Hệ Thống Ép Tôi Vả Mặt Hào Môn

Chương 11



Âm thanh máy móc quen thuộc vang lên trong đầu. Kiều Nhiễm Nhiễm khẽ nhếch môi, ngón tay thanh mảnh ấn nút chọn tầng cao nhất.

"Yên tâm đi," cô đáp lại hệ thống bằng ý niệm, "Hôm nay tôi đến đây không phải để diễn cảnh gia đình đẫm nước mắt. Tôi đến để đòi nợ."

Ting.

Cửa thang máy mở ra tại tầng năm mươi. Hành lang trải t.h.ả.m đỏ dày cộp dẫn thẳng đến phòng họp hội đồng quản trị. Ngay từ khoảng cách xa, Kiều Nhiễm Nhiễm đã nghe thấy tiếng đập bàn chát chúa và những lời c.h.ử.i rủa ầm ĩ vọng ra qua cánh cửa gỗ lim khép hờ.

"Cao Lan Nguyệt! Bà giải thích thế nào về vụ bê bối tối qua hả? Tập đoàn đang gánh khoản nợ ngân hàng khổng lồ, hy vọng duy nhất là cái gật đầu rót vốn của Thái t.ử gia họ Trần, vậy mà bà lại dám dùng loại thủ đoạn hạ lưu đó để gài bẫy ngài ấy? Bà muốn cả cái Kiều thị này c.h.ế.t chìm cùng bà sao!"

Tiếng gầm lên phẫn nộ của Lão Lý, một trong những cổ đông lớn tuổi nhất, vang dội khắp phòng.

"Tôi... tôi bị hãm hại! Là con ranh Kiều Nhiễm Nhiễm! Là nó đã gài bẫy tôi!" Giọng nói của Cao Lan Nguyệt the thé, khản đặc và đứt quãng. Không còn đâu phong thái quý phái, từ ái thường ngày, bà ta lúc này tóc tai rối bời, lớp trang điểm nhòe nhoẹt che không nổi quầng thâm và sự tuyệt vọng trên khuôn mặt.

"Đủ rồi! Ai hãm hại bà không quan trọng, quan trọng là uy tín của Kiều thị đã bị bà hủy hoại hoàn toàn! Ngay bây giờ, bà phải từ chức quyền Tổng giám đốc và giao lại toàn bộ cổ phần!" Một tiếng nói khác gay gắt chen vào.

"Các người dám? Chồng tôi đang nằm viện, tôi là người đại diện hợp pháp..."

Rầm!

Cánh cửa gỗ lim nặng nề bị đẩy mạnh sang hai bên, va đập vào tường tạo ra một tiếng động chấn động, cắt ngang lời giảo biện của Cao Lan Nguyệt. Cả phòng họp rộng lớn bỗng chốc im bặt. Hàng chục cặp mắt của các cổ đông đồng loạt đổ dồn về phía cửa.

Kiều Nhiễm Nhiễm thong thả bước vào, gót giày cao gót gõ xuống sàn nhà từng nhịp đều đặn, lạnh lùng. Ánh sáng từ khung cửa sổ sát đất chiếu rọi lên người cô, tạo ra một vầng hào quang rực rỡ, đối lập hoàn toàn với bầu không khí u ám, ngột ngạt của những kẻ đang tranh giành chút lợi ích tàn dư.

"Kiều Nhiễm Nhiễm! Con tiện nhân này, mày còn dám vác mặt đến đây?!" Cao Lan Nguyệt vừa nhìn thấy cô, hai mắt liền vằn lên những tia m.á.u đỏ sọc. Bà ta mất lý trí, vồ lấy chiếc gạt tàn trên bàn định ném về phía cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Bà thử ném xem." Giọng nói của Kiều Nhiễm Nhiễm không lớn, nhưng sắc bén như một lưỡi d.a.o băng, găm thẳng vào yết hầu đối phương. Cô đứng thẳng người, ánh mắt mang theo sự bễ nghễ nhìn chằm chằm vào người đàn bà đã từng bóp nghẹt cuộc đời của nguyên chủ. "Chỉ cần cái gạt tàn đó rời khỏi tay bà, tôi đảm bảo cảnh sát kinh tế sẽ có mặt ở đây trong vòng mười lăm phút nữa. Và thứ họ mang đi không chỉ là tội danh cố ý gây thương tích đâu."

