Hệ Thống Ép Tôi Vả Mặt Hào Môn

Chương 5



Kiều Nhiễm Nhiễm không hề né tránh, mà vung tay tát thẳng vào mặt Cao Lan Nguyệt với toàn bộ sức lực. Lực đạo mạnh đến mức khiến đầu ả ta văng sang một bên, năm dấu ngón tay đỏ lựng lập tức in hằn trên gò má trắng bệch vì phấn dầy.

"Bà nghĩ tôi vẫn là con rối để bà tùy ý giật dây sao?" Ánh mắt Kiều Nhiễm Nhiễm rực lửa, giọng nói trầm xuống, mang theo uy áp không thể chối cãi. "Đoạn ghi âm này, tôi đã sao lưu ra mười bản, gửi sẵn vào hộp thư hẹn giờ. Chỉ cần tối nay tôi không bước ra khỏi khách sạn này một cách toàn vẹn, sáng ngày mai, toàn bộ hội đồng quản trị của Kiều thị, cùng với đồn cảnh sát Kinh Thị, sẽ nhận được nó. Bà đoán xem, tội danh hạ t.h.u.ố.c Thái t.ử gia nhà họ Trần, tống tiền gia tộc hào môn, sẽ khiến bà ngồi bóc lịch bao nhiêu năm?"

Cao Lan Nguyệt ngã khuỵu xuống đất, ôm lấy một bên má sưng vù, ánh mắt nhìn Kiều Nhiễm Nhiễm như nhìn thấy ma quỷ. Sự sợ hãi tột độ bắt đầu gặm nhấm tâm trí ả. Con ranh này... từ khi nào lại trở nên tâm cơ và đáng sợ như vậy? Nó đã biết trước mọi chuyện? Nó cố tình tương kế tựu kế để dụ ả vào tròng?

Bên kia sô pha, Trần Diễn khẽ nhướng mày. Anh đổi tư thế, chống cằm nhìn bóng lưng thẳng tắp của Kiều Nhiễm Nhiễm. Dược tính trong người anh tuy đã được áp chế, nhưng vẫn để lại cảm giác khô nóng khó chịu. Vậy mà, chứng kiến cảnh tượng cô gái nhỏ nhắn này vươn móng vuốt xé xác kẻ thù, cơn nóng nảy trong người anh lại kỳ lạ thay, biến thành một sự hứng thú tột độ.

"Trần... Trần tổng!" Cao Lan Nguyệt nhận ra mình không thể đấu lại Kiều Nhiễm Nhiễm lúc này, liền chuyển hướng, bò lết về phía Trần Diễn, nước mắt giàn giụa. "Ngài phải tin tôi! Là nó... là con ranh Kiều Nhiễm Nhiễm tự biên tự diễn! Nó yêu thầm ngài, nó muốn leo lên giường ngài nên mới gài bẫy tôi! Ngài là người anh minh, ngài tuyệt đối không thể bị một con thế thân ti tiện này che mắt!"

Trần Diễn rũ mắt, ánh nhìn sắc như d.a.o cạo xẹt qua đỉnh đầu Cao Lan Nguyệt. Giọng anh trầm khàn, lạnh lẽo đến thấu xương: "Bà đang dạy tôi cách nhìn người sao?"

Chỉ một câu nói, không lớn tiếng, không phẫn nộ, nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân ép Cao Lan Nguyệt nghẹt thở. Ả ta câm bặt, toàn thân run lẩy bẩy như cầy sấy. Ở Kinh Thị này, ai mà không biết Trần Diễn là Diêm Vương sống? Kẻ nào đắc tội với anh, kết cục nhẹ nhất cũng là cửa nát nhà tan.

"Trần tổng, mười phút của anh vẫn chưa hết đâu." Kiều Nhiễm Nhiễm quay đầu lại, mỉm cười với Trần Diễn. Nụ cười rạng rỡ, kiều diễm, nhưng lại nhuốm màu nguy hiểm. "Anh cứ ngồi đó xem kịch, đừng để m.á.u bẩn vấy lên đôi giày đắt tiền của anh."

Nói rồi, cô quay lại nhìn Cao Lan Nguyệt, bước tới chiếc bàn trà bằng kính cường lực. Trên bàn, ngoài những chai rượu vang đắt tiền, còn có một ly rượu vang đỏ sẫm chưa hề vơi đi giọt nào. Đó chính là ly rượu viền bạc mà Cao Lan Nguyệt đã chuẩn bị riêng cho cô.

