Mùi hương bạc hà the mát xen lẫn chút khói t.h.u.ố.c lá trầm hương xộc thẳng vào khứu giác cô. Phó Chỉ Toàn hơi ngửa cổ ra sau, ánh mắt không hề trốn tránh, kiên cường đối đầu với đôi mắt đen sâu thẳm của hắn.
"Phó Chỉ Toàn, cô quá ngây thơ hay đang tự đ.á.n.h giá thấp bản thân mình?" Lục Tê Hành kề sát tai cô, hơi thở ấm nóng phả lên vành tai trắng ngần. "Năm mươi tỷ đối với tôi chỉ là tiền lẻ. Việc bóp c.h.ế.t nhà họ Tiền cũng dễ như nghiền nát một con kiến. Nhưng tại sao tôi phải chọn phương án chia chác với cô? Tôi hoàn toàn có thể đợi thêm ba ngày nữa. Khi Quý Thị phá sản, tôi sẽ mua lại toàn bộ dự án này với cái giá rẻ mạt, và cô... sẽ trắng tay."
Trái tim Phó Chỉ Toàn nảy lên một nhịp, nhưng lý trí của cô vẫn lạnh băng. Cô ngước mắt lên, khóe môi nhếch một nụ cười rực rỡ mang tính sát thương cực cao: "Bởi vì anh là một thương nhân thông minh, Lục Tê Hành. Một dự án công nghệ sẽ chỉ là một mớ giấy lộn nếu thiếu đi linh hồn của người sáng tạo ra nó. Anh có thể mua lại xác công ty, nhưng anh không mua được bộ não của tôi. Nếu anh ép tôi vào đường cùng, tôi thà đốt sạch mã nguồn rồi nhảy xuống từ tòa tháp này, cũng tuyệt đối không để anh chiếm tiện nghi."
Ánh mắt hai người va vào nhau trong không trung, tóe ra những tia lửa vô hình. Một cuộc giằng co quyền lực, một màn thử thách giới hạn không khoan nhượng. Lục Tê Hành nhìn sâu vào đôi mắt kiên định, quật cường không vương chút sợ hãi nào của người phụ nữ trước mặt. Trong giới thượng lưu Yến Kinh này, phụ nữ tiếp cận hắn nếu không phải vì tiền tài thì cũng vì nhan sắc của hắn, tất cả đều tỏ ra yếu đuối, nịnh nọt. Chỉ duy nhất có người phụ nữ đã từng bị vứt bỏ này, mang theo sự tàn nhẫn và dã tâm ngút trời, dám đứng thẳng lưng cò kè mặc cả với hắn.
Sự hứng thú trong mắt Lục Tê Hành chuyển hóa thành một ngọn lửa cuồng nhiệt. Hắn lùi lại nửa bước, đứng thẳng người, vươn tay chỉnh lại cà vạt.
"Tốt lắm. Tôi thích sự ngoan cố của cô." Lục Tê Hành xoay người, bước về phía cửa kính sát đất, nhìn xuống dòng xe cộ nhỏ xíu bên dưới. "Tôi đồng ý với mọi điều kiện của cô. Thậm chí, tôi sẽ cho cô sáu mươi tỷ và chia lợi nhuận năm - năm."
Phó Chỉ Toàn cau mày. Lợi ích từ trên trời rơi xuống chưa bao giờ là miễn phí. "Anh muốn thêm điều kiện gì?"
Lục Tê Hành quay lại, ánh mắt khóa c.h.ặ.t lấy cô, rành rọt thốt lên từng chữ: "Cô."
Không gian như đóng băng. Phó Chỉ Toàn siết c.h.ặ.t t.a.y vịn ghế: "Lục tổng có thói quen trêu đùa đối tác sao? Tôi là người đã ly hôn, không có hứng thú làm chim cạn trong l.ồ.ng vàng của bất kỳ ai."
"Đừng hiểu lầm. Tôi không cần một cô tình nhân ướt át." Lục Tê Hành đi tới bàn làm việc, ném ra một bản hợp đồng đã được chuẩn bị sẵn. "Tôi cần một đối tác độc quyền... và một người vợ trên danh nghĩa. Gia tộc họ Lục đang điên cuồng ép tôi liên hôn với tiểu thư của các tập đoàn đối thủ nhằm phân chia quyền lực. Tôi vô cùng chán ghét những người phụ nữ ngu ngốc, bám người và hay khóc lóc. Tôi cần một lá chắn đủ sắc bén, đủ thông minh, và quan trọng nhất..." Hắn gõ ngón tay lên mặt bàn, "...đủ tàn nhẫn để c.h.ặ.t đứt mọi móng vuốt dám thò vào lãnh địa của tôi. Phó Chỉ Toàn, cô là ứng cử viên hoàn hảo nhất."
Phó Chỉ Toàn rũ mắt nhìn bản hợp đồng Hôn nhân Thương mại. Hóa ra, đây mới là ván cược thực sự. Trở thành Lục phu nhân, một bước lên mây, nắm giữ quyền lực tối thượng để đè bẹp bất cứ kẻ nào từng sỉ nhục cô. Đổi lại, cô phải bước vào một vũng bùn khác, đối mặt với những cuộc gia đấu tàn khốc hơn của đại gia tộc họ Lục.
Nhưng thì sao chứ? Kiếp trước cô đã c.h.ế.t trong uất ức vì sự cam chịu. Kiếp này, nếu đã định phải chiến đấu, tại sao không chọn chiến trường lớn nhất?
"Làm lá chắn cho Lục tổng, nguy hiểm trùng trùng, cái giá này của anh đưa ra e là vẫn còn hơi rẻ." Phó Chỉ Toàn ngẩng đầu, ánh mắt bừng sáng, nụ cười rạng rỡ mang theo dã tâm bá đạo. "Tôi muốn quyền điều hành độc lập tại Quý Thị, và anh không được can thiệp vào cách tôi tàn sát kẻ thù của mình."
