Chiếc xe sang trọng x.é to.ạc màn sương sớm, phanh gấp trước khoảng sân rộng lớn được lát bằng đá cẩm thạch đen nguyên khối. Phó Chỉ Toàn bước xuống xe, mũi giày cao gót gõ một nhịp sắc lạnh xuống mặt đường. Cơn gió buổi sáng thổi tung vạt áo vest cắt may tinh tế của cô, mang theo chút hơi lạnh của mùa thu Yến Kinh, nhưng không mảy may làm dập tắt ngọn lửa đang hừng hực cháy trong đôi mắt sắc sảo.
Trước mặt cô là Tòa tháp Lục Thị – một khối kiến trúc bằng kính đen tuyền chọc trời, sừng sững vươn lên giữa trung tâm tài chính như một thanh kiếm khổng lồ cắm phập xuống lòng đất. Nó kiêu ngạo, lạnh lẽo và mang tính áp bức tuyệt đối, hệt như chủ nhân của nó.
Thư ký Lâm ôm khư khư chiếc vali bảo mật bằng hợp kim, sắc mặt nhợt nhạt, trán lấm tấm mồ hôi: "Giám đốc Phó, ngài thực sự chắc chắn chứ? Lục Tê Hành nổi tiếng là kẻ ăn tươi nuốt sống không nhả xương. Chúng ta mang toàn bộ tâm huyết dự án lõi đến đây, lỡ như hắn..."
"Sợ cái gì?" Phó Chỉ Toàn chỉnh lại cổ áo, thanh âm bình thản nhưng mang theo uy lực không thể chối cãi. "So với việc bị một bầy linh cẩu như nhà họ Tiền c.ắ.n xé đến c.h.ế.t, tôi thà tự mình bước vào hang cọp để đàm phán với chúa tể. Thư ký Lâm, ngẩng cao đầu lên. Hôm nay chúng ta không đến để ăn xin, chúng ta đến để bán một chiếc vương miện."
Cô xoay người, sải những bước dài tiến thẳng vào đại sảnh. Đội ngũ an ninh tinh nhuệ của Lục Thị vừa thấy cô xuất hiện đã lập tức lùi lại, một nam trợ lý mặc vest xám bước tới, thái độ cung kính nhưng dò xét: "Phó tiểu thư, Lục tổng đã dặn dò trước. Mời cô lên thang máy chuyên dụng dành cho Chủ tịch."
Khóe môi Phó Chỉ Toàn khẽ nhếch lên. Quả nhiên. Người đàn ông đó đã giăng sẵn lưới, chỉ chờ cô tự mình nộp mạng. Hắn biết cô sẽ đến, biết cô đã bị ép đến đường cùng.
Thang máy lao v.út lên tầng sáu mươi sáu – đỉnh cao nhất của Yến Kinh. Cửa thang máy vừa mở ra, một không gian tĩnh lặng đến ngạt thở ập vào. Toàn bộ tầng này không có vách ngăn, chỉ có những mảng kính cường lực khổng lồ nhìn bao quát toàn bộ thành phố. Ở trung tâm căn phòng, sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun nguyên khối, Lục Tê Hành đang ngồi đó.
Hắn mặc một chiếc áo sơ mi đen tuyền, cúc áo trên cùng tháo lơi, để lộ yết hầu gợi cảm và đường nét xương quai xanh sắc sảo. Ánh sáng từ bên ngoài hắt vào, phác họa gương mặt góc cạnh tựa như tác phẩm điêu khắc hoàn mỹ nhất, nhưng đôi mắt lại sâu thẳm và lạnh lẽo tựa vực băng vạn trượng. Hắn đang cầm một ly cà phê đen, khẽ xoay cổ tay, ánh mắt tựa tiếu phi tiếu phóng thẳng về phía cô.
"Giám đốc Phó, cô đến trễ hơn dự đoán của tôi mười lăm phút." Giọng nói trầm thấp, từ tính của Lục Tê Hành vang lên, phá vỡ sự im lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Phó Chỉ Toàn không hề nao núng. Cô ra hiệu cho thư ký Lâm dừng bước ở cửa, tự mình xách vali tiến về phía trước, đặt mạnh nó lên mặt bàn gỗ mun. Tiếng động khô khốc vang lên, như một lời tuyên chiến.
