Hầu Môn Thính Tuyết

Chương 18



Ta đang may xuân sam cho chàng, nghe vậy liếc chàng một cái:

 

“Như vậy không tốt sao? Cuộc sống của chúng ta thế này, bao nhiêu người cầu còn không được.”

 

“Tốt, đương nhiên là rất tốt.”

 

Chàng ghé lại gần, lén hôn lên má ta một cái.

 

“Chỉ cần có nàng ở bên, cho dù ta chỉ là thứ dân, ta cũng thấy tốt.”

 

44

 

Mùa thu năm đó, nhị lão thái thái qua đời.

 

Bà ra đi rất an nhiên, vào một buổi chiều có ánh nắng dịu, trong tay vẫn còn nắm chuỗi tràng hạt đã được lần đến bóng loáng.

 

Bà ra đi trong nụ cười.

 

Trước lúc lâm chung, bà nắm tay ta và ca ca.

 

“Tạ gia… giữ được rồi.”

 

“Cả đời ta không con không cái, tổ mẫu các con tin tưởng ta, ta cũng đã bảo vệ được cháu trai cháu gái của bà ấy, vậy là đủ rồi.”

 

“Thanh Như, con là đứa có phúc. Hãy nhớ, không tranh… chính là tranh.”

 

Nói xong câu ấy, bà vĩnh viễn nhắm mắt.

 

Ta không khóc lớn, chỉ quỳ trước giường, dập đầu ba cái thật mạnh.

 

Bà từng cho ta sự bầu bạn ấm áp nhất, cũng chính bà dạy ta trong thời loạn thế này phải tỉnh táo mà sống thế nào.

 

Ngày đưa tang, nửa kinh thành quyền quý đều đến.

 

Cũng trong một đêm cuối thu ấy, ở con hẻm phía sau Giáo Phường ty, lại có một chiếc chiếu rách cuộn ra ngoài.

 

Nghe nói người c.h.ế.t là một nữ nhân điên điên dại dại, trước kia cũng từng là một cô đầu khá có nhan sắc, chỉ là sau này mắc bệnh kín, bị người ta đuổi vào phòng củi.

 

Trước khi c.h.ế.t, trong tay nàng ta vẫn siết c.h.ặ.t một mảnh ngọc vỡ đã sớm đen xỉn, miệng lẩm bẩm nói mình là hoàng t.ử phi, là người sẽ làm hoàng hậu.

 

Nàng ta c.h.ế.t trong đêm thu lạnh lẽo ấy, không ai nhặt xác, cuối cùng bị qua loa ném vào bãi tha ma.

 

Khi Hồng Mai nói cho ta tin này, nàng cẩn thận nhìn sắc mặt ta.

 

Ta chỉ khựng lại một chút, rồi tiếp tục cúi đầu vẽ mặt quạt cho Dung Triệt.

 

“Ta biết rồi.”

 

Người muội muội từng ở Hầu phủ lúc nào cũng muốn đè ta một đầu, rốt cuộc cùng với giấc mộng cũ kia hoàn toàn tan biến theo gió.

 

Bụi về bụi, đất về đất.

 

Mỗi người đều có nhân quả của riêng mình.

 

45

 

Ba năm sau, tiết Thượng Nguyên.

 

Trên đại lộ Chu Tước của kinh thành, đèn đuốc sáng như ban ngày, người qua lại đông như dệt.

 

“Phụ thân ơi! Con muốn cái kia! Cái đèn thỏ to nhất kia!”

 

Một tiểu đoàn t.ử phấn điêu ngọc trác đang cưỡi trên cổ Dung Triệt, vung vẩy đôi tay mũm mĩm, chỉ vào một quầy hàng cách đó không xa mà la lớn.

 

Đó là con trai của chúng ta, nhũ danh là Đoàn Đoàn.

 

Dung Triệt cưng chiều nhấc nhấc nó lên một chút:

 

“Được, phụ thân lập tức mua cho con! Đoàn Đoàn nhà ta muốn gì, phụ thân cũng mua!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhìn hai gương mặt tươi cười giống nhau của một lớn một nhỏ kia, ta đi phía sau, không nhịn được cong khóe môi.

 

Trước quầy hàng chen chúc đầy người.

 

Dung Triệt chẳng hề có chút dáng vẻ của một vương gia, vừa che chở con trai vừa chen vào đám đông, không chỉ mua chiếc đèn thỏ lớn nhất kia, còn tiện tay mua thêm một chiếc đèn hoa sen tinh xảo.

 

“Cho nàng.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Chàng chen ra khỏi đám người, trên trán còn lấm tấm mồ hôi, nhưng lại như dâng bảo vật mà đưa chiếc đèn hoa sen đến trước mặt ta.

 

“Đoàn Đoàn có thỏ rồi, Thanh Như của chúng ta cũng phải có đèn hoa.”

 

Ta nhận lấy chiếc đèn ấy, ánh nến lay động, soi cho lòng bàn tay ấm áp.

 

Ký ức bỗng trở nên có chút mơ hồ.

 

Đó là chuyện từ rất lâu, rất lâu trước kia.

 

Cũng là một đêm Thượng Nguyên, phụ thân dẫn ta và Tạ Uyển ra ngoài xem đèn.

 

Tạ Uyển nhìn trúng một chiếc đèn ngựa rất tinh xảo, phụ thân không nói hai lời liền mua cho nàng ta.

 

Ta cũng muốn một chiếc đèn thỏ trong cửa hàng, rụt rè kéo nhẹ tay áo phụ thân.

 

Nhưng phụ thân lại có chút không kiên nhẫn hất tay ta ra:

 

“Con là tỷ tỷ, sao còn tranh với muội muội? Cái đèn đó có gì đẹp đâu, trong nhà chẳng phải có nến sao?”

 

Năm ấy, Tạ Uyển xách chiếc đèn ngựa xinh đẹp, cười như một vị công chúa.

 

Ta tay không, đi theo phía sau họ, nhìn bóng lưng của họ, cảm thấy mình như một kẻ qua đường thừa thãi.

 

“Sao vậy? Không thích à?”

 

Dung Triệt thấy ta thất thần, có chút lo lắng hỏi.

 

“Hay chúng ta đi xem phía trước, xem có cái nào đẹp hơn không?”

 

Ta hoàn hồn, nhìn người nam nhân trước mắt, trong mắt chàng chỉ có ta, và đứa trẻ đang cầm đèn thỏ cười ngốc kia.

 

Hốc mắt bỗng có chút cay.

 

“Không, ta rất thích.”

 

Ta nắm c.h.ặ.t chiếc đèn hoa sen, cũng nắm lấy tay Dung Triệt.

 

“Đây là chiếc đèn đẹp nhất mà ta từng thấy.”

 

Những tiếc nuối từng cầu mà không được, những tủi thân vì bị bỏ quên, đều trong khoảnh khắc này được ánh đèn ấm áp kia dịu dàng lấp đầy.

 

Pháo hoa đầy trời nổ tung trên bầu trời đêm, rực rỡ ch.ói mắt.

 

Dung Triệt một tay nắm tay ta, tay kia đỡ đứa con trai trên vai, dưới ánh pháo hoa nghiêng đầu nhìn ta.

 

“Thanh Như.”

 

“Ừ?”

 

“Thịnh thế phồn hoa này, cũng không bằng nửa phần ánh mắt của nàng.”

 

Ta cười, cười đến mức nước mắt cũng sắp rơi ra.

 

Quãng đời còn lại dài dằng dặc này, có đèn, có người, có nhà.

 

Thế là đủ rồi.

 

- Hoàn văn -