Hào Môn Trọng Sinh: Vợ Cũ Báo Thù

Chương 10



Cô từ tốn cầm lấy một ly champagne từ khay của người phục vụ đang đứng ngây ngốc gần đó, khẽ nâng ly về phía đám đông đang sững sờ.

"Một chút sự cố làm phiền nhã hứng của mọi người. Tập đoàn Quý Thị sẽ sớm có những thông báo cải tổ chính thức. Còn bây giờ, chúc các vị một buổi tối tốt lành."

Cô nhấp một ngụm rượu vang, vị chát nhẹ nơi đầu lưỡi dần chuyển sang vị ngọt ngào của sự tự do và chiến thắng. Quyền lực đã đổi ngôi, và đế chế này, từ nay về sau chỉ có một nữ vương duy nhất.

Ở trên khu vực ban công VIP lầu hai, bị che khuất bởi những bức rèm nhung đỏ thẫm, một bóng người cao lớn nãy giờ vẫn lặng lẽ quan sát mọi biến động bên dưới.

Lục Tê Hành xoay nhẹ chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón tay cái, khóe môi vốn luôn mím c.h.ặ.t tạo thành một đường thẳng tắp, nay lại khẽ nhếch lên một đường cong đầy hứng thú. Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn phản chiếu hình bóng kiên cường của người phụ nữ phía dưới, tựa như một con dã thú vừa tìm thấy một con mồi vô cùng đặc biệt, hoặc có lẽ... là một đối tác xứng tầm.

"Phó Chỉ Toàn..." Hắn khẽ lẩm nhẩm cái tên đó, thanh âm trầm thấp vang lên trong bóng tối, mang theo sự nguy hiểm và mị hoặc c.h.ế.t người. "Quả nhiên, không làm tôi thất vọng."

Bữa tiệc náo loạn bên trong hội trường dần bị bỏ lại phía sau lưng. Tiếng la hét hỗn loạn của đám đông, tiếng đèn flash chớp nháy liên hồi từ cánh phóng viên và cả những tiếng xì xào bàn tán mang đầy vẻ kinh ngạc, tất cả đều bị cánh cửa gỗ lim chạm trổ tinh xảo của Khách sạn Đế Cảnh đóng sầm lại, cắt đứt hoàn toàn.

Phó Chỉ Toàn giao lại việc xử lý tàn cuộc và đối phó với giới truyền thông cho đội ngũ luật sư đại diện mà cô đã cất công chuẩn bị từ trước. Dưới sự hộ tống của đội an ninh khách sạn, cô dứt khoát xoay người, sải những bước dài tiến vào hành lang khu vực VIP.

Thảm nhung đỏ thẫm trải dài hun hút dưới chân nuốt chửng từng tiếng gót giày nhọn hoắt. Đi xa khỏi tâm bão, lớp giáp sắt mà Phó Chỉ Toàn khoác lên người từ đầu buổi tối dường như mới bắt đầu nới lỏng đôi chút. Sự mệt mỏi về thể xác len lỏi vào từng bó cơ, nhưng ẩn sâu bên trong tâm trí cô lại là một cảm giác sảng khoái tột độ đang điên cuồng trào dâng. Cảm giác ấy rần rần chạy dọc sống lưng, lan tỏa đến từng đầu ngón tay.

Cô đã làm được. Khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt vặn vẹo vì nhục nhã của Quý Văn Minh, nghe thấy tiếng gào thét tuyệt vọng của Vạn Lệ Hoa khi bị đám bảo vệ lôi xềnh xệch ra khỏi cửa như những túi rác phế thải, bao nhiêu uất ức, oán hận tích tụ từ cái c.h.ế.t oan khuất của kiếp trước rốt cuộc cũng được gột rửa sạch sẽ. Cô đã tự tay đập nát thứ vinh quang giả tạo mà đám người đó cướp đoạt từ cô, triệt để giẫm đạp lòng tự tôn rẻ rách của gã tra nam xuống tận bùn đen.

Tuy nhiên, Phó Chỉ Toàn không phải là một kẻ dễ dàng ngủ quên trên chiến thắng. Lý trí sắc bén của một nữ cường nhân nhạy bén với thương trường lập tức kéo cô trở về với thực tại. Cô thừa hiểu, việc tung ra USB Hồ Sơ Đen và Hợp đồng ủy quyền cổ phần tối nay chỉ là đòn phủ đầu. Quý Thị hiện tại, sau khi bị Quý Văn Minh đục khoét lập quỹ đen, chẳng khác nào một cái xác khô hào nhoáng bên ngoài nhưng bên trong đã mục nát. Hơn thế nữa, việc cô làm mất mặt Tiền Trân Trân trước hàng trăm ống kính truyền thông chẳng khác nào giáng một cái tát nảy lửa vào mặt Gia tộc họ Tiền. Cơn bão thật sự, bây giờ mới rục rịch kéo đến.

Hành lang vắng lặng, ánh đèn pha lê hắt những tia sáng màu hổ phách lên bức tường ốp gỗ sang trọng. Phó Chỉ Toàn cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c hơi bức bối. Cô rẽ ngang, đẩy nhẹ cánh cửa kính cường lực dẫn ra khu vực ban công VIP lộ thiên dành riêng cho khách hạng sang.

