Hệ Thống Ép Tôi Vả Mặt Hào Môn

Chương 6



"Gậy ông đập lưng ông thôi." Kiều Nhiễm Nhiễm ném tờ khăn giấy xuống đất, ngay trước mặt Cao Lan Nguyệt. "Bà chuẩn bị vở kịch này tốn kém như vậy, mời nhiều khán giả đến như vậy. Nếu không có diễn viên chính lên sân khấu, chẳng phải sẽ làm công chúng thất vọng sao?"

Tác dụng của loại t.h.u.ố.c chợ đen quả nhiên danh bất hư truyền. Chỉ chưa đầy hai phút sau khi nuốt xuống, Cao Lan Nguyệt đã bắt đầu có những biểu hiện bất thường.

Khuôn mặt ả đỏ bừng lên như phát sốt, mồ hôi hột túa ra ướt đẫm trán. Ánh mắt vốn đầy thù hận giờ đây bắt đầu trở nên đờ đẫn, tan rã. Ả thở dốc, hai tay vô thức xé rách cúc áo khoác lụa của chính mình, miệng không ngừng lẩm bẩm những âm thanh rên rỉ vô nghĩa. Cảm giác nóng rực từ bụng dưới lan tỏa ra toàn thân khiến ả mất đi khả năng kiểm soát hành vi cơ bản nhất.

Ả bò trườn trên mặt đất, cọ xát cơ thể vào lớp t.h.ả.m lông cừu, rồi đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt lờ đờ hướng về phía Trần Diễn đang ngồi trên sô pha.

Trần Diễn nhíu c.h.ặ.t mày, sự ghê tởm hiện rõ trong đáy mắt. Anh đưa tay nới lỏng cà vạt, lạnh lùng lên tiếng: "Giải quyết cho sạch sẽ. Tôi không muốn nhìn thấy thứ rác rưởi này làm bẩn mắt mình thêm một giây phút nào nữa."

Dù giọng điệu vẫn cay nghiệt như cũ, nhưng Kiều Nhiễm Nhiễm có thể nghe ra sự thay đổi trong thái độ của anh. Không còn là sự khinh miệt dành cho một kẻ "thế thân" hèn mọn, mà là sự giao phó quyền chủ động cho một đối tác ngang tầm. Màn lật kèo tàn nhẫn, dứt khoát vừa rồi của cô đã thực sự đập nát cái mác "trà xanh yếu đuối" mà giới thượng lưu vẫn luôn gán cho cô.

"Yên tâm. Tôi đã hứa sẽ dọn dẹp sạch sẽ, thì chắc chắn sẽ làm anh hài lòng."

Kiều Nhiễm Nhiễm đáp lời, khóe môi vẽ lên một đường cong tuyệt mĩ. Cô chỉnh lại vạt áo, bước qua cơ thể đang quằn quại, mất trí của Cao Lan Nguyệt, tiến thẳng về phía cánh cửa chính.

Bên ngoài, tiếng gõ cửa đã chuyển thành tiếng đập phá thô bạo. Đám phóng viên dường như đã hết kiên nhẫn, đang liên tục gọi tên cô và Trần Diễn, suy đoán đủ loại viễn cảnh đen tối bên trong.

"Mở cửa ra! Có ai bên trong không? Chúng tôi báo cảnh sát đấy!"

Nghe những lời dọa nạt ồn ào đó, Kiều Nhiễm Nhiễm chỉ thấy nực cười. Báo cảnh sát sao? Càng tốt. Càng đông đúc, vở kịch này sẽ càng náo nhiệt.

Cô đặt tay lên chốt khóa. Trong đầu, Hệ thống Hài Hòa lại vang lên tiếng "Tít" báo hiệu.

[Đếm ngược nhiệm vụ sinh tồn: 00 phút 15 giây... Ký chủ, cô chắc chắn muốn mở cửa lúc này chứ?]

