“Trong yến thưởng hoa hôm nay, thái độ của Tấn Vương đối với Uyển nhi muội muội, người cũng đã thấy.”
“Vậy vì sao bỗng nhiên đổi ý, lại đích danh muốn con làm trắc phi?”
Ta ngẩng mắt lên, nhìn thẳng vào phụ thân.
“Hắn nhìn trúng không phải Uyển nhi, cũng không phải ta, mà là Hầu phủ, là bộ hạ cũ của tổ phụ cùng quan hệ của ca ca. Hắn muốn tranh đoạt ngôi vị, cần binh quyền, cần trợ lực.”
Sắc mặt phụ thân biến đổi, hiển nhiên bị ta nói trúng tâm tư.
Ông xấu hổ hóa giận:
“Thì đã sao? Chỉ cần có thể vào Tấn Vương phủ, hắn vì cái gì cũng mặc kệ! Con thân là nữ nhi Tạ gia, chẳng lẽ không nên vì gia tộc mà xuất lực sao?”
“Con có thể xuất lực.”
Ta nhàn nhạt nói: “Nhưng ta tuyệt đối không làm thiếp.”
“Con!”
Phụ thân giơ tay định đ.á.n.h người, nhưng bị Nhị lão thái thái quát ngăn lại.
Ta hạ rèm xe xuống, không nhìn thêm gương mặt đầy oán hận của phụ thân nữa.
11
Trở về phủ, tổ phụ ngồi ở vị trí chủ tọa.
Sau khi nghe Nhị lão thái thái kể lại mọi chuyện, sắc mặt ông âm trầm đến mức như có thể nhỏ ra nước.
“Đồ hỗn trướng! Ta còn chưa c.h.ế.t, ngươi đã dám đem Thanh Như ra đổi lấy tiền đồ rồi sao? Ngươi chê cái thân xương già này của ta sống quá lâu rồi phải không?!”
Phụ thân quỳ dưới đất, run rẩy không ngừng, nhưng vẫn biện bạch:
“Phụ thân, con cũng là vì Tạ gia mà thôi! Tấn Vương đó là nhân trung long phượng…”
“Nhân trung long phượng?”
Tổ phụ cười lạnh.
“Ta thấy là Trung Sơn lang thì có. Hắn còn chưa ngồi lên vị trí kia, đã bắt đầu tính toán gia thế của thần t.ử.”
“Loại người như vậy nếu thật sự đăng cơ, Tạ gia chúng ta chỉ sợ sẽ là con ch.ó săn đầu tiên bị đem đi nấu!”
Gừng càng già càng cay.
Tổ phụ liếc mắt một cái đã nhìn thấu bản chất của Tam hoàng t.ử.
“Mối hôn sự này, ta tuyệt đối không đồng ý!”
Tổ phụ một lời quyết định:
“Ngày mai ta sẽ vào cung, dù có vứt bỏ mặt mũi già này, cũng phải đẩy chuyện này đi!”
Phụ thân sốt ruột:
“Phụ thân! Nếu người đẩy chuyện này đi, chẳng phải là tát vào mặt Tấn Vương sao? Sau này nếu hắn ghi hận thì…”
“Ghi hận thì đã sao? Tạ gia ta xương cốt sắt thép, chẳng lẽ còn phải sợ hắn sao?!”
Thấy cục diện giằng co không dứt, ta hít sâu một hơi, bước ra.
“Tổ phụ, phụ thân, xin hãy nghe Thanh Như nói một lời.”
Ta đi đến giữa đại sảnh, quỳ xuống hành đại lễ.
“Tổ phụ nói đúng, phong cốt của Tạ gia không thể mất. Nhưng mối hôn sự này, nếu cứng rắn từ chối, quả thật sẽ đắc tội với Tấn Vương, mang họa đến cho Tạ gia.”
Ánh mắt phụ thân bỗng sáng lên:
“Thanh Như, con nghĩ thông rồi sao?”
Ta không để ý đến ông, tiếp tục nói:
“Nhưng nếu đổi người thì sao?”
“Đổi người?”
Nhị lão thái thái khẽ nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Phụ thân nếu đã muốn bám cành cao, muội muội Uyển nhi tài tình xuất chúng, lại tâm đầu ý hợp với Tấn Vương, sao không thuận nước đẩy thuyền, thành toàn cho họ?”