Lục Tê Hành bật cười sảng khoái. Hắn trực tiếp rút cây b.út máy Montblanc nạm kim cương từ trong túi áo, ký loẹt xoẹt chữ ký đầy uy lực của mình xuống góc phải bản hợp đồng, rồi đẩy về phía cô.
"Toàn bộ sân khấu Yến Kinh này, từ nay thuộc về cô. Cứ thỏa sức mà chơi đùa. Kẻ nào dám khiến cô không vui, tôi sẽ thay cô san bằng gia tộc kẻ đó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Phó Chỉ Toàn nhận lấy cây b.út, không chút do dự ký tên mình cạnh tên hắn. Giây phút nét b.út cuối cùng dừng lại, bánh răng vận mệnh đã chính thức chệch hướng hoàn toàn khỏi quỹ đạo bi t.h.ả.m của kiếp trước.
Lục Tê Hành nhấc điện thoại nội bộ, giọng nói lập tức trở về trạng thái băng giá, tàn nhẫn: "Phòng Đầu tư, lập tức giải ngân năm mươi tỷ vào tài khoản Quý Thị. Gọi cho các ngân hàng lớn, cắt toàn bộ hạn mức tín dụng của Tiền Thế Khôn. Bắn tin cho truyền thông, công bố Lục Thị chính thức thu mua Quý Thị, chống lưng toàn diện cho Phó Chỉ Toàn. Trong vòng hai giờ tới, tôi muốn thấy cổ phiếu của nhà họ Tiền biến thành giấy vụn."
Hắn cúp máy, nhìn cô: "Đã đủ sảng khoái chưa, Lục phu nhân?"
Phó Chỉ Toàn mỉm cười, cảm giác m.á.u nóng rần rần chạy dọc cơ thể. Quyền lực thật sự là một thứ ma túy tuyệt vời.
Cùng lúc đó, điện thoại của thư ký Lâm ở ngoài cửa rung lên liên hồi. Cậu ta kích động lao vào, quên cả phép tắc: "Giám đốc Phó! Xảy ra chuyện lớn rồi! Các ngân hàng đồng loạt đòi nợ nhà họ Tiền. Cổ phiếu Tiền Thị vừa mở phiên đã giảm sàn, bốc hơi hàng chục tỷ! Tiền Thế Khôn bị nhồi m.á.u cơ tim vừa được đưa vào viện cấp cứu rồi!"
Phó Chỉ Toàn lạnh lùng hỏi: "Còn Quý Văn Minh và Tiền Trân Trân?"
"Quý Văn Minh như ch.ó cùng dứt giậu, định ôm nốt số tiền quỹ đen còn lại bỏ trốn ra nước ngoài, nhưng chứng cứ trốn thuế và rửa tiền cô giao cho cảnh sát hôm trước vừa được duyệt. Hắn đã bị tóm ngay tại sân bay! Tiền Trân Trân thì bị chủ nợ siết nợ đến tận cửa, khóc lóc gào thét trên mạng xã hội nhưng không một ai thèm quan tâm. Bọn họ... bọn họ triệt để xong đời rồi!" Thư ký Lâm hưng phấn đến mức giọng nói run rẩy.
Sự trả thù đến nhanh và tàn khốc như một cơn lốc. Vạn Lệ Hoa từng c.h.ử.i rủa cô không chừa đường lui, giờ đây chắc chắn đang phải ôm mớ đồ đạc bị đuổi ra khỏi căn biệt thự bị niêm phong. Quý Văn Minh đạo mạo, giả tạo giờ phải đối mặt với song sắt nhà tù trong sự phỉ nhổ của công chúng. Còn Tiền Trân Trân, cô ả trà xanh kiêu ngạo dùng tiền đè người, cuối cùng lại bị chính đồng tiền nuốt chửng.
Những xiềng xích của kiếp trước, sự oan khuất, nỗi nhục nhã... khoảnh khắc này đã tan biến thành tro bụi.
Phó Chỉ Toàn đứng dậy, thở ra một hơi thật dài. Cô đã thắng. Một chiến thắng rực rỡ, đẫm m.á.u nhưng cực kỳ toàn vẹn. Cô quay sang nhìn Lục Tê Hành, chủ động vươn tay ra.
"Hợp tác vui vẻ, Lục tổng."
Lục Tê Hành không bắt tay cô. Thay vào đó, hắn tiến tới, nắm lấy bàn tay thanh mảnh của cô, hơi cúi đầu, đặt một nụ hôn phớt mang tính chiếm hữu tuyệt đối lên mu bàn tay cô. Hơi nóng từ môi hắn truyền qua da thịt, mang theo một lời hứa hẹn về những cơn bão táp rực rỡ hơn trong tương lai.
"Hợp tác vui vẻ, phu nhân của tôi." Lục Tê Hành khẽ nói, ánh mắt thâm tình ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc lạnh lùng bắt đầu bộc lộ.
Phó Chỉ Toàn đứng cạnh hắn, phóng tầm mắt qua lớp kính cường lực nhìn xuống vạn trọn ánh đèn đang dần bừng sáng của Yến Kinh. Cô biết, từ giây phút này trở đi, cô không còn là người vợ bị ruồng bỏ phải vật lộn trong vũng bùn. Cô là nữ vương của chính cuộc đời mình, và bên cạnh cô là người đàn ông quyền lực nhất thế giới này, sẵn sàng cùng cô dẫm đạp lên mọi chông gai.
Một chương mới của cuộc đời, nơi cô nắm giữ quyền sinh sát, chính thức bắt đầu. Độc lập, rực rỡ, và không thể cản bước.