"Tránh ra," Phó Chỉ Toàn không nói thừa một lời. Cô bước tới, dùng thái độ không thể chối cãi đẩy nhân viên kỹ thuật sang một bên. "Phần trình chiếu tài liệu kỷ niệm có thay đổi phút ch.ót. Quý tổng bảo tôi đích thân cắm USB dữ liệu mới vào hệ thống máy chủ chính."
Nhân viên kỹ thuật ngơ ngác, nhưng trước chức danh Giám đốc và thái độ quyết liệt của Phó Chỉ Toàn, cậu ta đành ngoan ngoãn đứng lùi ra sau.
Bàn tay Phó Chỉ Toàn thò vào túi áo vest, chạm vào vật thể bằng kim loại lạnh ngắt. Chiếc "USB Hồ Sơ Đen". Đây là thứ mà cô đã phải trả giá bằng cả mạng sống ở kiếp trước để tìm ra, là thành quả của những đêm thức trắng điều tra dòng tiền bẩn và những cuộc theo dõi bí mật. Bên trong chiếc USB nhỏ bé này chứa toàn bộ sao kê chuyển giá, chứng từ lập quỹ đen bòn rút tài sản công ty của Quý Văn Minh, và cả những đoạn video ân ái không che mặt giữa hắn và Tiền Trân Trân tại chính các khách sạn hạng sang mà hắn dùng thẻ tín dụng của công ty để chi trả.
"Quý Văn Minh, anh thích diễn vai tình thánh? Thích đứng trên đỉnh cao danh vọng?" Phó Chỉ Toàn c.ắ.n c.h.ặ.t răng, nụ cười lạnh lẽo nở rộ trên môi. "Vậy thì tôi sẽ cho anh nếm thử cảm giác rơi từ chín tầng mây xuống bùn nhơ là như thế nào."
Cạch.
Chiếc USB được cắm thẳng vào cổng kết nối của máy chủ trung tâm. Phó Chỉ Toàn thoăn thoắt thao tác trên bàn phím. Từng dòng lệnh được gõ xuống với tốc độ ch.óng mặt. Cô thiết lập một tệp lệnh tự động chạy (Auto-run), đồng bộ hóa trực tiếp với màn hình LED khổng lồ rộng hơn hai mươi mét vuông trên bục trung tâm của hội trường. Chế độ phát sóng: Cưỡng chế hiển thị, vô hiệu hóa toàn bộ phím tắt hủy bỏ, âm lượng tối đa.
Chỉ cần Quý Văn Minh bước lên bục và ra hiệu bật màn hình, quả b.o.m này sẽ lập tức phát nổ trước mắt hàng trăm con người.
"Xong rồi," Phó Chỉ Toàn rút tay về, quay sang nhìn nhân viên kỹ thuật đang đứng ngẩn ngơ. "Lát nữa khi Quý tổng bắt đầu phát biểu, cậu chỉ cần gạt cần gạt Master Play. Nếu có sai sót gì, cậu tự chịu trách nhiệm."
Nói xong, cô xoay người, dứt khoát đẩy cửa bước ra khỏi phòng điều khiển. Quá trình xâm nhập và cài đặt diễn ra trong chưa đầy ba phút, gọn gàng, hoàn hảo, không một động tác thừa.
Từ trên ban công VIP, Lục Tê Hành chứng kiến toàn bộ bóng dáng sắc sảo ấy đi vào rồi đi ra. Ánh mắt anh càng lúc càng tối lại, một ngọn lửa tò mò hiếm hoi bùng lên trong đáy mắt. Một người phụ nữ bị dồn vào chân tường, không chọn cách gào khóc ăn vạ, mà bình tĩnh đến tàn độc để giăng ra một cái bẫy c.h.ế.t người ngay tại sân nhà của kẻ thù.
