Cô rút ra một tờ giấy chứng nhận pháp lý đính kèm, dõng dạc tuyên bố: "Theo điều khoản của bản hợp đồng này, Quý Văn Minh tự nguyện ủy quyền vô thời hạn và không thể hủy ngang toàn bộ quyền định đoạt, quyền biểu quyết và quyền phân chia lợi nhuận tương ứng với 51% cổ phần của Tập đoàn Quý Thị cho tôi – Phó Chỉ Toàn. Nói một cách dễ hiểu cho bộ não nông cạn của anh và mẹ anh tiếp thu nhé: Trên danh nghĩa, anh là cổ đông lớn. Nhưng trên thực tế pháp lý, tôi mới là người nắm quyền sinh sát của Quý Thị. Tôi mới là chủ nhân đích thực của đế chế này!"
Cả hội trường ồ lên kinh ngạc. Những tiếng lách cách của máy ảnh vang lên điên cuồng. Các phóng viên kinh tế lập tức ghi chép lấy ghi chép để. Đây không chỉ là một vụ đ.á.n.h ghen bóc phốt tình ái thông thường nữa, đây là một cuộc lật đổ ngoạn mục nhất trong lịch sử thương trường Yến Kinh!
"Cô... cô lừa tôi! Lúc đó cô nói đây chỉ là hợp đồng bảo lãnh khoản vay!" Quý Văn Minh gào lên, lao tới định xé nát tập tài liệu.
Nhưng Phó Chỉ Toàn đã lường trước. Cô lùi lại một bước, một vệ sĩ mặc vest xám từ trong đám đông – người mà cô đã âm thầm sắp xếp từ trước – lập tức bước ra cản Quý Văn Minh lại, bẻ quặt tay hắn ra sau.
"Tôi lừa anh? Hay do anh quá ngu ngốc và lười biếng đến mức không thèm đọc kỹ các điều khoản trước khi ký?" Phó Chỉ Toàn cười lạnh, nụ cười toát ra sự khinh bỉ tột độ. "Thương trường không có chỗ cho những kẻ chỉ biết mộng tưởng và hám gái đâu, Quý tổng à."
Tiền Trân Trân đứng nấp phía sau, nãy giờ vẫn run rẩy, lúc này mới hoảng hốt lắp bắp: "Ý... ý cô là sao? Tập đoàn Quý Thị... không phải của anh ấy?"
Ả nhìn Quý Văn Minh bằng ánh mắt không thể tin nổi. Ả chấp nhận làm kẻ thứ ba, mang danh cướp chồng là vì khối tài sản khổng lồ và cái danh hiệu phu nhân giám đốc của Quý Thị. Nếu Quý Văn Minh không có gì trong tay, vậy ả tốn công sức quyến rũ một gã đàn ông có vợ để làm gì?
Phó Chỉ Toàn liếc nhìn Tiền Trân Trân, thương hại chép miệng: "Tiền tiểu thư, cô nghĩ mình vớ được mỏ vàng sao? Sai rồi, cô vừa vớt được một đống nợ đấy. Số tiền quỹ đen mà anh ta chuyển cho cô, Cục Điều tra Kinh tế sẽ sớm gõ cửa nhà họ Tiền để thu hồi. Cô chuẩn bị sẵn luật sư đi là vừa."
Tiền Trân Trân nghe đến đây, hai chân nhũn ra, ngã phịch xuống t.h.ả.m đỏ. Lớp trang điểm cầu kỳ trên mặt ả đã nhòe nhoẹt nước mắt, trông t.h.ả.m hại không b.út nào tả xiết.
Không để cho đám người nhà họ Quý có thời gian thở dốc, Phó Chỉ Toàn quay mặt về phía khu vực dành cho hội đồng quản trị đang ngồi thu lu một góc. Ánh mắt cô sắc bén như lưỡi gươm, trực tiếp vung xuống đòn chí mạng.
"Với tư cách là người nắm giữ 51% quyền biểu quyết tối cao, tôi chính thức tuyên bố mở cuộc họp đại hội đồng cổ đông bất thường ngay tại giây phút này."
Giọng cô vang vọng khắp hội trường, dứt khoát và không dung thứ.
"Nội dung thứ nhất: Kích hoạt quy trình thanh trừng cổ đông. Toàn bộ những cổ đông nào đã tiếp tay cho Quý Văn Minh lập quỹ đen, trốn thuế và rút ruột công ty, hồ sơ của các vị đã nằm trên bàn của Sở Thuế vụ. Nếu các vị tự nguyện bán lại cổ phần với giá thị trường và cút khỏi Quý Thị, tôi sẽ rút đơn kiện. Nếu không, chúng ta gặp nhau ở tòa án."
