“Kết quả suýt nữa tự hại chính mình. Hừ, nếu không phải Chu ma ma nhanh mắt nhanh tay, hôm qua tên lưu manh kia xông vào Tây viện, hôm nay cả kinh thành đều biết Định Bắc Hầu phủ có một thứ nữ tư thông với ngoại nam!”
“Đến lúc đó, đừng nói Tam hoàng t.ử, ngay cả kẻ buôn gánh bán bưng cũng không dám cưới nó!”
Nhắc đến Tam hoàng t.ử, sắc mặt phụ thân cuối cùng cũng thay đổi.
Bây giờ ông đang mơ giấc mộng làm quốc trượng, Tạ Uyển chính là quân cờ để ông tranh sủng trước mặt Tam hoàng t.ử, tuyệt đối không thể xảy ra sai sót.
“Thẩm thẩm dạy dỗ rất phải.”
Phụ thân cúi đầu nhận lỗi, nhưng ta rõ ràng nhìn thấy sự không cam lòng trong đáy mắt ông.
4
Trước khi rời đi, lúc đi ngang qua bên cạnh ta, bước chân phụ thân khựng lại.
“Bộ trâm cài đầu bằng hồng bảo thạch mà mẫu thân con năm xưa để lại, ta thấy để trong kho cũng chỉ bám bụi. Uyển nhi lần này bị kinh sợ, vừa hay lấy cho nó trấn an tinh thần.”
Ta bỗng ngẩng phắt đầu lên.
Bộ trâm đó là của hồi môn của mẫu thân, cũng là vật bà yêu thích nhất lúc sinh thời.
Nó là chiến lợi phẩm mà ngoại tổ phụ năm xưa thu được trên chiến trường, sau đó mời thợ trong cung chế tác.
Mỗi viên bảo thạch đều đỏ rực như m.á.u, giá trị liên thành.
Đó vốn là đồ để lại cho ta dùng khi xuất giá.
Bây giờ ông lại muốn đem nó cho một thứ nữ để trấn an?
“Không được.”
Ta theo bản năng lập tức từ chối.
Phụ thân hừ lạnh một tiếng:
“Ta là phụ thân của con, đồ đạc trong Hầu phủ này, chẳng lẽ ta còn không làm chủ được sao? Người đâu, đến kho của đại tiểu thư lấy món đó ra, đưa sang Tây viện!”
Ông đây là đang trả thù.
Trả thù ta vừa rồi dám cãi lại, trả thù việc Nhị lão thái thái đàn áp Tây viện.
Ông không động được Nhị lão thái thái, nên chỉ có thể trút giận lên ta.
Ta đang định lên tiếng, thì Nhị lão thái thái khẽ đặt tay lên tay ta.
Bà nhìn ta, khẽ lắc đầu.
Ta lập tức hiểu ý.
Có vài thứ, không phải ai cũng gánh nổi.
“Nếu phụ thân đã khăng khăng như vậy, nữ nhi tự nhiên không dám không theo.”
Ta hạ mi mắt xuống, che đi ý lạnh nơi đáy mắt, gitổ phụ trở lại bình tĩnh.
“Chỉ là bộ trâm ấy đã có chút năm tháng. Hồng bảo thạch tuy tốt, nhưng dễ chiêu sát khí. Lúc sinh thời mẫu thân thưtổ phụ, thứ này quá rực rỡ, người thường khó trấn được. Muội muội phúc bạc, phụ thân vẫn nên suy nghĩ kỹ.”
Phụ thân chỉ cho rằng ta không nỡ, cười nhạt một tiếng:
“Uyển nhi phúc lớn lắm, sau này còn làm hoàng t.ử phi, có gì mà trấn khtổ phụ? Đừng đem mấy lời thần thần quỷ quỷ ra dọa người.”
Nói xong, ông dẫn theo mấy bà t.ử, nghênh ngang đi tới kho của ta.
Chẳng bao lâu sau, phía Tây viện đã vang lên tiếng hoan hô.
Nghe nói bệnh của Tạ Uyển cũng không nặng nữa, nàng ta từ trên giường bò dậy, ôm bộ trâm ấy yêu thích không rời tay, lập tức đội lên đầu, đi vòng quanh sân mấy vòng.
