Hào Môn Trọng Sinh: Vợ Cũ Báo Thù

Chương 4



Cùng lúc đó, ở khu vực VIP trên tầng hai, một không gian hoàn toàn cách biệt với sự ồn ào xô bồ bên dưới.

Lục Tê Hành ngồi trên chiếc ghế sofa bọc da cừu thật, đôi chân dài vắt chéo đầy kiêu ngạo. Trong tay anh là một ly rượu vang đỏ sẫm, chất lỏng sóng sánh phản chiếu ánh sáng u ám. Gương mặt anh góc cạnh, đường nét lạnh lùng như được tạc từ băng, toát ra một cỗ khí tràng áp bức khiến không khí xung quanh dường như cũng giảm đi vài độ. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh hờ hững nhìn xuống hội trường, lướt qua màn kịch rẻ tiền mà Quý Văn Minh đang diễn.

"Lục tổng," Trợ lý Chương đứng cung kính phía sau, hạ giọng báo cáo, "Đánh giá sơ bộ từ đội ngũ phân tích, Tập đoàn Quý Thị hiện tại chỉ là một cái vỏ bọc hào nhoáng. Quý Văn Minh năng lực tầm thường, chủ yếu dựa vào việc thổi phồng giá trị dự án để kêu gọi vốn. Việc hắn ta ruồng bỏ người vợ tào khang để bám lấy Tiền Trân Trân cũng nằm trong kế hoạch mượn chuỗi cung ứng của nhà họ Tiền nhằm lấp l.i.ế.m những lỗ hổng tài chính."

Lục Tê Hành khẽ nhấp một ngụm rượu, giọng nói trầm thấp, từ tính nhưng lạnh lẽo đến thấu xương: "Một con bọ gậy tưởng mình là rồng. Loại công ty rác rưởi này không đáng để Lục Thị chúng ta phải tốn thời gian thu mua."

"Vâng, tôi sẽ gạch tên Quý Thị khỏi danh sách sáp nhập tiềm năng ngay lập tức," Trợ lý Chương gật đầu.

Lục Tê Hành định thu hồi tầm mắt, sự nhàm chán đã đạt đến đỉnh điểm. Với địa vị là người đứng đầu Đế chế Lục Thị, thao túng huyết mạch kinh tế của cả Yến Kinh, anh tham dự bữa tiệc này chỉ vì Khách sạn Đế Cảnh là tài sản dưới danh nghĩa của anh, và anh tình cờ có một cuộc họp hội đồng quản trị ở tầng trên vừa kết thúc. Những mưu hèn kế bẩn của đám nhà giàu mới nổi này trong mắt anh chẳng khác nào trò hề của trẻ con.

Nhưng ngay khoảnh khắc anh định đặt ly rượu xuống để rời đi, khóe mắt anh chợt khựng lại.

Từ một góc khuất nơi hành lang nối với phòng chờ, một bóng người phụ nữ lặng lẽ bước ra. Giữa một rừng những bộ váy dạ hội lộng lẫy, thướt tha, người phụ nữ ấy lại mặc một bộ vest công sở màu đen cắt may sắc sảo, tôn lên vòng eo thon gọn và đôi chân dài miên man. Mái tóc b.úi cao để lộ chiếc cổ thiên nga trắng ngần, đôi môi tô son đỏ rực như m.á.u.

Đó là Phó Chỉ Toàn.

Cô không hề đi về phía đám đông đang tụ tập quanh Quý Văn Minh. Ngược lại, cô chọn những góc tối nhất, di chuyển với những bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, tựa như một con báo săn đang tiếp cận con mồi. Lục Tê Hành híp mắt. Từ góc độ của anh, anh có thể nhìn rõ gương mặt của cô. Không có sự đau khổ, không có nước mắt, không có vẻ t.h.ả.m hại của một người vợ vừa bị phản bội và tước đoạt công ty. Trên gương mặt xinh đẹp ấy chỉ có một sự bình tĩnh đến đáng sợ, và một tia sát khí lạnh lẽo ẩn sâu trong đôi mắt sắc như d.a.o.

