Hào Môn Trọng Sinh: Vợ Cũ Báo Thù

Chương 13



Hành động phong tỏa toàn diện này chính là lời tuyên chiến tàn bạo nhất của nhà họ Tiền. Bọn họ muốn dùng quyền lực tư bản tuyệt đối để bóp c.h.ế.t Quý Thị, muốn ép Phó Chỉ Toàn phải quỳ xuống cầu xin.

Đúng lúc này, chiếc điện thoại bàn trong phòng làm việc đổ chuông. Một dãy số VIP hiện lên trên màn hình.

Phó Chỉ Toàn phẩy tay ra hiệu cho Thư ký Lâm lui ra ngoài đóng cửa lại, sau đó mới chậm rãi nhấc máy.

"Phó Chỉ Toàn phải không?" Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nam trung niên trầm đục, mang theo sự ngạo mạn và khinh khỉnh không thèm che giấu.

"Là tôi. Tiền đổng sự trưởng gọi điện trực tiếp cho tôi thế này, thật là vinh hạnh." Phó Chỉ Toàn điềm tĩnh đáp trả.

Tiền Thế Khôn hừ lạnh một tiếng: "Cô cũng đoán ra được là tôi. Phụ nữ thông minh thì tốt, nhưng khôn ranh quá mức, lại dám vuốt râu hùm thì chỉ có con đường c.h.ế.t. Đêm qua cô làm con gái bảo bối của tôi mất mặt, khiến nhà họ Tiền trở thành trò cười. Cô nghĩ chỉ cần lấy được cái xác không hồn của Quý Thị là có thể tác oai tác quái sao?"

"Tôi chỉ lấy lại những gì thuộc về mình, dọn dẹp rác rưởi trong nhà mình. Tiền tiểu thư tự nguyện đ.â.m đầu vào đống rác đó, bị dính bẩn thì trách ai?" Lời lẽ của Phó Chỉ Toàn sắc như d.a.o cạo, không hề nể nang.

"Làm càn!" Tiền Thế Khôn tức giận đập bàn ở đầu dây bên kia, âm thanh ch.ói tai vang lên. "Phó Chỉ Toàn, cô đừng rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Tình hình của Quý Thị hiện tại cô rõ hơn ai hết. Chỉ cần tôi giữ lệnh phong tỏa này trong ba ngày, công ty của cô sẽ phá sản, gánh khoản nợ khổng lồ và cô sẽ phải vào tù vì không thể thanh toán các khoản phạt hợp đồng."

Tiền Thế Khôn dừng lại một nhịp, giọng nói mang theo sự đe dọa tàn nhẫn: "Tôi cho cô một cơ hội cuối cùng. Chiều nay, mang theo toàn bộ cổ phần của Quý Thị đến biệt thự nhà họ Tiền. Quỳ xuống dập đầu xin lỗi Trân Trân trước mặt mọi người. Chuyển nhượng công ty lại cho nó xem như phí tổn thất tinh thần. Nếu làm tốt, tôi sẽ nương tay chừa cho cô một con đường sống mà cút khỏi Yến Kinh. Bằng không... tôi sẽ khiến cô sống không bằng c.h.ế.t!"

Áp lực từ sự uy h.i.ế.p của một gia tộc hào môn đủ sức đè bẹp bất kỳ ai. Nhưng Phó Chỉ Toàn chỉ khẽ nhếch mép. Đôi mắt cô ánh lên sự kiên cường và ngọn lửa phản kháng dữ dội.

"Ông Tiền." Giọng cô nhẹ bẫng nhưng từng chữ lại rắn đỏi như thép nung. "Thời đại dùng quyền cậy thế ép người để cướp bóc đã qua rồi. Muốn Quý Thị phá sản? Ông cứ thử xem. Để xem hàm răng của nhà họ Tiền có đủ cứng để nhai nuốt được tôi không. Chào ông."

Cô dập máy cái "cụp", không để cho Tiền Thế Khôn có cơ hội nói thêm nửa lời.

Bầu không khí trong phòng làm việc lại rơi vào tĩnh lặng, nhưng đó là sự tĩnh lặng trước cơn bão lớn. Phó Chỉ Toàn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Dưới kia, dòng xe cộ vẫn tấp nập, Yến Kinh vẫn phồn hoa như một con quái vật không lồ sẵn sàng nuốt chửng những kẻ yếu thế.