"Trò vui bắt đầu rồi," Lục Tê Hành khẽ lẩm bẩm, ngón tay xoay xoay ly rượu vang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lúc này, dưới hội trường, tiếng nhạc giao hưởng đột ngột dừng lại. Hệ thống đèn chùm pha lê rực rỡ đồng loạt hạ độ sáng, chỉ để lại một luồng ánh sáng Spotlight ch.ói lóa chiếu thẳng vào bục phát biểu ở trung tâm.
Giọng nói của người dẫn chương trình vang lên rành rọt qua hệ thống loa vòm: "Kính thưa quý vị quan khách, các đối tác và các bạn phóng viên báo đài. Ngay sau đây, xin trân trọng kính mời Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc Tập đoàn Quý Thị, ngài Quý Văn Minh, lên sân khấu có đôi lời phát biểu và chia sẻ những định hướng tương lai, cũng như một tin vui đặc biệt trong buổi tối ngày hôm nay!"
Tiếng vỗ tay rào rào vang lên. Quý Văn Minh buông tay Tiền Trân Trân, chỉnh lại vạt áo vest, sải những bước chân đầy kiêu hãnh và tự tin bước lên bục. Ánh sáng ch.ói lóa chiếu rọi lên gương mặt đạo mạo của hắn. Hắn đưa tay lên, làm một cử chỉ khiêm tốn để đám đông giữ im lặng, rồi khẽ gõ nhẹ ngón tay vào micro.
"Kính thưa quý vị..." Giọng nói trầm ấm, đầy từ tính của Quý Văn Minh vang vọng khắp khán phòng. Hắn nở một nụ cười mà hắn cho là hoàn hảo nhất, chuẩn bị rót những lời dối trá ngọt ngào vào tai công chúng.
Ở phía cuối hội trường, đứng lẫn trong bóng tối của khu vực quầy bar, Phó Chỉ Toàn chậm rãi nâng một ly champagne lên ngang tầm mắt. Ánh sáng le lói phản chiếu trên ly rượu đỏ rực, làm nổi bật đôi mắt lạnh lẽo chứa đầy giông bão của cô. Cô khẽ nghiêng ly rượu về phía sân khấu, môi đỏ mấp máy hình thành một câu nói không thành tiếng.
Nói đi, Quý Văn Minh. Hãy nói những lời cuối cùng của anh đi.
Bầu không khí trong khán phòng tĩnh lặng, tất cả đều nín thở chờ đợi lời tuyên bố của vị tổng tài trẻ tuổi, không một ai biết rằng, bánh răng của sự hủy diệt đã bắt đầu âm thầm chuyển động. Cơn bão lớn nhất Yến Kinh đêm nay, chỉ còn tính bằng giây.
Dưới ánh đèn rực rỡ của sân khấu trung tâm, Quý Văn Minh đứng thẳng lưng, cằm hơi hất lên, phô diễn trọn vẹn vẻ đạo mạo và thành đạt của một vị tổng tài trẻ tuổi. Hắn đưa tay vuốt lại nếp áo vest được cắt may thủ công đắt đỏ, ánh mắt lướt qua hàng trăm ống kính máy ảnh đang chớp nháy liên hồi bên dưới.
"Kính thưa quý vị, năm năm," Quý Văn Minh trầm giọng, cố tình kéo dài âm tiết để tạo ra một khoảng lặng đầy nghệ thuật. "Năm năm qua, Tập đoàn Quý Thị đã đi từ một công ty khởi nghiệp nhỏ bé trở thành một trong những ngọn cờ đầu của giới công nghệ truyền thông Yến Kinh. Để có được ngày hôm nay, tôi xin gửi lời tri ân sâu sắc đến các vị cổ đông, các đối tác chiến lược đã luôn kề vai sát cánh."
Tiếng vỗ tay vang lên rào rào. Quý Văn Minh khẽ mỉm cười, đưa tay ra hiệu cho đám đông giữ trật tự, giọng điệu bất ngờ chuyển sang nghẹn ngào, pha chút xót xa.