Tỉnh dậy sau một giấc ngủ, cả người tôi đau nhức rã rời.
Vừa trở mình, tôi đã thấy Thẩm Diệp vẫn còn đang ngủ say.
Khi không đeo kính, hắn bớt đi vẻ "nhã nhặn bại hoại" thường ngày.
Trên khuôn mặt góc cạnh rõ ràng ấy, đôi mi khẽ động đậy một cách khó nhận ra.
Nhìn xuống dưới chút nữa, trên những khối cơ bắp rắn chắc của Thẩm Diệp đầy rẫy những vết c.ắ.n và vết cào, đỏ hỏn đến gai mắt.
Chúng như nhắc nhở tôi về sự điên cuồng của đêm qua.
Tôi nhắm mắt lại, chỉ muốn c.h.ế.t quách cho xong.