Mấy lão cổ đông phe cánh của Quý Văn Minh mặt mày xám ngoét, mồ hôi tuôn như tắm, không một ai dám ho he nửa lời. Họ biết rõ thủ đoạn của Phó Chỉ Toàn. Người phụ nữ này một khi đã ra tay thì tuyệt đối nhổ cỏ tận gốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Nội dung thứ hai," Phó Chỉ Toàn quay lại nhìn Quý Văn Minh đang bị vệ sĩ khống chế, đôi mắt cô không gợn chút tình cảm nào, chỉ có sự phán xét của một vị nữ vương. "Căn cứ vào những vi phạm nghiêm trọng gây thiệt hại đến tài sản và uy tín của Tập đoàn, tôi đại diện cho hội đồng quản trị, chính thức sa thải Quý Văn Minh khỏi chức vụ Giám đốc điều hành (CEO) của Tập đoàn Quý Thị. Quyết định có hiệu lực ngay lập tức!"
"Cô không có quyền! Cô không thể làm thế với tôi! Tôi là chồng cô!" Quý Văn Minh điên cuồng giãy giụa, đôi mắt đỏ ngầu vằn lên những tia m.á.u. Hắn không thể chấp nhận sự thật rằng từ một tỷ phú đứng trên đỉnh cao, hắn bị đạp xuống bùn lầy chỉ trong vòng mười lăm phút ngắn ngủi.
"Chồng tôi? Đơn ly hôn anh đã đơn phương ký sẵn và gửi cho tôi sáng nay rồi cơ mà? Tôi đã ký và nộp cho luật sư rồi. Chúng ta hiện tại, chẳng qua chỉ là kẻ thù trên thương trường mà thôi." Phó Chỉ Toàn nhún vai, thản nhiên đáp.
Cô quay sang nhìn đội trưởng an ninh của khách sạn Đế Cảnh, người nãy giờ vẫn đứng chôn chân chứng kiến toàn bộ sự việc.
"Bây giờ, tôi mới là người có quyền quyết định tại hội trường này." Cô rút từ trong túi ra một tấm thẻ đen quyền lực của ngân hàng Thụy Sĩ, kẹp giữa hai ngón tay thon dài. "Chi phí tổn thất cho bữa tiệc hôm nay, tôi sẽ thanh toán gấp đôi. Đổi lại, tôi yêu cầu các anh thực hiện đúng chức trách của mình."
Ánh mắt cô lạnh lẽo chỉ thẳng vào ba con người đang t.h.ả.m hại dưới sàn.
"Lôi ba kẻ không phận sự này ra khỏi đây. Đừng để bọn họ làm bẩn không khí của bữa tiệc."
Đội trưởng an ninh lập tức hiểu rõ tình thế. Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Hắn ta vẫy tay, hàng chục bảo vệ lập tức xông lên.
"Các người làm gì vậy? Thả tôi ra! Tôi là mẹ của CEO! Khốn khiếp, lũ ch.ó cậy gần nhà..." Vạn Lệ Hoa tru tréo lên khi hai gã bảo vệ cao to xốc nách bà ta kéo xềnh xệch trên mặt t.h.ả.m. Chiếc vòng cổ ngọc trai đắt tiền trên cổ bà ta bị đứt, những hạt ngọc lăn lóc trên mặt đất, bị gót giày của đám đông giẫm nát bét.
Quý Văn Minh vùng vẫy trong tuyệt vọng, áo vest xộc xệch, cà vạt đứt tung. Hắn cố gắng quay đầu lại, nhìn Phó Chỉ Toàn bằng ánh mắt hận thù xen lẫn sự cầu xin hèn mạt. "Phó Chỉ Toàn! Cô sẽ phải hối hận! Cô dồn tôi vào đường cùng, tôi sẽ không để yên cho cô đâu! Aaa!"
Tiếng la hét của hắn bị chìm nghỉm giữa những tiếng nhấp nháy của máy ảnh và những tiếng cười nhạo báng của quan khách. Đám phóng viên chạy theo sát nút, ghi lại từng khoảnh khắc nhục nhã nhất của gã đàn ông tệ bạc. Tiền Trân Trân thì ôm mặt khóc lóc, cố gắng che giấu khuôn mặt khỏi ống kính, lết bước theo sau trong sự chê cười của những thiên kim tiểu thư từng bị ả châm chọc.
Ba bóng người bị đám bảo vệ lôi xềnh xệch ra khỏi cánh cửa lớn của hội trường, vứt thẳng ra ngoài sảnh đón khách của Khách sạn Đế Cảnh như những túi rác phế thải. Cánh cửa gỗ lim nặng trịch đóng sầm lại, cắt đứt hoàn toàn tiếng gào thét tuyệt vọng của Vạn Lệ Hoa và Quý Văn Minh.
Bên trong hội trường, không gian bỗng chốc rơi vào một khoảng lặng kỳ lạ. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía người phụ nữ đang đứng trên bục cao nhất.
Phó Chỉ Toàn đứng thẳng lưng, vuốt lại nếp gấp trên chiếc áo vest công sở sắc sảo. Dưới ánh đèn pha lê lộng lẫy, cô toát lên một thứ khí chất áp bức, lạnh lùng và cao ngạo không thể xâm phạm. Không còn bóng dáng của một người vợ cam chịu, không còn sự yếu đuối của một kẻ bị phản bội. Tại giây phút này, cô chính thức đoạt lại vương miện của chính mình.