Phụ thân mang theo trọng lễ và bát tự của Tạ Uyển, ngay trong đêm đến Tấn Vương phủ.
Ta cố ý cho người lan truyền tin bát tự của ta và Tấn Vương không hợp, lại có phụ thân đứng giữa vận tác, tóm lại sang ngày hôm sau, thánh chỉ trong cung đã ban xuống.
Tạ Uyển được chỉ hôn cho Tấn Vương, phong làm trắc phi.
Khi phụ thân trở về, vui mừng hớn hở, giống như nhặt được món hời lớn trên trời rơi xuống, ngay trước mặt cả nhà khoe khoang:
“Tấn Vương điện hạ đích thân hứa rồi, Uyển nhi tuy vào phủ với thân phận trắc phi, nhưng Tấn Vương chưa cưới chính phi, mọi việc quản lý nội phủ đều do nó nắm, không khác gì chính phi.”
“Hơn nữa, với thanh thế hiện giờ của Tấn Vương điện hạ, sau này đó chính là…”
Ông giơ tay chỉ lên trời, mặt đỏ bừng.
“Phú quý của Uyển nhi lần này thật là ngập trời, cho dù chỉ là trắc phi, sau này cũng sẽ thành nương nương trong cung, hơn xa những vương phi vô dụng kia gấp trăm lần!”
Nói lời này, ông cố ý liếc nhìn ta một cái.
Ta cũng nhận được thánh chỉ thuộc về mình.
Hoàng đế ban hôn ta cho Hiền Vương Dung Triệt, làm chính phi.
Khi nghe tin này, ta đang cùng Nhị lão thái thái cắt tỉa cành hoa.
“Hiền Vương?”
Nhị lão thái thái thở dài:
“Tuy nói là một vương gia nhàn tản, không quyền không thế, nhưng dù sao cũng là chính phi, ngày tháng sau này cũng có thể yên ổn mà sống. Chỉ là… cuối cùng vẫn thiệt thòi cho con.”
Trong lòng Nhị lão thái thái hiểu rất rõ.
Ở kinh thành trọng phú khinh bần này, một trắc phi của Tấn Vương, người có hy vọng tranh ngôi lớn, và một chính phi của vương gia nhàn tản chắc chắn bị gạt ra ngoài lề, trong mắt người đời, người trước mới thật sự là gả cao.
Ta đặt kéo xuống, nhìn lá khô rơi ngoài cửa sổ, trong lòng lại bình tĩnh khác thường.
Đây là quyết định ta suy nghĩ kỹ càng rồi mới đưa ra.
Người nam t.ử áo xanh uống trà sau giả sơn kia, ta không cho rằng y đơn giản như bề ngoài, nhưng lại là lựa chọn tốt nhất trước mắt.
“Tôn nữ không thấy thiệt thòi.”
Ta khẽ nói:
“Vinh hoa phú quý, chẳng qua cũng chỉ như mây khói thoáng qua. Tôn nữ chỉ cầu một đời hiện thế an ổn.”
13
Thánh chỉ vừa truyền ra, cả kinh thành xôn xao.
Mọi người đều cười nhạo Định Bắc Hầu phủ đích thứ đảo lộn, cười nhạo ta, đích trưởng nữ không có phúc khí.
“Nghe chưa? Thứ nữ của Tạ gia, lần này đúng là bay lên cành cao hóa phượng hoàng rồi. Tấn Vương là nhân vật thế nào chứ, sau này tiền đồ vô lượng a!”
“Đúng thế! Còn đích nữ kia, lại gả cho Hiền Vương chỉ biết dắt chim đấu gà, đời này coi như nhìn thấy điểm cuối rồi.”
“Chậc chậc, cái này gọi là cùng người khác mệnh. Đích xuất thì sao chứ? Chẳng phải vẫn bị thứ xuất giẫm dưới chân sao!”
Những lời đồn đại bay vào Hầu phủ như mọc cánh.
Ánh mắt của hạ nhân trong phủ nhìn ta cũng mang theo vài phần thương hại và khinh thường, quay đầu liền đi nịnh bợ Tây viện.
Tây viện treo đèn kết hoa, cứ như Tạ Uyển đã trở thành Thái t.ử phi vậy.
