Hào Môn Trọng Sinh: Vợ Cũ Báo Thù

Chương 2



Kiếp trước, khi đối mặt với cảnh tượng này, Phó Chỉ Toàn đã sụp đổ hoàn toàn. Cô khóc lóc, quỳ gối van xin Vạn Lệ Hoa nói cho cô biết cô đã làm sai điều gì. Cô kể lể về những đêm thức trắng làm bản thảo dự án, những lần chạy vạy khắp nơi để vay vốn khi công ty suýt phá sản. Nhưng đáp lại sự mềm yếu đó chỉ là những cái tát nảy lửa và những lời nh.ụ.c m.ạ cay nghiệt.

Nhưng hiện tại...

Phó Chỉ Toàn đứng thẳng người, hai tay đút vào túi quần vest. Cô không nhìn tập tài liệu, mà thong thả ngước mắt lên, dùng một ánh mắt xa lạ, lạnh lùng như đang nhìn một con ếch nhảy nhót dưới đáy giếng để đ.á.n.h giá Vạn Lệ Hoa.

Sự tĩnh lặng bất thường của cô khiến Vạn Lệ Hoa có chút chột dạ, nhưng thói quen hống hách bao năm qua nhanh ch.óng lấn át đi sự bất an mỏng manh ấy. Bà ta tiến lên một bước, chỉ thẳng ngón tay đeo chiếc nhẫn ngọc bích to tướng vào mặt Phó Chỉ Toàn:

"Nhìn cái gì mà nhìn? Cô tưởng cô lườm tôi thì tôi sợ cô chắc? Đồ con gà mái không biết đẻ! Lấy Văn Minh nhà tôi năm năm trời mà cái bụng vẫn xẹp lép. Đã thế lại còn suốt ngày ra ngoài giao du với đám đàn ông, vứt bỏ thể diện của nhà họ Quý. Văn Minh nó chịu đựng cô đến bây giờ đã là nhân nghĩa tận cùng rồi! Bây giờ Trân Trân đã m.a.n.g t.h.a.i cốt nhục của nhà họ Quý, con bé lại là thiên kim tiểu thư danh giá của Tập đoàn Tiền Thị. Chỉ có gia thế như vậy mới xứng đáng làm con dâu của Vạn Lệ Hoa này, mới xứng đáng đứng cạnh Văn Minh nhà tôi. Còn cô? Một đứa mồ côi không cha không mẹ, ngoài cái mặt hồ ly tinh ra thì có cái gì? Biết điều thì cút sớm đi, tôi còn bớt cho cô vài đồng bạc lẻ mà sống qua ngày!"

Từng lời cay độc tuôn ra như thác đổ. Nếu là trước kia, trái tim Phó Chỉ Toàn đã rỉ m.á.u. Nhưng lúc này, cô chỉ cảm thấy buồn cười. Thật sự vô cùng buồn cười.

Khóe môi Phó Chỉ Toàn cong lên. Cô bật cười thành tiếng. Tiếng cười ban đầu chỉ là những âm thanh khe khẽ trong cổ họng, sau đó lớn dần, vang vọng khắp căn phòng chờ rộng lớn.

"Bà cười cái gì? Đồ điên này, cô bị kích động đến mức hóa điên rồi sao?" Vạn Lệ Hoa nhíu c.h.ặ.t lông mày, bước lùi lại nửa bước, vẻ mặt vừa kinh tởm vừa e dè.

Phó Chỉ Toàn ngừng cười. Ánh mắt cô đột ngột sắc lại như một lưỡi d.a.o vừa được rút ra khỏi vỏ, cắm phập vào mặt Vạn Lệ Hoa. Cô chậm rãi bước lên phía trước. Mỗi bước chân đi trên đôi giày cao gót mười phân nện xuống sàn nhà trải t.h.ả.m đều phát ra âm thanh trầm đục, mang theo một luồng áp bách khiến người khác nghẹt thở.

"Tôi cười sự ngu dốt của bà đấy, Vạn Lệ Hoa." Giọng nói của Phó Chỉ Toàn không lớn, nhưng từng chữ đều rõ ràng, lạnh lẽo như băng tuyết tháng mười hai.

Vạn Lệ Hoa trợn tròn mắt, phẫn nộ hét lên: "Cô... cô dám gọi thẳng tên tôi? Cô là đồ mất dạy, đồ vô học! Tôi là mẹ chồng của cô đấy!"

"Mẹ chồng?" Phó Chỉ Toàn khẽ nghiêng đầu, nụ cười mỉa mai trên môi càng đậm. "Bà lấy tư cách gì để xưng mẹ chồng với tôi? Là tư cách của một kẻ năm năm ăn bám, dùng tiền của tôi để mua những thứ trang sức lố lăng trên người bà, hay là tư cách của một mụ già thiển cận, tiếp tay cho thằng con trai phế vật ngoại tình?"

"Cô... cô..." Vạn Lệ Hoa tức đến mức n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, giơ tay lên định tát thẳng vào mặt Phó Chỉ Toàn.

Nhưng chưa kịp để bàn tay điểm xuyết đầy kim cương ấy chạm vào da thịt mình, Phó Chỉ Toàn đã vung tay ra, tóm gọn lấy cổ tay của bà ta. Lực đạo mạnh mẽ và dứt khoát đến mức Vạn Lệ Hoa đau đớn nhăn rúm mặt mày, kêu oai oái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Buông ra! Tụi mày c.h.ế.t mù hết rồi à, mau bắt con tiện nhân này lại cho tao!" Vạn Lệ Hoa quay sang quát tháo hai tên vệ sĩ đang đứng sững sờ ở cửa.