Nàng ta thậm chí còn đặc ý sai người truyền lời cho ta, nói cảm ơn tỷ tỷ ban thưởng, nàng ta nhất định sẽ giữ gìn cẩn thận, sau này đội nó phong quang xuất giá.
Ta ngồi trước cửa sổ, nghe Hồng Mai phẫn nộ kể lại, chỉ nhàn nhạt mỉm cười, tiếp tục tỉa cành chậu lạp mai trước mặt.
“Tiểu thư, sao người còn cười được? Đó là kỷ vật phu nhân để lại cho người mà!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hồng Mai sốt ruột đến dậm chân.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Gấp cái gì.”
Ta cắt đi một nhánh dư thừa.
“Có vài thứ, nhìn thì là phúc, nhưng thật ra là họa. Nếu nàng ta thích, cứ để nàng ta đeo đi.”
Quả nhiên, báo ứng đến còn nhanh hơn ta tưởng.
Bộ trâm hồng bảo thạch ấy vì màu sắc quá rực rỡ, ban đêm dưới ánh nến tỏa ra ánh sáng quỷ dị.
Tạ Uyển yêu cái đẹp, ban đêm đi ngủ cũng đặt nó ngay đầu giường.
Đêm đó, Tây viện bỗng náo loạn vì mèo.
Mấy con mèo hoang không biết từ đâu chạy tới, như phát điên xông vào khuê phòng của Tạ Uyển, cào cấu, quào rách mặt nàng ta.
Nghe nói là bị ánh sáng bảo thạch làm lóa mắt, hoặc cũng có thể trên bộ trâm dính thứ hương liệu gì đó thu hút mèo hoang.
Ai mà biết được chứ?
5
Tiếng khóc ở Tây viện vang trời.
Trên mặt Tạ Uyển bị cào ra mấy vết m.á.u, trong đó có một vết kéo dài từ khóe mắt đến tận khóe miệng.
Tuy chưa làm tổn thương gân cốt, nhưng nếu để lại sẹo, dung mạo cả đời này coi như bị hủy.
Còn bộ trâm hồng bảo thạch kia, trong lúc hỗn loạn cũng bị đập vỡ tan tành, bảo thạch rơi vãi khắp đất.
Phụ thân tức đến phát điên, vừa mời thái y, lại mời cả đại sư.
Vị đại sư kia đi vòng quanh bộ trâm mấy vòng, lẩm bẩm thần thần bí bí rằng món đồ này “sát khí quá nặng, không phải mệnh cách đại phú đại quý thì không thể trấn áp, nhị tiểu thư bát tự nhẹ nên bị phản phệ.”
Lời này vừa nói ra, mặt phụ thân liền xanh mét.
Ông nhớ lại lời ta nói hôm qua, lại nhìn gương mặt t.h.ả.m không nỡ nhìn của Tạ Uyển, trong lòng vừa hối hận vừa sợ hãi.
Cuối cùng, ông đành phải cho người đem đống trâm vỡ kia trả lại viện của ta, còn bồi thêm không ít d.ư.ợ.c liệu quý.
Nhìn đống đồ nát từ Tây viện trả về trên bàn, ta bảo Hồng Mai tìm một cái hộp đựng lại, khóa vào sâu trong kho.
“Tiểu thư, người đúng là thần thật!”
Hồng Mai vừa thu dọn vừa thán phục.
“Làm sao người biết bộ trâm này sẽ dẫn mèo tới?”
Ta cầm chén trà bên tay, nhẹ nhàng gạt lớp bọt trên mặt.
Bộ trâm đương nhiên không thể tự dẫn mèo.
Chỉ là trên bộ trâm ấy, ta đã cho người bôi một lớp nước cỏ mèo.
Loại nước cỏ này không màu không mùi, người ngửi không ra, nhưng mèo lại vô cùng nhạy cảm và dễ phát cuồng.
Ta đã phòng bị từ sớm cho ngày này.
Đồ của mẫu thân, sao ta có thể để nó rơi vào tay Tây viện.
“Đây chỉ mới là bắt đầu.”
Ta nhìn bầu trời âm trầm ngoài cửa sổ, khẽ nói.
“Tạ Uyển muốn đội chiếc mũ hoàng t.ử phi, cũng phải xem nàng ta có cái mệnh để gánh hay không.”
“Tiểu thư liệu sự như thần!”