Luồng gió đêm muộn của Yến Kinh mang theo hơi lạnh buốt ùa vào mặt, lập tức xua tan đi chút hơi nóng ngột ngạt và mùi rượu champagne còn vương vấn trong không khí. Ban công vô cùng rộng lớn, được bài trí bằng những chậu cây cảnh đắt tiền và những bộ bàn ghế bọc da cao cấp. Cô bước tới sát lan can bằng đá cẩm thạch, buông thõng hai vai, nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu. Bầu không khí tĩnh lặng hiếm hoi này chính là thứ cô cần nhất lúc này để sắp xếp lại các bước đi tiếp theo cho bàn cờ quyền lực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Một vở kịch hạ bệ hoàn hảo. Mượn sức ép dư luận để dồn ép đối thủ, dùng lỗ hổng pháp lý trong hợp đồng ủy quyền làm đòn chí mạng. Cắt đứt mọi đường lui của Quý Văn Minh chỉ trong chưa đầy ba mươi phút."

Giọng nói trầm thấp, mang theo một chút từ tính lạnh lẽo và biếng nhác đột ngột vang lên từ góc tối nhất của ban công, đ.á.n.h vỡ không gian tĩnh mịch.

Phó Chỉ Toàn giật mình, lập tức mở bừng mắt. Toàn bộ cơ bắp vừa buông lỏng ngay tức khắc căng cứng như dây cung. Sự nhạy bén được tôi luyện từ những tháng ngày địa ngục kiếp trước khiến cô lùi lại nửa bước, ánh mắt sắc lẹm quét về phía nơi phát ra âm thanh.

Từ trong bóng râm của bức tường phủ đầy dây leo xanh thẫm, một người đàn ông chậm rãi bước ra ngoài vùng sáng. Dưới ánh trăng mờ ảo và ánh đèn neon hắt lên từ đường phố Yến Kinh tấp nập bên dưới, vóc dáng cao lớn của hắn hiện ra đầy áp bức. Hắn mặc một bộ vest đen tuyền cắt may thủ công không một nếp nhăn, cúc áo sơ mi trên cùng hơi mở, để lộ ra yết hầu sắc sảo và đường nét xương quai xanh nam tính.

Đó là một gương mặt góc cạnh tựa như được tạc từ băng lãnh, hoàn mỹ nhưng lại toát ra vẻ cấm d.ụ.c và nguy hiểm tột độ. Đôi mắt sâu thẳm đen láy của hắn găm c.h.ặ.t lấy cô, ánh lên sự đ.á.n.h giá sắc bén, tựa như một loài dã thú đang nhàn nhã quan sát con mồi, có thể dễ dàng bóc trần mọi lớp ngụy trang kiên cố nhất.

Trái tim Phó Chỉ Toàn khẽ nảy lên một nhịp. Cô nhận ra hắn.

Lục Tê Hành.

Ông trùm đứng đầu Đế chế Lục Thị, kẻ nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả Yến Kinh, người thao túng thị trường tài chính với những thủ đoạn m.á.u lạnh, tàn nhẫn không chừa đường lui cho bất kỳ đối thủ nào. Một nhân vật huyền thoại mà kiếp trước cô chỉ có thể nhìn thấy trên các trang bìa tạp chí tài chính hàng đầu, xa vời, cao ngạo và tuyệt đối không thể chạm tới. Tại sao một đại nhân vật như hắn lại có mặt ở khu vực ban công vắng vẻ này, ngay sau khi vở kịch của cô vừa hạ màn?

"Lục tổng," Phó Chỉ Toàn nhanh ch.óng đè nén sự kinh ngạc xuống đáy mắt, lấy lại phong thái điềm tĩnh vốn có. Khóe môi cô khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười xã giao không tì vết. "Không ngờ ngài lại có nhã hứng đứng ở nơi khuất gió này để xem một vở kịch gia đình nhàm chán."

"Nhàm chán sao?" Lục Tê Hành thong thả tiến lên hai bước.

Khoảng cách giữa hai người bị rút ngắn, kéo theo một luồng áp lực vô hình nặng nề bao trùm lấy toàn bộ không gian ban công. Mùi hương gỗ trầm hương thoang thoảng từ người hắn tỏa ra, quyện với hơi thở của màn đêm, vừa đắt tiền, xa xỉ lại vừa mang tính xâm lược mạnh mẽ.

"Tôi lại thấy nó vô cùng đặc sắc," Lục Tê Hành dừng lại cách cô ba bước chân, ánh mắt thâm thúy không hề dời đi. "Giám đốc Phó không chỉ tính toán chính xác từng phản ứng tâm lý của Quý Văn Minh, mà còn tính luôn cả thời điểm hệ thống an ninh của Khách sạn Đế Cảnh luân phiên đổi ca để cắm chiếc USB đó vào máy chủ. Một mũi tên trúng ba đích. Tàn nhẫn, dứt khoát, không chút lưu tình. Cô vốn dĩ chưa từng định cho hắn bất kỳ cơ hội nào để giải thích hay phản kháng."