Hai tên vệ sĩ giật mình định xông lên, nhưng Phó Chỉ Toàn chỉ liếc mắt nhìn chúng một cái. Ánh mắt chứa đầy sát khí và sự uy quyền tuyệt đối khiến chúng lập tức khựng lại, không dám bước thêm nửa bước. Bọn chúng đều là nhân viên của Quý Thị, mà ở Quý Thị, ai cũng biết Phó Chỉ Toàn mới là Diêm Vương sống thực sự cai quản mọi dự án, còn Quý Văn Minh chỉ là một bình hoa di động mang danh Tổng Giám đốc.

Phó Chỉ Toàn hất mạnh tay Vạn Lệ Hoa ra khiến bà ta lảo đảo suýt ngã nhào xuống đất. Cô rút một tờ khăn giấy trên bàn, thong thả lau từng ngón tay vừa chạm vào bà ta, giọng điệu mang theo sự khinh bỉ tột độ:

"Bà nghĩ Quý Văn Minh là cái thá gì? Bà nghĩ Tập đoàn Quý Thị có được ngày hôm nay là nhờ vào tài năng của đứa con trai quý hóa nhà bà sao? Để tôi nhắc cho bà nhớ, Vạn Lệ Hoa. Năm năm trước, khi Quý Văn Minh bị lừa sạch vốn liếng, suýt phải nhảy lầu tự t.ử, là ai đã đứng ra gánh khoản nợ ba mươi triệu tệ? Là tôi! Hợp đồng phân phối độc quyền với Tập đoàn Viễn Dương mang lại lợi nhuận khổng lồ, là ai đã thức trắng ba đêm ở phòng cấp cứu truyền nước biển để viết xong bản kế hoạch thuyết phục họ? Là tôi! Quý Văn Minh của bà chỉ là một kẻ bất tài vô dụng, một con rối được tôi khoác lên người bộ vest hàng hiệu rồi đặt vào ghế Tổng Giám đốc để giữ thể diện cho cái lòng tự trọng rẻ rách của đàn ông các người mà thôi!"

Phó Chỉ Toàn vứt tờ khăn giấy vào thùng rác, tiến sát lại gần Vạn Lệ Hoa, ép bà ta phải lùi lại đến mức lưng đập vào vách tường.

"Và bây giờ, các người nghĩ rằng công ty đã lên sàn, đã có chỗ đứng ở Yến Kinh, thì có thể tùy tiện vứt bỏ người đã xây dựng nên nó, để rước một con b.úp bê não tàn nhà họ Tiền về làm phu nhân sao? Các người ngây thơ đến mức nghĩ rằng tôi sẽ ngoan ngoãn ký vào tờ giấy ly hôn kia, nhường lại một nửa tài sản cho kẻ đã phản bội mình?"

Vạn Lệ Hoa sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Bà ta chưa bao giờ thấy Phó Chỉ Toàn đáng sợ như thế này. Đứa con dâu luôn nhẫn nhịn, im lặng chịu đựng những lời xỉa xói của bà ta đâu rồi? Người phụ nữ trước mắt như một ác quỷ vừa bò lên từ địa ngục, mang theo sát khí bừng bừng muốn nghiền nát tất cả.

Dù sợ hãi, nhưng bản tính tham lam và kiêu ngạo vẫn khiến Vạn Lệ Hoa cố gắng cãi cùn: "Cô... cô đừng có giảo biện! Công ty mang tên Quý Thị, Văn Minh nhà tôi là người đứng tên pháp nhân, là Tổng Giám đốc! Cô chỉ là một con đàn bà ăn bám! Pháp luật quy định tài sản là của Văn Minh. Trân Trân là người mà nhà họ Tiền chống lưng, tiền vốn sắp rót vào công ty gấp mười lần những gì cô có thể làm. Cô lấy cái gì mà đấu với con trai tôi?"

Phó Chỉ Toàn bật cười thành tiếng, nụ cười rạng rỡ nhưng không hề chạm đến đáy mắt. Cô quay người đi về phía chiếc ghế sofa, nhấc chiếc túi xách bạch kim phiên bản giới hạn của mình lên. Bàn tay thon dài thong thả mở khóa cài, rút ra một tập tài liệu được niêm phong cẩn thận.

"Pháp nhân? Tổng Giám đốc?" Phó Chỉ Toàn lặp lại những từ đó như thể đang nhai một trò đùa nhạt nhẽo. Cô giơ tập tài liệu lên trước mặt Vạn Lệ Hoa, ngón tay điểm nhẹ lên dòng chữ in hoa nổi bật trên trang bìa.

"Bà có biết chữ không? Đọc thử xem đây là cái gì."

Vạn Lệ Hoa nheo mắt nhìn, lẩm bẩm đọc: "Hợp đồng... ủy quyền... cổ phần..."

"Chính xác." Phó Chỉ Toàn thu lại nụ cười, gương mặt phút chốc trở nên lạnh lẽo như sương giá. "Bà về hỏi lại Quý Văn Minh xem, năm ngoái khi công ty vướng vào vòng lao lý vì trốn thuế, ai là người đã đứng ra gánh vác rủi ro để cứu nó? Và để đổi lại, hắn đã tự tay ký vào bản hợp đồng này, chuyển nhượng vô điều kiện toàn bộ quyền biểu quyết và quyền sở hữu thực tế của 51% cổ phần Quý Thị sang tên tôi. Về mặt pháp lý, tôi, Phó Chỉ Toàn, mới là chủ nhân duy nhất của cái Tập đoàn Quý Thị này! Quý Văn Minh chỉ là một gã bù nhìn làm thuê cho tôi mà thôi!"