"Tiền tiểu thư, tôi khuyên cô nên bỏ cái lẵng hoa đó xuống. Nếu không, ngày mai tiêu đề báo sẽ không chỉ là 'Tiểu tam cướp chồng' mà còn thêm tội danh 'Cố ý gây thương tích' đấy. Cô nghĩ ông bố Tiền Thế Khôn của cô có đủ mặt mũi để gánh cái nhục này thay cô không?"
Tay Tiền Trân Trân khựng lại giữa không trung. Ả run lẩy bẩy, lẵng hoa rơi loảng xoảng xuống đất vỡ nát. Ả ôm mặt khóc rống lên, trốn ra phía sau lưng Quý Văn Minh.
Hội trường hoàn toàn rơi vào hỗn loạn. Tiếng c.h.ử.i bới của cổ đông, tiếng la hét chất vấn của phóng viên, tiếng khóc lóc ỉ ôi của Tiền Trân Trân tạo thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt.
Đứng giữa tâm bão, Phó Chỉ Toàn lùi lại một bước, khoanh tay trước n.g.ự.c. Đèn chùm pha lê rọi xuống, phủ lên người cô một tầng ánh sáng lạnh lẽo và cao ngạo. Khóe môi cô nở một nụ cười nhạt vô cùng thỏa mãn.
Trò chơi chỉ mới bắt đầu thôi, Quý Văn Minh. Anh nợ tôi một đời kiếp trước, kiếp này, tôi sẽ bắt anh phải trả lại bằng cả m.á.u và nước mắt.
Ánh đèn flash từ hàng chục chiếc máy ảnh nhấp nháy liên tục như một cơn bão sấm chớp, rọi sáng từng giọt mồ hôi lạnh đang vã ra trên trán Quý Văn Minh. Khắp không gian hội trường rộng lớn của Khách sạn Đế Cảnh, tiếng xì xào bàn tán đã biến thành những lời chỉ trích công khai, tựa như hàng ngàn mũi dùi xuyên thẳng vào lớp mặt nạ đạo mạo mà hắn cất công xây dựng bấy lâu nay.
Quý Văn Minh thở hổn hển, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt. Sự nhục nhã tột cùng khi bị lột trần bí mật dơ bẩn ngay trước hàng trăm cặp mắt của giới tinh hoa và truyền thông khiến lý trí của hắn đứt phựt. Hắn vứt phăng chiếc micro xuống sàn, tạo ra một tiếng rít ch.ói tai qua hệ thống âm thanh, rồi gân cổ gào lên với đám nhân viên khách sạn đang đứng sững sờ ở các góc phòng.
"Bảo vệ! Bảo vệ đâu hết rồi? Lũ ăn hại các người còn đứng trơ ra đó làm gì? Mau lôi cổ người đàn bà điên này ra ngoài cho tôi! Tịch thu toàn bộ máy ảnh, tắt ngay cái màn hình kia đi! Tôi là CEO của Tập đoàn Quý Thị, tôi bao trọn hội trường này, ai cho phép các người làm loạn?"
Tiếng rống giận dữ của Quý Văn Minh như đ.á.n.h thức đội ngũ an ninh. Hơn chục gã bảo vệ mặc đồng phục đen vội vã rẽ đám đông, hùng hổ lao về phía bục trung tâm nơi Phó Chỉ Toàn đang đứng.
Cùng lúc đó, Vạn Lệ Hoa từ dưới khu vực ghế VIP cũng lạch bạch chạy lên. Bà ta không thèm đoái hoài đến hình tượng quý phu nhân hào môn mà mình vẫn luôn tự hào, nét mặt vặn vẹo vì tức tối. Bà ta lao đến, ngón tay đeo đầy nhẫn vàng ngọc chỉ thẳng vào mặt Phó Chỉ Toàn, rít lên những lời cay độc:
"Đồ sao chổi! Cô đúng là đồ rắn độc ăn cháo đá bát! Nhà họ Quý tôi đã làm gì sai mà cô dám bôi tro trát trấu vào mặt con trai tôi thế này? Cô tưởng tung mấy cái tin đồn nhảm nhí này thì có thể cướp được tài sản sao? Đừng hòng! Hôm nay tôi phải xé nát cái miệng điêu ngoa của cô!"
Nói đoạn, Vạn Lệ Hoa giơ tay lên, định giáng một cái tát trời giáng xuống mặt cô con dâu cũ. Thế nhưng, bàn tay của bà ta mới đưa lên không trung đã bị một lực đạo lạnh lẽo và mạnh mẽ tóm c.h.ặ.t lấy.