Ta ngẩng đầu, ánh mắt trong trẻo.
“Hôm nay ở Ngự hoa viên, Uyển nhi muội muội và Tấn Vương điện hạ trò chuyện rất vui, còn trao nhau tín vật, chuyện này mọi người đều tận mắt chứng kiến.”
“Huống hồ trước đó, phụ thân vẫn luôn muốn Uyển nhi muội muội gả vào Tấn Vương phủ. Tuy chỉ là trắc phi, nhưng phụ thân cũng nói rồi, Tấn Vương là nhân trung long phượng, chắc hẳn sẽ không để muội ấy chịu thiệt.”
Phụ thân do dự: “Nhưng… Tấn Vương chỉ đích danh muốn con…”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Tấn Vương muốn nữ nhi của Tạ gia, còn cụ thể là ai, chỉ cần Tạ gia thể hiện đủ thành ý, thì có gì là không được?”
Ta nhẹ nhàng dẫn dắt:
“Hơn nữa, dạo trước nữ nhi thường gặp ác mộng, nên đặc biệt tìm đại sư xem mệnh. Đại sư nói mệnh cách của con rất đặc biệt, khắc với Tấn Vương, e rằng sẽ khắc vận khí nhà chồng. Nhẹ thì quan lộ trắc trở, nặng thì…”
Ta khựng lại, hạ thấp giọng.
“Có họa huyết quang.”
“Cái gì?!”
Phụ thân kinh hãi thất sắc.
Ông là người cực kỳ mê tín, bình thường ra ngoài cũng phải xem hoàng lịch.
“Lời này là thật sao?”
“Con không dám lừa dối phụ thân.”
Ta mặt không đổi sắc nói dối:
“Đại sư còn nói, tướng mạo của Uyển nhi muội muội cực quý, có tướng vượng phu. Nếu muội ấy gả cho Tấn Vương điện hạ, nhất định có thể trợ giúp hắn một tay, thăng tiến như diều gặp gió.”
“Nếu phụ thân không tin, có thể đích thân đi tìm đại sư xem thử.”
Ánh mắt phụ thân bắt đầu d.a.o động.
Ông qua lại cân nhắc giữa ta và Tạ Uyển.
Một bên là đích nữ có khả năng khắc c.h.ế.t con rể, một bên là thứ nữ vượng phu lại ngoan ngoãn nghe lời.
Bài toán lựa chọn này, đối với ông mà nói cũng không khó.
“Nhưng… Uyển nhi dù sao cũng là thứ xuất, về thân phận…”
Phụ thân vẫn có chút băn khoăn.
Trong lòng ta bật cười, lúc này ông lại nhớ Tạ Uyển là thứ nữ rồi.
“Chuyện này tùy vào thành ý của phụ thân.”
Ta khẽ mỉm cười.
“Phụ thân chỉ cần nói Uyển nhi đã được ghi dưới danh nghĩa của mẫu thân, từ nhỏ do Nhị lão thái thái nuôi dưỡng.”
“Lại thêm nhiều của hồi môn, chắc hẳn Tấn Vương điện hạ cũng sẽ không vì chuyện nhỏ này mà làm mất mặt phụ thân.”
“Huống hồ, Uyển nhi đối với hắn là một lòng si tình, không giống nữ nhi, đần độn vô vị, e rằng không lấy được lòng Tấn Vương.”
Phụ thân hoàn toàn động tâm.
Ông vỗ mạnh đùi:
“Được! Cứ quyết định như vậy!”
Tổ phụ và Nhị lão thái thái nhìn nhau một cái, đều thấy trong mắt đối phương sự bất đắc dĩ và ngầm hiểu.
Đây là cách phá cục tốt nhất hiện nay.
Vừa bảo toàn được ta và phong cốt của Tạ gia, lại không hoàn toàn đắc tội với Tấn Vương, còn thuận tiện tiễn luôn thứ nữ không an phận kia đi.
Có thể nói là một mũi tên trúng ba đích.
12
Ta viết một bức thư gửi đến tướng quân phủ cho cữu cữu, những chuyện tiếp theo liền thuận lý thành chương.