"Lục tổng đ.á.n.h giá tôi quá cao rồi. Giải quyết vài con rệp cản đường dưới sảnh công ty tốn của tôi chút thời gian." Phó Chỉ Toàn mỉm cười lạnh nhạt, trực tiếp ngồi xuống chiếc ghế đối diện mà không cần mời.
Lục Tê Hành khẽ nhướng mày, ánh mắt lướt qua chiếc vali rồi dừng lại trên gương mặt kiên định của cô. Hắn đặt ly cà phê xuống, đan mười ngón tay vào nhau: "Để xem nào. Cổ phiếu Quý Thị rớt giá kịch trần, ba chuỗi cung ứng vật liệu đồng loạt hủy hợp đồng, mười hai đối tác chiến lược quay lưng chỉ trong một đêm. Lệnh phong tỏa của Tiền Thế Khôn quả nhiên rất có trọng lượng. Giám đốc Phó, hiện tại công ty của cô chỉ còn là một cái xác khô. Cô lấy tư cách gì để ngồi ngang hàng đàm phán với tôi?"
"Tư cách này." Phó Chỉ Toàn lướt ngón tay nhập mật mã, tiếng cách vang lên, chiếc vali bật mở. Cô đẩy tệp tài liệu dày cộp về phía hắn. "Dự án lõi về Công nghệ AI thế hệ mới. Toàn bộ thuật toán, mã nguồn và bản đồ thương mại hóa. Thứ mà Lục Thị các anh đã đổ hàng chục tỷ vào phòng R&D suốt ba năm qua nhưng vẫn giậm chân tại chỗ. Quý Văn Minh là một kẻ ngu dốt, hắn không biết rằng thứ giá trị nhất của Quý Thị không phải là mấy cái hợp đồng truyền thông giẻ rách, mà là thứ do chính tay tôi dẫn dắt đội ngũ kỹ sư viết ra."
Đồng t.ử Lục Tê Hành hơi co rụt lại. Hắn vươn tay, lật giở vài trang tài liệu. Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng giấy sột soạt. Nửa phút trôi qua, khóe môi người đàn ông cong lên một độ cung nguy hiểm. Hắn đóng sập tệp tài liệu lại, ánh mắt nhìn cô đã thay đổi từ hứng thú chuyển sang một loại khát khao chinh phục rực cháy.
"Rất xuất sắc." Lục Tê Hành tán thưởng, giọng nói mang theo âm hưởng của một kẻ đi săn vừa tìm thấy con mồi tuyệt hảo. "Cô mang thứ v.ũ k.h.í hạt nhân này đến đây, muốn trao đổi điều gì?"
"Năm mươi tỷ tiền mặt rót thẳng vào tài khoản Quý Thị ngay trong sáng nay." Phó Chỉ Toàn dõng dạc nói, sống lưng thẳng tắp. "Và một đòn đ.á.n.h phủ đầu, nghiền nát hoàn toàn chuỗi cung ứng của nhà họ Tiền. Tôi muốn Tiền Thế Khôn phải quỳ gối trước cổng công ty tôi để xin tha. Đổi lại, Lục Thị sẽ có độc quyền khai thác dự án này trong mười năm, lợi nhuận chia bảy - ba. Anh bảy, tôi ba."
Lục Tê Hành đột nhiên bật cười. Tiếng cười trầm thấp vang vọng trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, mang theo sự chế giễu ngạo mạn. Hắn chậm rãi đứng lên, vòng qua chiếc bàn lớn, bước từng bước một về phía cô. Khí thế áp bức cuồn cuộn tỏa ra khiến không khí xung quanh như bị rút cạn. Hắn dừng lại ngay sát bên cạnh cô, cúi người xuống, hai tay chống lên tay vịn ghế của Phó Chỉ Toàn, nhốt cô vào giữa không gian chật hẹp.