Ta lặng lẽ nhìn ông ta, không nói gì.
Cho đến khi ông ta gào mệt, giọng dần yếu đi, biến thành tiếng nức nở tuyệt vọng.
“Phụ thân.”
Ta cuối cùng cũng lên tiếng, giọng bình tĩnh như đang nói một chuyện không liên quan.
“Người còn nhớ năm mẫu thân qua đời, ta đã cầu xin người thế nào không?”
Phụ thân sững người, hiển nhiên không ngờ ta sẽ nhắc tới chuyện này.
“Khi đó mẫu thân bệnh nặng, chỉ muốn gặp người lần cuối. Ta mới ba tuổi, quỳ trước thư phòng của người suốt một đêm, cầu người đi nhìn mẫu thân một lần. Nhưng người thì sao?”
“Người lúc đó ở Tây viện, bầu bạn với di nương, chơi trò gia đình với Tạ Uyển.”
“Người nói, xui xẻo.”
Hai chữ đó từng là cơn ác mộng sâu nhất trong tuổi thơ của ta.
Bây giờ nói ra, lại thấy nhẹ bẫng, không còn làm tổn thương ta chút nào nữa.
Ánh mắt phụ thân thoáng né tránh, lắp bắp:
“Chuyện… chuyện đó đã là quá khứ rồi… lúc đó ta cũng không nghĩ mẫu thân con sẽ…”
“Phải, người không nghĩ tới.”
Ta cười khẽ, trong nụ cười không có chút ấm áp nào.
“Người không nghĩ mẫu thân sẽ c.h.ế.t, cũng như người không nghĩ muội muội Uyển Nhi mà người thương yêu nhất, vào ngày Tấn Vương thất thế, đã ôm hết chút tiền riêng cuối cùng người cho nó, định bỏ trốn.”
“Cái gì?”
Phụ thân đột nhiên trừng to mắt, không dám tin nhìn ta.
“Không thể nào! Uyển Nhi hiếu thuận nhất, nó… nó sao có thể…”
“Sao lại không?”
Ta lấy từ tay áo ra một chiếc túi tiền quen mắt, ném xuống trước mặt ông ta.
“Nó cầm số tiền này, muốn mua chuộc quan binh để trốn khỏi Vương phủ. Đáng tiếc, nó quá ngu.”
“Nó không biết Tấn Vương phủ đã bị vây kín như thùng sắt. Vừa ló đầu ra đã bị bắt ngay.”
“Bây giờ, nó đã bị đưa vào Giáo Phường ty. Nghe nói vì trước kia nó làm trò không biết liêm sỉ như vậy trên yến tiệc, nên khách chỉ đích danh nó cũng không ít đâu.”
“Không! Không thể nào! Uyển Nhi của ta…”
Phụ thân ôm đầu, gào khóc.
Đó là đứa con gái ông ta nâng niu trong lòng bàn tay suốt hơn mười năm, là hy vọng ông ta muốn đưa lên ngôi hậu.
Giờ đây hy vọng tan vỡ, thậm chí còn rơi vào nơi dơ bẩn như vậy.
Đối với ông ta, đả kích này còn chí mạng hơn cả việc bị lưu đày.
“Thế đã chịu không nổi rồi sao?”
Ta lạnh lùng nhìn sự sụp đổ của ông ta.
“Vậy người có biết không, di nương mà người sủng ái hơn mười năm kia, khi biết người vào đại lao, lập tức gom hết đồ đáng giá ở Tây viện, rồi theo một tên thương buôn da thú bỏ trốn?”
“Bà ta thậm chí còn chẳng đến nhìn người một lần, chỉ để lại một câu.”
Ta dừng lại một chút, nói từng chữ:
“Bà ta nói, theo một tên vô dụng như người, còn không bằng theo một kẻ bán da thú cho thực tế.”
Phụ thân phun ra một ngụm m.á.u tươi, cả người mềm nhũn ngã xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chúng bạn xa lánh.
