"Tiền tiểu thư! Cô có biết mình đang tiêu những đồng tiền mồ hôi nước mắt do người vợ tào khang của anh ta kiếm ra không?"
Những câu hỏi sắc như d.a.o găm liên tục găm vào mặt Quý Văn Minh. Hắn giơ tay lên che mặt, lùi lại phía sau, chân vấp vào bục gỗ suýt ngã nhào.
"Không! Không phải! Đây là vu khống! Là kỹ xảo ghép video!" Quý Văn Minh gào lên tuyệt vọng, nhưng giữa bằng chứng thép rành rành, lời biện minh của hắn chẳng khác nào tiếng ch.ó sủa ầm ĩ.
Tiền Trân Trân hoàn toàn sụp đổ. Gương mặt trang điểm cầu kỳ của ả méo xệch, nước mắt làm nhòe cả mascara đen ngòm. Ả ôm đầu, hét lên ch.ói tai: "Đừng chụp nữa! Cút đi! Lũ nhà quê các người dám chụp bổn tiểu thư sao? Bảo vệ! Đuổi hết bọn chúng ra ngoài!"
Ở khu vực khách mời danh dự, Vạn Lệ Hoa đang mặc chiếc sườn xám lụa đỏ thẫm ch.ói lóa, nghe những lời chất vấn về tài khoản quỹ đen mang tên mình, sắc mặt bà ta chuyển từ đỏ sang tím, rồi trắng bệch. Bà ta ôm lấy n.g.ự.c trái, lảo đảo lùi lại vài bước rồi ngã vật xuống t.h.ả.m đỏ, sùi bọt mép ngất lịm đi. Nhưng trong giây phút hỗn loạn này, chẳng ai thèm bận tâm đến một bà già đang nằm dưới đất.
Trên khu vực ban công tầng VIP ở tầng hai, ngăn cách với sự ồn ào bên dưới bằng lớp kính cách âm một chiều, Lục Tê Hành nhàn nhã ngồi vắt chéo chân trên chiếc sô pha bọc da thật.
Hắn mặc một bộ vest đen tuyền, không đeo cravat, hai cúc áo sơ mi trên cùng mở tung để lộ yết hầu gợi cảm và vùng n.g.ự.c săn chắc. Ánh sáng mờ ảo của căn phòng hắt lên sườn mặt góc cạnh sắc sảo tựa tượng thần Hy Lạp, tôn lên đôi mắt đen thẳm sâu không thấy đáy.
Chứng kiến màn kịch kịch tính đang diễn ra bên dưới, khóe môi Lục Tê Hành khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười nhạt đầy hứng thú. Ngón tay thon dài của hắn ưu nhã xoay xoay ly rượu vang đỏ sẫm.
"Lục tổng, có cần tôi gọi người của khách sạn can thiệp để cắt điện không ạ? Dù sao đây cũng là địa bàn thuộc sở hữu của Lục Thị, để ồn ào quá e rằng ảnh hưởng đến danh tiếng." Trợ lý Chương Vệ đứng bên cạnh, thấp giọng hỏi, trán lấm tấm mồ hôi khi chứng kiến vụ bê bối kinh thiên động địa của Quý Thị.
"Can thiệp làm gì?" Giọng nói của Lục Tê Hành trầm thấp, mang theo từ tính lạnh lẽo nhưng lại pha lẫn sự tò mò hiếm hoi. "Một vở kịch xuất sắc như vậy, phải để diễn viên chính diễn cho trọn vẹn chứ."
Ánh mắt Lục Tê Hành không hề đặt lên đôi nam nữ đang chật vật như chuột lột trên sân khấu. Tầm nhìn của hắn xuyên qua đám đông hỗn loạn, ghim c.h.ặ.t vào một bóng hình mảnh mai đang đứng ở rìa khu vực quầy bar.
Đó là Phó Chỉ Toàn.
Giữa cơn bão táp do chính tay mình tạo ra, cô đứng đó, hai tay khoanh trước n.g.ự.c, sống lưng thẳng tắp như một cây trúc ngạo nghễ trong gió tuyết. Không có sự kích động, không có giọt nước mắt ủy mị nào, chỉ có một sự bình tĩnh đến đáng sợ. Đôi mắt trong veo của cô phản chiếu ánh sáng từ màn hình LED khổng lồ, lạnh lùng, tàn nhẫn và đầy dứt khoát.
Cô không giống một người vợ bị ruồng bỏ đang đi trả thù. Cô giống một vị nữ vương đang lạnh nhạt chứng kiến những kẻ phản nghịch bị đưa lên máy c.h.é.m.
"Thủ đoạn mượn lực đ.á.n.h lực, dùng chính sân khấu rực rỡ nhất của kẻ thù để biến thành mồ chôn sự nghiệp của chúng... Quả nhiên rất tàn nhẫn." Lục Tê Hành lẩm bẩm, nhấp một ngụm rượu vang. Vị chát nồng lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng lại khiến hắn cảm thấy thú vị hơn bao giờ hết.
