn thì thào, giọng nói khàn đặc đầy khó tin. Cô đưa tay lên ôm lấy n.g.ự.c trái, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ, dồn dập của trái tim. Hơi ấm từ da thịt truyền đến lòng bàn tay nhắc nhở cô một sự thật điên rồ: Cô đã trọng sinh.
Ánh mắt Phó Chỉ Toàn lướt qua căn phòng. Giấy dán tường hoa văn chìm sang trọng, bộ sofa da thật đắt đỏ, và cả lẵng hoa bách hợp khổng lồ đặt trên bàn trà. Mùi hương nước hoa đắt tiền hòa quyện với không khí mát lạnh từ máy điều hòa tạo nên một không gian vô cùng quen thuộc.
Phòng chờ VIP của Khách sạn Đế Cảnh.
Ký ức nháy mắt khớp lại. Hôm nay là ngày mười lăm tháng tám. Đêm tiệc kỷ niệm năm năm thành lập Tập đoàn Quý Thị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khóe môi Phó Chỉ Toàn chậm rãi nhếch lên, tạo thành một nụ cười lạnh lẽo đến thấu xương. Lão thiên gia vậy mà lại mở mắt, cho cô quay trở về đúng cái ngày định mệnh này. Ngày mà bi kịch của kiếp trước bắt đầu. Ngày mà Quý Văn Minh, gã chồng khốn nạn đạo đức giả của cô, lên kế hoạch hoàn hảo để tước đoạt quyền lực, ép cô ký giấy ly hôn và rước ả tiểu tam Tiền Trân Trân lên ngôi vị chính thất ngay trước mặt toàn thể giới truyền thông Yến Kinh.
Kiếp trước, ở ngay tại căn phòng chờ này, cô đã bị mẹ chồng là Vạn Lệ Hoa sỉ nhục đến mức khóc cạn nước mắt. Vì quá uất ức và hoảng loạn, cô đã để lộ điểm yếu, bị bảo vệ của Quý Văn Minh khống chế, cuối cùng bị tống ra khỏi cửa sau của khách sạn như một con ch.ó hoang, để mặc cho đôi cẩu nam nữ kia đứng trên sân khấu lấp lánh ánh đèn, nhận những lời chúc tụng của giới thượng lưu.
"Quý Văn Minh... Tiền Trân Trân..." Phó Chỉ Toàn nhai nuốt hai cái tên này trong cổ họng, ánh mắt bùng lên một ngọn lửa hận thù rực cháy, nhưng rất nhanh sau đó lại được giấu nhẹm dưới một tầng băng mỏng tĩnh lặng.
Đã được làm lại từ đầu, cô tuyệt đối sẽ không để kịch bản cũ lặp lại. Muốn tước đoạt tài sản của cô? Muốn đạp lên xương m.á.u của cô để xây đắp tình yêu đích thực? Nằm mơ đi!
"Cạch!"
Cánh cửa gỗ lim dày cộp của phòng chờ đột ngột bị đẩy mạnh ra từ bên ngoài, cắt ngang dòng suy nghĩ của Phó Chỉ Toàn.
Một người phụ nữ trạc năm mươi lăm tuổi bước vào, theo sau là hai tên vệ sĩ mặc vest đen. Bà ta mặc một chiếc sườn xám bằng lụa tơ tằm thêu hoa mẫu đơn ch.ói lọi, trên cổ đeo một chuỗi ngọc trai to bằng ngón tay cái, mười ngón tay thì có đến sáu ngón đeo nhẫn kim cương và ngọc bích. Sự phô trương lố lăng này hoàn toàn không thể che giấu được nét chanh chua, dung tục khắc sâu trên gương mặt.
Đó chính là Vạn Lệ Hoa — mẹ ruột của Quý Văn Minh.
Vạn Lệ Hoa khoanh tay trước n.g.ự.c, hất hàm nhìn Phó Chỉ Toàn từ trên xuống dưới bằng ánh mắt khinh miệt tột độ. Giọng nói của bà ta ch.ói lói, the thé vang lên trong không gian tĩnh lặng:
"Phó Chỉ Toàn, cô còn đứng thừ ra đó làm cái gì? Đã bảo là tối nay cô không cần xuất hiện ở hội trường cơ mà! Khôn hồn thì mau ký vào tờ đơn ly hôn này rồi thu dọn đồ đạc cút khỏi nhà họ Quý đi. Đừng có ở đây làm kỳ đà cản mũi, làm bẩn mắt khách khứa của công ty!"
Vừa nói, bà ta vừa ném phịch một tập tài liệu xuống mặt bàn trà bằng kính. Hai chữ "Ly Hôn" in đậm đập thẳng vào mắt Phó Chỉ Toàn.