Bàn tay đang giơ lên không trung của Cao Lan Nguyệt cứng đờ. Bà ta run rẩy, nghiến răng trừng mắt nhìn cô: "Mày... mày nói cái gì?"

Kiều Nhiễm Nhiễm lướt ánh mắt qua đám cổ đông đang ngơ ngác, rồi ném một tập tài liệu dày cộp xuống giữa chiếc bàn hội nghị bằng gỗ gụ. Tiếng giấy tờ va đập vang lên khô khốc.

"Hồ sơ sổ sách kế toán ba năm gần đây của Kiều thị, bao gồm cả những khoản quỹ đen mà bà đã âm thầm chuyển ra nước ngoài dưới tên công ty bình phong. Tất cả đều nằm trong đó." Kiều Nhiễm Nhiễm nhếch mép, nụ cười mang theo sự trào phúng tột độ. Đêm qua, nhờ khả năng vận hành tối đa của "Cung điện Ký ức", cô đã xâu chuỗi lại toàn bộ những chi tiết nhỏ nhặt nhất trong trí nhớ nguyên chủ, kết hợp với vài thông tin đ.á.n.h cắp được từ phòng làm việc của bà ta trước đây để tìm ra lỗ hổng c.h.ế.t người này.

Sắc mặt Cao Lan Nguyệt nháy mắt trắng bệch như giấy. Bà ta loạng choạng lùi lại, va hông vào thành ghế. "Không thể nào... Làm sao mày có được..."

"Bà nghĩ tôi ngoan ngoãn làm một con rối bù nhìn, mặc kệ bà sắp đặt, gán cho tôi cái mác 'thế thân' rẻ tiền để gả bán tôi cho nhà họ Trần sao?" Kiều Nhiễm Nhiễm bước lên một bước, chống hai tay xuống bàn, ép sát khoảng cách với Cao Lan Nguyệt. Ánh mắt cô tỏa ra sát khí bức người. "Cao Lan Nguyệt, bà đ.á.n.h giá tôi quá thấp rồi. Tôi nhẫn nhịn, chỉ là để chờ ngày bà tự tay dâng cho tôi cái mạng của bà thôi."

Các cổ đông trong phòng vội vàng lao đến vồ lấy tập tài liệu. Chỉ lật vài trang, sắc mặt của bọn họ từ tức giận chuyển sang khiếp sợ, rồi bùng nổ thành cơn thịnh nộ ngút trời.

"Cao Lan Nguyệt! Bà dám rút ruột công ty hàng chục tỷ tệ? Đồ đàn bà thâm độc!"

"Báo cảnh sát! Lập tức báo cảnh sát tống cổ mụ ta vào tù!"

Tiếng la hét, c.h.ử.i rủa lại một lần nữa bùng lên, nhưng lần này, mục tiêu đã bị dồn vào chân tường, không còn khả năng phản kháng. Cao Lan Nguyệt hai chân mềm nhũn, ngã khuỵu xuống sàn nhà, ánh mắt đờ đẫn nhìn Kiều Nhiễm Nhiễm như nhìn một ác quỷ đội lốt thiên thần. Bà ta không thể hiểu được, đứa con gái yếu đuối, lúc nào cũng rụt rè sợ hãi trước mặt bà ta tại sao chỉ sau một đêm lại biến thành một kẻ m.á.u lạnh, thủ đoạn tàn nhẫn đến mức không chừa lại cho bà ta dù chỉ một con đường sống.

Kiều Nhiễm Nhiễm không bận tâm đến đám đông đang hỗn loạn. Cô rút từ trong túi xách ra một tờ giấy mỏng, ném xuống trước mặt Cao Lan Nguyệt.

"Đây là thỏa thuận cắt đứt quan hệ. Từ hôm nay, tôi và nhà họ Kiều không còn bất cứ dính líu nào. Ký tên vào, và tôi sẽ để cho lũ cổ đông kia tự xử lý bà, cảnh sát sẽ chỉ bắt bà vì tội tham ô. Nếu không ký..." Kiều Nhiễm Nhiễm cúi người, ghé sát tai Cao Lan Nguyệt, hạ giọng thì thầm chỉ đủ cho hai người nghe thấy, "...tôi sẽ giao cuộn băng ghi âm bà âm mưu hạ t.h.u.ố.c hạ lưu với Thái t.ử gia họ Trần cho truyền thông. Bà nghĩ, nhà họ Trần sẽ làm gì bà khi biết bà định dùng thân thể tôi để tống tiền họ?"