Phó Chỉ Toàn không hề lùi lại một nửa bước. Cô bóp c.h.ặ.t cổ tay Vạn Lệ Hoa, ánh mắt sắc lẹm như d.a.o găm lướt qua gương mặt đang tái mét vì đau đớn của bà mẹ chồng cũ. Lực tay của cô không nể nang chút nào, khiến Vạn Lệ Hoa phải kêu oai oái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Bà nghĩ mình còn là phu nhân nhà họ Quý sao?" Giọng Phó Chỉ Toàn trầm thấp, vang lên rõ ràng rành mạch giữa sự hỗn loạn, "Bà mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ. Từ kiếp trước cho đến kiếp này, mọi thứ trên người bà, từ cái váy lụa bà đang mặc, những chiếc nhẫn vàng bà đang đeo, cho đến cái danh xưng phu nhân hào môn hão huyền kia, tất cả đều do một tay Phó Chỉ Toàn tôi ban phát! Bà lấy tư cách gì mà đòi đ.á.n.h tôi?"
"Cô... cô buông ra! Đồ hỗn xược!" Vạn Lệ Hoa vùng vẫy, nhưng ánh mắt lạnh thấu xương của Phó Chỉ Toàn khiến bà ta rùng mình ớn lạnh, một nỗi sợ hãi vô hình trào dâng trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Phó Chỉ Toàn hất mạnh tay Vạn Lệ Hoa ra, khiến bà ta lảo đảo lùi lại mấy bước, suýt nữa thì ngã nhào nếu Quý Văn Minh không kịp thời đỡ lấy.
Lúc này, đội bảo vệ đã bao vây lấy Phó Chỉ Toàn. Tên đội trưởng an ninh tiến lên một bước, vẻ mặt khó xử nhưng vẫn cứng giọng: "Phó tiểu thư, xin mời cô rời khỏi đây. Nếu cô không tự nguyện, chúng tôi buộc phải dùng biện pháp mạnh. Quý tổng đã ra lệnh..."
"Quý tổng?" Phó Chỉ Toàn khẽ nhếch môi, nụ cười mỉa mai đến cực điểm. Cô từ tốn đưa tay vào chiếc túi xách hàng hiệu phiên bản giới hạn, rút ra một tập tài liệu được bọc trong bìa da màu đen tuyền.
"Anh ta lấy tư cách gì để ra lệnh cho các người? Lấy tư cách là Giám đốc điều hành của Quý Thị sao?" Phó Chỉ Toàn giơ cao tập tài liệu, ánh mắt quét qua một lượt những gương mặt đang căng thẳng trong hội trường, rồi dừng lại ở khuôn mặt đang méo mó của Quý Văn Minh.
"Quý Văn Minh, anh luôn tự huyễn hoặc bản thân rằng anh là người sáng lập, là ông chủ tối cao của Tập đoàn Quý Thị. Anh nghĩ rằng chỉ cần đuổi tôi ra khỏi nhà, ép tôi ký tờ đơn ly hôn với hai bàn tay trắng là anh có thể quang minh chính đại ôm toàn bộ tài sản đi cung phụng cho cô ả họ Tiền kia sao?"
Quý Văn Minh nghiến răng, cố giữ chút thể diện cuối cùng: "Cô bớt nói sảng đi! Giấy phép kinh doanh, con dấu công ty, và toàn bộ hồ sơ pháp lý đều đứng tên tôi! Tôi nắm giữ 60% cổ phần của Quý Thị. Cô chỉ là một con đàn bà ăn bám, tôi cho cô cái gì thì cô được cái đó. Bảo vệ, lôi cô ta đi ngay!"
"Đứng im đó!" Phó Chỉ Toàn quát lớn, âm uy rúng động cả hội trường. Cô bước tới trước mặt tên đội trưởng an ninh, lật mở tập hồ sơ da đen, đập thẳng nó lên chiếc bàn pha lê bên cạnh bục phát biểu.
"Các phóng viên, các vị cổ đông, và cả anh nữa, Quý Văn Minh. Hãy mở to mắt ra mà nhìn xem đây là cái gì."
Ống kính máy quay lập tức zoom cận cảnh vào tập tài liệu. Trên mặt giấy trắng mực đen, dòng chữ in đậm nổi bật: HỢP ĐỒNG ỦY QUYỀN CỔ PHẦN VÀ QUYỀN BIỂU QUYẾT TỐI CAO. Ở phía dưới cùng, là chữ ký tươi rói của Quý Văn Minh, kèm theo dấu mộc đỏ ch.ót của phòng công chứng và dấu vân tay không thể chối cãi.
Sắc mặt Quý Văn Minh nháy mắt trắng bệch như tờ giấy. Đồng t.ử hắn co rút lại, hô hấp như ngừng trệ. "Cái... cái này... không thể nào! Cô lấy đâu ra thứ này?"
Phó Chỉ Toàn điềm nhiên bước quanh chiếc bàn, giọng nói trong trẻo nhưng mang sức nặng ngàn cân: "Ba năm trước, khi Quý Thị rơi vào bờ vực phá sản vì những quyết định ngu xuẩn của anh, chính tôi là người đã bán đi toàn bộ tài sản thừa kế của ông ngoại để bơm vốn cứu sống công ty. Khi đó, anh đã quỳ gối khóc lóc cầu xin tôi, tự tay ký vào bản hợp đồng này."