Cô vừa có một màn vả mặt cực kỳ sảng khoái với lũ cặn bã nội bộ, nhưng thực tế tàn khốc của thương trường đang bày ra trước mắt. Nhà họ Tiền không phải là Quý Văn Minh. Quý Văn Minh là một gã bù nhìn bất tài, nhưng Tiền Thế Khôn là một thế lực thực sự. Chỉ dựa vào 51% cổ phần của một công ty đang bị cô lập, cô không thể nào chống đỡ được đòn tấn công kinh tế vũ bão này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nếu trong vòng 24 giờ không tìm được nguồn vốn rót vào để ổn định ngân hàng và một đối tác cung ứng mới mạnh mẽ hơn nhà họ Tiền, Quý Thị sẽ thực sự sụp đổ. Cô đã tốn bao nhiêu tâm huyết để trọng sinh, để giật lại đứa con tinh thần này, tuyệt đối không thể để nó c.h.ế.t yểu trong tay lũ người ác độc đó.

Cần một thế lực. Một thế lực vượt trội, đủ sức khiến nhà họ Tiền phải kiêng dè, thậm chí là sợ hãi.

Trong đầu Phó Chỉ Toàn xẹt qua một tia sáng. Bàn tay cô đưa vào túi áo vest, chậm rãi rút ra một tấm thẻ.

Đó là một tấm danh thiếp màu đen tuyền, chất liệu giấy nhám cao cấp, trên mặt chỉ in một dòng chữ mạ vàng duy nhất: Lục Tê Hành. Không chức danh, không địa chỉ, chỉ có một cái tên và một dãy số điện thoại cá nhân. Sự tối giản tuyệt đối lại phô trương quyền lực tuyệt đối.

Phó Chỉ Toàn rũ mắt nhìn cái tên mạ vàng lấp lánh dưới ánh sáng. Cô nhớ lại khoảng cách nguy hiểm nơi ban công đêm qua, nhớ lại hơi thở mang mùi bạc hà xen lẫn mùi khói t.h.u.ố.c trầm lấp l.i.ế.m của người đàn ông đó. Hắn đã chặn đường cô, dùng ánh mắt như dã thú nhìn thấu tận tâm can cô.

"Cô định đối phó với nhà họ Tiền bằng sự cứng cỏi vô dụng này sao?"

Hóa ra, Lục Tê Hành đã tính toán được bước cờ này từ trước. Hắn đứng trên đỉnh cao của chuỗi thức ăn, nhìn cô vùng vẫy trong vũng bùn, vừa tán thưởng sự tàn nhẫn của cô, vừa kiên nhẫn chờ đợi khoảnh khắc cô bị ép đến đường cùng. Hắn đã mở sẵn một chiếc bẫy, ném ra một mồi nhử mang tên "cứu rỗi", chờ cô tự mình bước vào.

Lục Thị - Đế chế tài chính đa quốc gia khổng lồ, kẻ nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả Yến Kinh. So với Lục Tê Hành, nhà họ Tiền chẳng qua chỉ là một con hổ giấy. Nếu mượn được thế của hắn, cái lệnh phong tỏa của Tiền Thế Khôn sẽ trở thành một trò hề rách nát.

Nhưng làm đối tác của một kẻ m.á.u lạnh, thâm sâu khó lường như Lục Tê Hành, cái giá phải trả chắc chắn không hề nhỏ. Đó là một ván cược sinh t.ử, chơi đùa với lửa.

Phó Chỉ Toàn siết c.h.ặ.t tấm danh thiếp trong tay, các đốt ngón tay hơi trắng bệch. Sự uất ức từ kiếp trước, sự sỉ nhục của Vạn Lệ Hoa, sự trơ trẽn của Quý Văn Minh và sự bức ép dồn đến chân tường của nhà họ Tiền hôm nay cuồn cuộn hóa thành một ngọn lửa rực cháy trong đáy mắt cô.

Cô không có đường lùi. Và cô cũng không bao giờ có ý định lùi. Nếu Lục Tê Hành muốn một đối tác đủ bản lĩnh, cô sẽ cho hắn thấy, cô có thể chơi ván bài này lớn đến mức nào.

"Thư ký Lâm!" Phó Chỉ Toàn cao giọng gọi, dứt khoát quay người lại, sát khí ngập tràn. "Chuẩn bị xe. Lấy toàn bộ hồ sơ dự án lõi về công nghệ AI của chúng ta, khóa vào vali bảo mật."

Thư ký Lâm lật đật chạy vào: "Giám đốc Phó, chúng ta đi đâu trong lúc nước sôi lửa bỏng thế này? Ngân hàng đang hối thúc..."

"Mặc kệ bọn chúng." Phó Chỉ Toàn xách chiếc túi hàng hiệu lên, ánh mắt lạnh lẽo, kiêu ngạo hướng về phía cánh cửa. "Chúng ta đến Tòa tháp Lục Thị. Tôi sẽ đi tìm một chiếc ô che kín cả bầu trời Yến Kinh này."