Tạ Uyển lại càng đắc ý quên mình, còn đặc biệt chạy đến viện của ta để “an ủi”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tỷ tỷ, tỷ cũng đừng quá buồn. Tuy rằng Hiền Vương là kẻ không có tiền đồ, nhưng dù sao tỷ cũng là chính phi, cái danh nghĩa vẫn rất dễ nghe.”
“Tỷ gả qua đó, ăn mặc chắc cũng không đến nỗi thiếu thốn.”
Nàng ta vuốt ve chiếc vòng ngọc bích trên cổ tay, đó là phần thưởng Tam hoàng t.ử ban cho.
“Không giống muội đây, tuy chỉ là trắc phi, nhưng Tấn Vương điện hạ đã nói, trong lòng hắn chỉ có mình muội, trong phủ cũng là muội nói là tính.”
“Sau này nếu điện hạ… thì vị trí chính cung đó sẽ là của muội.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Nàng ta che miệng khẽ cười, đuôi mắt chân mày đều viết đầy vẻ khoe khoang.
Ta đặt quyển sách trong tay xuống, nhàn nhạt nhìn nàng.
“Muội muội có chí khí như vậy cũng là chuyện tốt. Chỉ là vương phủ sâu như biển, muội vào đó rồi, nhớ phải cẩn thận dưới chân.”
“Đừng giống lần trước ở Ngự hoa viên, đường còn chưa đi vững, đã ngã một cú rồi.”
Sắc mặt Tạ Uyển lập tức biến đổi.
Nghĩ đến sự chật vật hôm ấy ở Ngự hoa viên, trong mắt lóe lên vẻ oán độc.
“Không cần tỷ tỷ bận tâm!”
“Tỷ vẫn nên lo cho mình đi! Nghe nói Hiền Vương phủ nghèo đến chuột cũng chẳng buồn tới, tỷ gả qua đó, sợ là phải uống gió Tây Bắc theo rồi!”
Nói xong, nàng ta hừ lạnh một tiếng, uốn eo bỏ đi.
Nhìn theo bóng lưng nàng ta, Hồng Mai tức đến đỏ cả vành mắt:
“Tiểu thư, nàng ta thật quá đáng! Chỉ là một trắc phi, dựa vào đâu mà ngông cuồng như vậy? Người đường đường chính chính là Vương phi cơ mà.”
Ta lại cầm quyển sách lên, lật sang một trang.
“Cứ để nàng ta ngông cuồng đi.”
“Bay càng cao, ngã càng đau.”
“Gió ở kinh thành này, mới chỉ vừa bắt đầu thổi thôi.”
14
Hôn kỳ được định vào mùng tám đầu tháng sau, hai vị hoàng t.ử cùng một ngày làm hỉ sự.
Ở kinh thành, chuyện này cũng hiếm thấy từ trước đến nay.
Một bên là Tấn Vương đang được sủng ái vô cùng nạp trắc phi, một bên là Hiền Vương nhàn tản lạnh lẽo cưới chính phi.
Để Tạ Uyển gả đi cho thật vẻ vang, phụ thân không tiếc dùng cả bạc công khố, rầm rộ chuẩn bị của hồi môn.
Từng cuộn lụa đỏ, từng món vàng bạc, ngọc khí được khiêng như nước chảy vào Tây viện.
Ngay cả hạ nhân cũng được thưởng không ít tiền, ai nấy đều hớn hở vui mừng.
Trái lại Đông viện của ta, lại lạnh lẽo vắng vẻ, ngay cả giấy dán cửa sổ rách rồi cũng chẳng có ai đến vá.
Ngày hôm đó, ta đang ở trong phòng kiểm lại danh sách của hồi môn mẫu thân để lại.
Hồng Mai tức giận chạy vào, vành mắt đỏ hoe.
“Tiểu thư! Người mau ra xem đi! Lão gia… lão gia thật quá đáng!”
Ta đặt b.út xuống, thần sắc vẫn bình tĩnh:
“Có chuyện gì? Từ từ nói.”
“Lão gia dẫn người đến kho, nói của hồi môn của Uyển tiểu thư vẫn còn thiếu vài món đồ tốt để áp đáy rương, muốn… muốn lấy đi đôi vòng tay huyết ngọc phu nhân để lại cho người, cùng với tấm bình phong thêu hai mặt kia!”