Nghe đến ba chữ "nhà họ Trần", Cao Lan Nguyệt rùng mình một cái thật mạnh, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo. Đắc tội với cổ đông cùng lắm là ngồi tù, nhưng đắc tội với Trần Diễn – con dã thú tàn bạo nhất Kinh Thị, thì bà ta có c.h.ế.t cũng không có chỗ chôn.
Bàn tay run lẩy bẩy của Cao Lan Nguyệt vớ lấy cây b.út máy rơi trên sàn. Bà ta nghiến răng, nước mắt uất hận trào ra, nhưng vẫn phải run rẩy ký tên mình lên bản thỏa thuận.
Khoảnh khắc ngòi b.út rời khỏi mặt giấy, Kiều Nhiễm Nhiễm ưu nhã cầm lấy tờ thỏa thuận, thổi nhẹ vết mực còn ướt. Một cảm giác sảng khoái, nhẹ nhõm đến tột cùng dâng lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Gông cùm của hào môn, cái mác "thế thân" nhơ nhuốc, gia đình độc hại... tất cả đã chính thức bị cô dùng một nhát d.a.o c.h.é.m đứt gọn gàng.
[Đinh! Chúc mừng ký chủ!]
Giọng nói của Hệ thống Hài Hòa bỗng vang lên, mang theo một chút âm sắc hưng phấn hiếm hoi.
[Nhiệm vụ sinh tồn đầu tiên: "Dọn dẹp danh tiếng xấu" đã được hoàn thành với đ.á.n.h giá hạng S+. Ký chủ không chỉ lật ngược thế cờ mà còn giải quyết triệt để nguồn gốc rắc rối.
Phần thưởng: Kích hoạt chuỗi nhiệm vụ dài hạn "Hành trình Tinh Anh Đô Thị".
Mục tiêu: Tự xây dựng đế chế sự nghiệp riêng, đạt mức định giá tài sản một tỷ tệ trong vòng ba năm.
Hình phạt nếu thất bại: Trừ toàn bộ điểm mị lực, thu hồi thể chất "Mị cốt thiên thành".
Tặng phẩm đính kèm: Kỹ năng "Đôi Mắt Thẩm Định" (có khả năng nhìn thấu giá trị thực của các dự án kinh doanh trong mười giây).]
Kiều Nhiễm Nhiễm khẽ mỉm cười. Một tỷ tệ trong ba năm? Nghe có vẻ điên rồ đối với một cô gái vừa từ bỏ thân phận thiên kim hào môn để ra đi tay trắng. Nhưng với trí tuệ, sự quyết đoán và bàn tay vàng của hệ thống, cô tự tin mình sẽ đạp giới thượng lưu này dưới gót giày thêm một lần nữa.
Ngay lúc cô xoay người chuẩn bị rời khỏi phòng họp, cánh cửa vốn đang mở toang bỗng vang lên tiếng bước chân trầm ổn.
Âm thanh ồn ào của đám cổ đông đột ngột im bặt, hệt như có ai đó vừa bóp nghẹt cổ họng họ. Từ ngoài hành lang, một bóng người cao lớn, khoác bộ vest đen may đo hoàn hảo chậm rãi bước vào. Áp lực vô hình tỏa ra từ người đàn ông ấy khiến nhiệt độ trong phòng như giảm đi vài độ.
Trần Diễn.
Phía sau anh là trợ lý Trần Mặc cùng một đội ngũ luật sư tinh anh mang cặp táp đen. Đôi mắt sâu thẳm, đen kịt như vực thẳm của Trần Diễn lướt qua đám đông đang run rẩy, lướt qua Cao Lan Nguyệt đang nằm bẹp dưới sàn, và cuối cùng dừng lại trên người Kiều Nhiễm Nhiễm.
Trong mắt anh không còn sự khinh miệt, chán ghét hay soi mói để tìm kiếm hình bóng của một "ánh trăng sáng" nào đó. Thay vào đó, là sự đ.á.n.h giá sắc bén, tò mò và một tia tán thưởng bị giấu kín vô cùng tinh vi.
"Xem ra, tôi đến hơi muộn." Trần Diễn nhếch môi, giọng nói trầm thấp vang lên, phá vỡ sự im lặng c.h.ế.t ch.óc. "Cảnh hay nhất của vở kịch đã hạ màn mất rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đám cổ đông Kiều thị vừa thấy anh liền như thấy đấng cứu thế, vội vàng xúm lại: "Trần tổng! Ngài đến rồi! Chuyện tối qua hoàn toàn là do mụ đàn bà Cao Lan Nguyệt này tự tác trương, không liên quan đến Kiều thị! Xin ngài nể mặt..."
"Nể mặt?" Trần Diễn lạnh nhạt ngắt lời, ánh mắt không hề rời khỏi Kiều Nhiễm Nhiễm. "Kiều thị các người thì có mặt mũi gì để tôi nể? Hôm nay tôi đến đây, là để thông báo về việc Tập đoàn Trần thị sẽ chính thức tiến hành thu mua lại Kiều thị với giá trị một tệ."
