Hầu Môn Thính Tuyết

Chương 3



Hồng Mai vung tay múa chân.

 

“Nếu không phải người bảo nô tỳ tìm người theo dõi Tây viện, thì tên lưu manh kia đã vào Đông viện của chúng ta rồi.”

 

Ta khẽ cười nhạt.

 

Tạ Uyển chỗ nào cũng muốn đè ta một đầu, vào lúc sắp bàn chuyện hôn sự quan trọng như thế này, sao ta có thể không đề phòng.

 

“Tiểu thư…”

 

Hồng Mai mím môi do dự một chút rồi nói tiếp:

 

“Vì sao người không để tên lưu manh đó trực tiếp vào Tây viện?”

 

“Bởi vì…” 

 

Ta đáp: “Ta không thể hủy hoại thể diện của Hầu phủ.”

 

“Cứ chờ đi, báo ứng còn ở phía sau.”

 

6

 

Tạ Uyển dưỡng thương trên mặt suốt hai tháng, cuối cùng vào đêm trước yến tiệc thưởng hoa trong cung, cũng miễn cưỡng có thể ra ngoài gặp người.

 

Chỉ là mấy vết cào kia tuy đã nhạt đi đôi chút, nhưng rốt cuộc vẫn để lại dấu vết, không thể không dùng lớp phấn son dày để che lại.

 

Trước khi xuất phát, nàng ta chặn ta lại ở nhị môn.

 

Hôm nay nàng ta mặc một chiếc váy hồng đào rực rỡ, trên b.úi tóc cài đầy kim thoa và bộ diêu, dường như hận không thể đeo cả hộp trang sức lên đầu.

 

Thấy ta mặc bộ cẩm y màu nguyệt bạch thanh nhã, trong mắt nàng ta thoáng qua tia ghen ghét, rồi lại ngẩng cằm, đắc ý nói:

 

“Tỷ tỷ ăn mặc thế này, là định đến chùa tụng kinh sao? Hôm nay là yến thưởng hoa do Hoàng hậu nương nương tổ chức, nếu tỷ tỷ không có y phục đẹp, chỗ muội còn mấy tấm lụa mới chưa cắt, hay là tặng cho tỷ tỷ nhé?”

 

Ta nhàn nhạt liếc nàng ta một cái, không đáp lời.

 

Hồng Mai đứng bên cạnh không nhịn được khẽ hừ một tiếng:

 

“Nhị tiểu thư nói năng cẩn trọng. Đại tiểu thư mặc trên người là lưu quang cẩm mà lão thái gia đặc ý sai người tìm từ Giang Nam về. Nhìn thì thanh nhã, nhưng thật ra tấc gấm tấc vàng.”

 

“Còn bộ của Nhị tiểu thư… hơi tục diễm. Người không biết còn tưởng gánh hát nào chuẩn bị khai diễn.”

 

“Ngươi!”

 

Tạ Uyển tức đến dậm chân, đang định phát tác, thì thấy Nhị lão thái thái chống gậy bước ra.

 

Nàng ta lập tức thu lại vẻ giận dữ, đổi sang bộ dạng ngoan ngoãn:

 

“Nhị nãi nãi an khang.”

 

Nhị lão thái thái nhìn cũng không nhìn nàng ta, đi thẳng đến trước mặt ta, thay ta chỉnh lại cổ áo.

 

“Thanh Như, hôm nay trong cung tuy là thưởng hoa, nhưng thực chất là chọn phi cho mấy vị hoàng t.ử. Nay các hoàng t.ử đều đã được phong vương, sau này…”

 

“Con chỉ cần nhớ một điều: chúng ta không cầu phú quý, chỉ cầu yên ổn.”

 

Ta gật đầu đáp: “Tôn nữ hiểu.”

 

Nhị lão thái thái lúc này mới hài lòng gật đầu, đỡ tay ta lên xe ngựa.

 

Tạ Uyển nghiến răng, ngồi lên chiếc xe ngựa nhỏ hơn phía sau.

 

Yến thưởng hoa được tổ chức tại Ngự hoa viên. 

 

Lúc này đúng lúc trăm hoa đua nở, các tiểu thư quý tộc đã đến không ít, tụm ba tụm năm, tiếng cười nói ríu rít.

 

Tạ Uyển vừa vào vườn liền nôn nóng chui vào giữa đám người. 

 

Nhờ cái miệng khéo léo cùng bộ y phục nổi bật, nàng ta rất nhanh đã thu hút không ít ánh nhìn.