Kiều Nhiễm Nhiễm dùng hai ngón tay thon dài nâng ly rượu lên, chất lỏng màu hồng ngọc sóng sánh dưới ánh đèn chùm pha lê, tỏa ra một mùi hương ngòn ngọt đầy cám dỗ, nhưng lại ẩn chứa nọc độc c.h.ế.t người.

"Bà vừa nói, tôi vu khống bà sao?" Kiều Nhiễm Nhiễm tiến đến trước mặt Cao Lan Nguyệt, ngồi xổm xuống, duy trì tầm mắt ngang bằng với ả. "Được thôi. Vậy để chứng minh sự trong sạch của mình, chứng minh ly rượu này không hề có t.h.u.ố.c, bà hãy uống cạn nó đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cao Lan Nguyệt nhìn ly rượu đưa đến sát miệng mình, đồng t.ử co rụt lại. Ả lùi về phía sau trong vô thức, lắc đầu quầy quậy: "Không... tao không khát... tao không uống..."

Ả biết rõ trong ly rượu đó có thứ gì. Đó là loại t.h.u.ố.c mạnh nhất mà ả mua được ở chợ đen. Chỉ cần một ngụm, thần kinh sẽ hoàn toàn mất kiểm soát, khao khát nhục d.ụ.c sẽ thiêu đốt lý trí, biến con người thành một con thú hoang dại chỉ biết đòi hỏi. Nếu ả uống nó ngay tại đây, trước mặt Trần Diễn, và với đám phóng viên đang túc trực ngoài cửa... hậu quả sẽ là vạn kiếp bất phục!

"Không uống?" Giọng Kiều Nhiễm Nhiễm lạnh đi, nụ cười trên môi cũng tắt ngấm. "Bà không có quyền lựa chọn đâu, thưa 'mẹ' thân yêu."

Bằng một tốc độ không tưởng, Kiều Nhiễm Nhiễm vươn tay trái ra, bóp c.h.ặ.t lấy hai bên quai hàm của Cao Lan Nguyệt. Lực tay của cô mạnh đến mức khiến ả ta đau đớn há hốc miệng ra, định la hét.

Ngay khoảnh khắc đó, Kiều Nhiễm Nhiễm dốc ngược ly rượu, đổ ộc toàn bộ chất lỏng màu đỏ ối vào miệng Cao Lan Nguyệt.

"Ưm... ực... khục khục!"

Cao Lan Nguyệt giãy giụa điên cuồng, hai tay cào cấu loạn xạ vào cổ tay Kiều Nhiễm Nhiễm, nhưng cô đã chuẩn bị từ trước, dễ dàng né tránh và dùng đầu gối đè c.h.ặ.t lên đùi ả ta, khóa c.h.ặ.t mọi đường lui. Dòng rượu lạnh lẽo mang theo d.ư.ợ.c tính mạnh mẽ chảy tràn vào cuống họng, sặc lên tận mũi khiến ả ta ho sù sụ, nước mắt nước mũi tèm lem. Một phần rượu tràn ra khóe môi, chảy dọc xuống chiếc cổ đầy dây chuyền ngọc trai, nhuộm đỏ cả vạt áo lụa đắt tiền, trông t.h.ả.m hại tột cùng.

Đến khi ly rượu cạn sạch, Kiều Nhiễm Nhiễm mới hất mạnh tay ra, ném chiếc ly pha lê xuống mặt t.h.ả.m. Tiếng ly thủy tinh lăn lóc vang lên khô khốc.

Cô đứng thẳng dậy, rút một tờ khăn giấy ướt trên bàn, thong thả lau sạch từng ngón tay vừa chạm vào người Cao Lan Nguyệt, mang theo thái độ ghê tởm không hề che giấu.

"Mày... con ranh c.h.ế.t tiệt... khục khục... mày dám cho tao uống thứ đó!" Cao Lan Nguyệt ôm lấy cổ họng, cố gắng thò ngón tay vào móc họng để nôn ra, nhưng t.h.u.ố.c dạng lỏng hấp thụ cực kỳ nhanh vào thành dạ dày, hoàn toàn vô ích.