Đó chính là kết cục mà ông ta đổi lấy khi vì cái gọi là tình yêu chân thật mà sủng thiếp diệt thê.
“Tạ Hằng, nhìn cho rõ đi.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta ngồi xổm xuống, qua song sắt nhìn thẳng vào mắt ông ta.
“Năm đó vì bọn họ, người không tiếc bạc đãi chính thất, lạnh nhạt với đích t.ử đích nữ, thậm chí còn muốn bán tổ sản, trộm gia bảo.”
“Bây giờ, người thật sự có thể giữ được thanh danh Tạ gia là đứa con trai mà người xem thường. Người có thể khiến người trong ngục này còn giữ được chút thể diện, lại là đứa con gái mà người chê bỏ.”
Ta lấy từ hộp thức ăn ra một bát sủi cảo nóng hổi, đặt bên song sắt.
“Đây là ca ca bảo ta mang tới. Huynh ấy nói, đây là lần cuối cùng tận hiếu, coi như trả lại ơn sinh dưỡng của người.”
“Trên đường lưu đày người sống hay c.h.ế.t, đều không còn liên quan gì đến Định Bắc Hầu phủ.”
Phụ thân run rẩy đưa tay muốn bưng bát sủi cảo, nhưng thế nào cũng không giữ vững.
Nước mắt hòa với m.á.u rơi vào bát, ông ta vừa ngấu nghiến nhét sủi cảo vào miệng, vừa khóc gào nghẹn ngào:
“Báo ứng… tất cả đều là báo ứng…”
Ta đứng dậy, nhìn ông ta lần cuối.
“Ta hận Tạ Uyển, nhưng càng hận người.”
Nam nhân từng một thời oai phong trong Hầu phủ, giờ đây chỉ là một con ch.ó mất nhà.
“Phụ thân, lên đường bình an.”
Ta quay người, không ngoảnh lại, bước ra khỏi đại lao.
Bên ngoài mưa đã tạnh, ánh mặt trời xuyên qua tầng mây rơi xuống, chiếu lên người ấm áp.
Dung Triệt đang cầm một chiếc ô trúc xanh, đứng cạnh xe ngựa cách đó không xa chờ ta.
Thấy ta đi ra, chàng bước nhanh tới, giúp ta buộc lại dây áo choàng bị gió thổi bung.
“Nói xong rồi?”
“Ừ, nói xong rồi.”
“Vậy chúng ta về nhà.”
Hắn nắm lấy tay ta, mười ngón đan c.h.ặ.t.
“Nhị lão thái thái nói tối nay trong phủ làm sườn xào chua ngọt nàng thích nhất, đang chờ chúng ta về ăn.”
Ta nhìn gương mặt nghiêng dịu dàng của chàng, khóe môi cuối cùng cũng cong lên một nụ cười thật lòng.
“Được, về nhà.”
43
Hoàng đế băng hà, Tứ hoàng t.ử kế vị, đổi niên hiệu thành Vĩnh An.
Phe cánh của Tấn Vương bị nhổ tận gốc, còn Định Bắc Hầu phủ nhờ đại nghĩa diệt thân của tổ phụ và chiến công hiển hách của ca ca, không những không bị liên lụy mà còn càng được trọng dụng.
Ca ca kế thừa tước vị hầu, trở thành Định Bắc Hầu đời mới, trấn thủ biên cương.
Dung Triệt trong cuộc tranh đoạt ngôi vị không đứng về phe nào, cũng không thừa cơ giáng đá xuống giếng.
Tân đế đối với người cửu đệ không tranh không đoạt này rất yên tâm, b.út lớn vung một cái, ban cho chàng một đống thưởng, để chàng làm một vương gia phú quý nhàn tản.
Ngày thánh chỉ ban xuống, Dung Triệt cầm nghịch ấn tín thân vương trong tay, cười như con cáo vừa trộm được mỡ.
“Hoàng huynh nói ta chỉ muốn vợ con ấm giường, chi bằng đổi gọi ta là Nhàn Vương.”