 

Ta đỡ Nhị lão thái thái, tìm một đình nghỉ yên tĩnh ngồi xuống.

 

“Đó là cô nương nhà nào vậy? Ăn mặc vui tươi thế kia.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Không xa truyền đến vài tiếng cười khẽ.

 

Ta theo tiếng nhìn qua, chỉ thấy mấy vị thiên kim thế gia mặc y phục hoa lệ đang chỉ trỏ về phía Tạ Uyển, trong mắt đầy ý trêu cợt.

 

Tạ Uyển lại hoàn toàn không hay biết, vẫn ra sức khoe khoang tài đ.á.n.h đàn mà phụ thân đặc ý mời danh sư dạy cho nàng ta.

 

“Đó là nhị tiểu thư của Định Bắc Hầu phủ, nghe nói là thứ xuất.”

 

“Chẳng trách, toàn một vẻ tiểu gia t.ử khí.”

 

“Còn vị ngồi trong đình kia mới là đích nữ chính tông của Hầu phủ phải không? Nghe nói được nuôi dưỡng bên cạnh Nhị lão thái thái, không lạ gì cử chỉ khí độ lại tốt như vậy.”

 

7

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Đang nói chuyện, phía bên kia vườn bỗng truyền đến một trận xôn xao.

 

“Tấn Vương điện hạ đến rồi!”

 

Tam hoàng t.ử, người được đương kim thánh thượng sủng ái nhất – Tấn Vương Dung Châu, có một gương mặt tuấn tú, mày kiếm mắt sao, nhưng lại toát ra vẻ ngạo mạn và hung lệ.

 

Hắn vừa xuất hiện, Ngự hoa viên vốn náo nhiệt lập tức yên lặng. 

 

Tất cả các tiểu thư quý tộc đều đỏ mặt, người thì ánh mắt tình tứ, người lại căng thẳng bất an.

 

Tạ Uyển càng kích động đến tay run lên.

 

Nàng ta chỉnh lại tóc mai, cố ý khi Tấn Vương đi ngang qua thì trượt chân, kêu lên một tiếng rồi ngã nhào về phía hắn.

 

Loại tình tiết này, trong thoại bản có lẽ có thể tạo nên một đoạn giai thoại đẹp, nhưng vào lúc này lại vô cùng vụng về.

 

Tấn Vương thậm chí không dừng bước, chỉ khẽ nghiêng người, để mặc Tạ Uyển ngã mạnh xuống đất.

 

Tên thái giám bên cạnh hắn the thé quát:

 

“Đồ không hiểu quy củ ở đâu ra vậy!”

 

Tạ Uyển nằm sấp trên đất, gương mặt đỏ bừng như gan lợn, nước mắt lưng tròng trong hốc mắt nhưng không dám khóc thành tiếng.

 

Xung quanh vang lên những tiếng cười khẽ chế giễu.

 

Ánh mắt Tấn Vương lạnh lùng quét qua toàn trường, cuối cùng dừng lại ở đình nghỉ nơi ta đang ngồi.

 

Hắn dường như có chút bất ngờ, nhướng mày, rồi đi thẳng về phía này.

 

“Bái kiến Tam điện hạ.”

 

Ánh mắt Tấn Vương dừng trên người ta một lát.

 

“Vị này chính là đích nữ của Tạ hầu gia?”

 

“Đúng vậy.” 

 

Nhị lão thái thái đáp giọng nhàn nhạt.

 

“Quả nhiên là thiên kim danh môn, khí độ bất phàm.”

 

Tấn Vương khẽ cười, lại hàm ý nhìn về phía Tạ Uyển vẫn còn nằm dưới đất.

 

“Mạnh hơn nhiều so với một vài thứ nữ không biết thân phận.”

 

Tạ Uyển nghe thấy lời này, thân thể chợt run lên, móng tay cắm sâu vào bùn đất.

 

Ta cúi đầu khtổ phụ, nhưng trong lòng sáng tỏ như gương.

 

Hắn nhìn như đang khen ta, thực chất là châm ngòi ly gián, càng là đẩy ta lên giàn lửa.

 

Hạng người như hắn tự phụ vô cùng, nếu bị hắn để mắt tới, tuyệt đối không phải chuyện tốt.

 

Tấn Vương không ở lại lâu, nói vài câu xã giao rồi rời đi.

 

Hắn vừa đi, Tạ Uyển mới dám bò dậy từ dưới đất, chật vật trốn ra sau đám người.

 

Trong lòng nàng ta lúc này, e rằng hận ý đã ngập trời.