"Một... một tệ?" Cả phòng họp há hốc mồm, khiếp sợ đến mức không thốt nên lời. Thu mua một công ty với giá một tệ đồng nghĩa với việc Trần thị sẽ gánh toàn bộ khoản nợ của Kiều thị, nhưng đồng thời cũng quét sạch toàn bộ cổ phần của những kẻ đang đứng ở đây ra khỏi chuỗi cung ứng. Bọn họ hoàn toàn trắng tay.
Đây không phải là thương lượng. Đây là cướp đoạt công khai. Là sự trả thù tàn nhẫn nhất của Thái t.ử gia họ Trần cho vụ hạ t.h.u.ố.c đêm qua.
Kiều Nhiễm Nhiễm đứng đối diện anh, không hề nao núng trước uy áp kinh người đó. Cô nhướn mày, khóe môi vẽ lên một nụ cười nhạt: "Trần tổng ra tay thật hào phóng. Dọn dẹp một bãi rác bằng cách mua lại toàn bộ nó, phong cách làm việc của ngài quả nhiên không tầm thường."
Trần Diễn bật cười. Một tiếng cười trầm thấp thoát ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c khiến Trần Mặc đứng phía sau cũng phải giật mình. Từ bao giờ sếp của anh ta lại có thể cười thoải mái trước một người phụ nữ như vậy?
"Cô Kiều nói đùa rồi." Trần Diễn tiến lên hai bước, khoảng cách giữa anh và cô chỉ còn lại một gang tay. Mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng từ người anh hòa quyện với mùi thanh mát, sắc sảo từ cô, tạo nên một sự giằng co đầy ám muội. "Vụ thu mua này, tôi phải nói lời cảm ơn cô mới đúng. Nếu cô không tự tay đập nát phòng tuyến cuối cùng của Cao Lan Nguyệt và moi ra cuốn sổ đen kia, việc ép giá của tôi e là sẽ tốn thêm vài giờ đồng hồ."
Anh đã đứng ngoài cửa từ bao giờ? Hoặc có thể, anh đã cài người theo dõi mọi động tĩnh của Kiều thị từ sớm. Kiều Nhiễm Nhiễm thừa thông minh để hiểu rằng, người đàn ông này tuyệt đối không phải là kẻ tình cờ đi ngang qua.
"Nếu Trần tổng đã muốn cảm ơn, vậy chỉ c.ầ.n s.au này đừng gắn tên tôi cùng với mấy từ ngữ như 'thế thân' hay 'giống người đó' là được." Kiều Nhiễm Nhiễm giơ tờ giấy thỏa thuận cắt đứt quan hệ lên, vỗ nhẹ vào n.g.ự.c anh một cái đầy khiêu khích. "Tôi là Kiều Nhiễm Nhiễm. Độc nhất vô nhị. Không phải cái bóng của bất kỳ ai."
Đôi mắt Trần Diễn tối sầm lại, yết hầu khẽ lăn lộn. Cảm giác bị cô chạm vào, dù chỉ là qua một tờ giấy, cũng giống như một đốm lửa xẹt qua lớp da thịt. Kẻ trước mặt anh không phải là một bông hoa nhài trắng muốt cần người che chở, mà là một đóa hồng có gai tẩm độc, sẵn sàng lấy mạng kẻ nào dám bẻ cành.
"Cô Kiều yên tâm." Trần Diễn hơi cúi đầu, ghé sát vào tai cô, giọng nói khàn đi vài phần mang theo ý vị thâm trường. "Từ đêm qua, tôi đã biết cô không phải là ai khác. Cô thực sự... rất thú vị. Tôi rất mong đợi được xem con đường tiếp theo của cô trong giới tinh anh này sẽ đi về đâu."
"Sẽ không làm ngài thất vọng."
Kiều Nhiễm Nhiễm lùi lại một bước, duy trì khoảng cách an toàn. Cô khẽ gật đầu chào anh một cách chuẩn mực, rồi xoay người sải bước ra khỏi phòng họp. Không một cái quay đầu nhìn lại đống đổ nát của Kiều thị, cũng không thèm bận tâm đến ánh mắt sâu thẳm của Trần Diễn đang dõi theo bóng lưng mình.
Cô bước vào thang máy, nhìn những con số đếm ngược đang giảm dần.
Khi cánh cửa thang máy mở ra tại tầng trệt, Kiều Nhiễm Nhiễm bước ra ngoài sảnh lớn. Ánh mặt trời ch.ói lọi chiếu thẳng vào mắt, ấm áp và rực rỡ. Bầu không khí trong lành của tự do tràn ngập l.ồ.ng n.g.ự.c. Không còn Cao Lan Nguyệt, không còn định kiến hào môn, không còn cái mác thế thân t.h.ả.m hại.
Trước mắt cô bây giờ là một bàn cờ mới, một luật chơi mới do chính cô định đoạt. Với trí tuệ của bản thân và Hệ thống Hài Hòa làm hậu thuẫn, hành trình trở thành nữ vương của giới tinh anh đô thị, bây giờ mới thực sự bắt đầu.
Kiều Nhiễm Nhiễm ngẩng cao đầu, sải bước đi về phía ánh sáng, bỏ lại phía sau bóng tối của quá khứ mãi mãi.
(Hết)