"Cô ta đang làm gì vậy?" Trợ lý Chương cũng nhận ra sự bất thường, khẽ thắc mắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lục Tê Hành không đáp. Ngón tay thon dài của anh khẽ gõ nhịp lên tay vịn ghế sofa. Anh nhìn theo hướng đi của Phó Chỉ Toàn, và ngay lập tức nhận ra đích đến của cô: Cánh cửa dẫn vào phòng điều khiển trung tâm của hội trường.

"Thú vị," Khóe môi Lục Tê Hành hiếm hoi nhếch lên một đường cong nhạt nhòa. Bệnh mất ngủ kinh niên khiến tâm trạng anh luôn trong trạng thái cáu gắt và chán ghét mọi thứ, nhưng khoảnh khắc này, sự tàn nhẫn và quyết liệt toát ra từ người phụ nữ bên dưới lại kỳ lạ khơi gợi sự hứng thú của anh. "Trợ lý Chương, bảo an ninh không cần can thiệp. Để tôi xem, cô ta định diễn trò gì."

Dưới hội trường, Phó Chỉ Toàn hoàn toàn không biết mình đã lọt vào tầm ngắm của ông trùm đáng sợ nhất Yến Kinh. Toàn bộ tâm trí cô lúc này chỉ tập trung vào một mục tiêu duy nhất: Đưa Quý Văn Minh xuống địa ngục.

Cô lách qua một nhóm phục vụ đang bưng khay rượu, nương theo bức bình phong khổng lồ chạm khắc hoa văn cổ điển để tiến sát đến khu vực dành cho nhân viên. Hai gã bảo vệ to con mặc vest đen đang đứng gác trước cửa phòng điều khiển trung tâm.

Phó Chỉ Toàn dừng bước, ép người vào vách tường, hít một hơi thật sâu. Ở kiếp trước, cô là người tự tay thiết kế và giám sát hệ thống an ninh của sự kiện này, cô thuộc nằm lòng từng kẽ hở. Cô thò tay vào túi xách, lấy ra một chiếc thẻ từ màu bạc – chiếc thẻ định danh cấp bậc Giám đốc điều hành của Quý Thị mà Quý Văn Minh chưa kịp thu hồi.

Cô không lén lút, mà chỉnh lại cổ áo, ngẩng cao đầu, bước thẳng về phía hai gã bảo vệ với phong thái uy quyền tuyệt đối.

"Giám đốc Phó," Hai tên bảo vệ giật mình, theo bản năng cúi đầu chào khi thấy cô xuất hiện với gương mặt lạnh như băng. Bọn chúng đều là nhân viên cũ, từng chịu sự quản lý trực tiếp của cô.

"Quý tổng yêu cầu kiểm tra lại hệ thống hình ảnh và âm thanh lần cuối trước khi lên bục phát biểu. Giao diện LED có chút vấn đề về độ phân giải, tôi cần vào trong xử lý ngay lập tức," Phó Chỉ Toàn gắt giọng, ném cho bọn chúng một ánh nhìn sắc lẹm, mang đậm sự áp đặt của người làm chủ.

Sự tự tin và khí thế bức người của cô khiến hai gã bảo vệ không mảy may nghi ngờ. Hơn nữa, chuyện nội bộ giữa Quý tổng và Phó giám đốc, những nhân viên cấp thấp như chúng không có tư cách can dự. Một tên vội vàng lùi lại, quẹt thẻ mở cửa: "Vâng, mời Giám đốc."

Cánh cửa mở ra, Phó Chỉ Toàn bước vào trong, tiếng nhạc ồn ào bên ngoài lập tức bị cách ly. Trong phòng điều khiển, những dãy máy chủ nhấp nháy đèn xanh đỏ, màn hình giám sát hiển thị mọi góc độ của hội trường. Một nhân viên kỹ thuật đang ngồi trước bàn điều khiển chính, giật mình quay lại.

"Giám đốc Phó..."