Bao năm lăn lộn trên thương trường tàn khốc, Lục Tê Hành đã gặp vô số loại người. Kẻ khóc lóc van xin, kẻ nổi điên c.ắ.n sảng, kẻ âm thầm dùng tiền mua chuộc. Nhưng một người phụ nữ vừa bị chồng phản bội lại có thể trong một đêm thu thập đủ chứng cứ tài chính, h.a.c.k hệ thống an ninh khách sạn, và canh đúng thời điểm "phong thần" của kẻ địch để tung đòn chí mạng... thì đây là lần đầu tiên hắn thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Căn bệnh chán ghét phụ nữ, bài xích sự tiếp xúc của Lục Tê Hành dường như chưa bao giờ xuất hiện khi hắn nhìn về phía cô. Con sư t.ử cái đang giấu nanh vuốt kia, thật sự khiến huyết quản vốn lạnh lẽo của hắn bắt đầu gợn sóng.
Dưới sảnh lớn, Phó Chỉ Toàn đặt ly champagne đã cạn xuống mặt bàn đá cẩm thạch. Âm thanh lanh lảnh vang lên lọt thỏm giữa tiếng ồn ào, nhưng lại như một tiếng chuông báo hiệu.
Cô chỉnh lại vạt áo vest trắng thẳng thớm, tao nhã bước ra khỏi bóng tối, tiến về phía sân khấu.
Tiếng giày cao gót nện xuống sàn đá hoa cương từng nhịp đều đặn: Cạch. Cạch. Cạch.
Dường như cảm nhận được luồng sát khí lạnh lẽo đang tiến đến, đám đông phóng viên và khách mời vô thức dạt ra hai bên, nhường lại một lối đi thẳng tắp từ cuối hội trường lên đến bục phát biểu.
Quý Văn Minh đang ôm đầu trốn tránh ống kính, đột nhiên ngẩng lên. Khi nhìn thấy Phó Chỉ Toàn thong dong bước tới, đôi mắt hắn vằn lên những tia m.á.u đỏ ngầu. Sự nhục nhã, sợ hãi và phẫn nộ hòa quyện làm một, thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của hắn.
"Phó Chỉ Toàn! Là cô! Con tiện nhân này, là cô giở trò đúng không?!" Quý Văn Minh gầm lên như một con thú bị dồn vào đường cùng. Hắn đẩy phăng mấy tên phóng viên cản đường, định lao tới bóp cổ cô.
Nhưng Phó Chỉ Toàn không hề lùi bước. Cô dừng lại cách hắn ba bước chân, ánh mắt lạnh lẽo nhìn hắn từ trên cao xuống như nhìn một đống rác rưởi.
"Quý tổng, ăn nói cho cẩn thận." Giọng nói của Phó Chỉ Toàn không lớn, nhưng vô cùng rõ ràng, truyền qua những chiếc micro của phóng viên đang chĩa về phía cô, vang dội khắp hội trường. "Những hình ảnh trên màn hình kia, là tôi ép anh cởi đồ leo lên giường với cô Tiền sao? Bảng sao kê kia, là tôi kề d.a.o vào cổ bắt anh chuyển tiền của công ty sang cho mẹ anh sao?"
"Cô... cô vu khống! Đây đều là đồ giả!" Quý Văn Minh lắp bắp, ngón tay run rẩy chỉ vào mặt cô.
Phó Chỉ Toàn khẽ cười xùy một tiếng, nụ cười mỉa mai đến cực điểm.
"Đồ giả? Toàn bộ chứng từ gốc và tệp video chưa qua chỉnh sửa đã được tôi sao lưu và gửi đồng loạt đến hộp thư của Cục Điều tra Kinh tế, Sở Thuế vụ, và toàn bộ ban quản trị hội đồng cổ đông ngay trước khi bữa tiệc này bắt đầu mười phút."
Phó Chỉ Toàn tiến lên nửa bước, áp sát Quý Văn Minh, dùng âm lượng chỉ đủ để những người đứng gần nhất nghe thấy, gằn từng chữ: "Anh nói tôi kiểm soát anh? Không, Quý Văn Minh, tôi chỉ đang dọn dẹp đống rác mà tôi lỡ tay nhặt về cách đây năm năm mà thôi."
"Mày... con khốn..." Tiền Trân Trân phía sau tức điên, không màng đến hình tượng thiên kim tiểu thư, vớ lấy lẵng hoa pha lê trên bàn định ném về phía Phó Chỉ Toàn.
Nhưng Phó Chỉ Toàn chỉ liếc mắt nhìn ả một cái, ánh mắt sắc như lưỡi d.a.o cạo.