"Đương nhiên." Kiều Nhiễm Nhiễm trả lời hệ thống trong thức hải, ánh mắt lóe lên tia sáng sắc lẹm. "Sân khấu đã dựng xong, t.h.u.ố.c đã ngấm, diễn viên đã sẵn sàng. Đã đến lúc để giới thượng lưu Kinh Thị chiêm ngưỡng bộ mặt thật của vị 'Phu nhân họ Kiều' cao quý rồi."

"Cạch."

Chốt khóa an toàn được bật mở. Kiều Nhiễm Nhiễm dùng sức kéo mạnh cánh cửa, dồn toàn bộ ánh sáng từ đèn flash máy ảnh bên ngoài ập thẳng vào không gian bên trong.

Cuộc đi săn, bây giờ mới thực sự bắt đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ánh sáng trắng xóa từ hàng chục chiếc đèn flash đồng loạt chớp nháy, x.é to.ạc bóng tối của hành lang tầng tám khách sạn Đế Cảnh. Tiếng màn trập máy ảnh vang lên rào rào như một trận mưa rào mùa hạ, ch.ói tai và dồn dập.

"Cô Kiều! Có người báo tin cô dùng thủ đoạn hạ t.h.u.ố.c Trần tổng để ép hôn, xin cô giải thích!"

"Cô Kiều Nhiễm Nhiễm, cô có biết mình chỉ là thế thân của tiểu thư Lý Hạ Lan không? Việc cô trèo lên giường thái t.ử gia họ Trần có phải là sự chỉ đạo từ Tập đoàn Kiều thị?"

"Mở cửa rộng ra đi! Trần tổng có đang ở bên trong không? Tình trạng của ngài ấy thế nào rồi?"

Hàng tá chiếc micro đen ngòm, gắn logo của những tòa soạn khét tiếng nhất Kinh Thị thò vào như những mũi giáo chực chờ đ.â.m xuyên qua người Kiều Nhiễm Nhiễm. Họ đã được mớm tin từ trước, mang theo kịch bản hoàn hảo để dìm c.h.ế.t một đứa con gái không có bối cảnh vững chắc, biến cô thành trò cười dơ bẩn nhất của giới thượng lưu.

Nhưng trái với sự mong đợi về một cô gái quần áo xộc xệch, tóc tai rũ rượi, nước mắt giàn giụa quỳ gối van xin, người đứng trước mặt đám phóng viên lúc này lại tỏa ra một luồng khí thế bức người.

Kiều Nhiễm Nhiễm mặc một chiếc váy lụa đen ôm sát, từng đường nét trên cơ thể đều hoàn mỹ không tì vết. Mái tóc xoăn gợn sóng được vén gọn sang một bên, để lộ chiếc cổ thiên nga kiêu hãnh. Khuôn mặt kiều diễm vô song không hề có lấy một tia hoảng loạn, ngược lại, đôi mắt sắc lạnh của cô lướt qua từng khuôn mặt đang háo hức săn tin, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai.

"Các vị phóng viên, đêm hôm khuya khoắt thế này, các vị không lo nghỉ ngơi mà lại tụ tập trước cửa phòng tôi, quả là vất vả." Giọng nói của cô trong trẻo nhưng lạnh buốt, mang theo một lực uy h.i.ế.p vô hình khiến đám đông bất giác im bặt trong một giây.

Một gã phóng viên đeo kính cận, dường như là kẻ được Cao Lan Nguyệt mua chuộc từ trước, vội vàng gân cổ lên xé rách sự im lặng: "Cô đừng đ.á.n.h trống lảng! Có người tận mắt thấy cô bưng ly rượu có t.h.u.ố.c vào phòng Trần tổng. Tội danh bỏ t.h.u.ố.c người thừa kế gia tộc họ Trần đủ để cô bóc lịch mọt gông đấy!"

Kiều Nhiễm Nhiễm không hề tức giận, cô chỉ nhẹ nhàng lùi lại nửa bước, đẩy cánh cửa phòng Tổng thống 888 mở rộng thêm một chút.

"Bỏ t.h.u.ố.c sao? Lời buộc tội này thật sự quá nặng nề rồi. Nhưng nếu các vị đã quan tâm đến tình hình trong phòng tôi như vậy, chi bằng hãy tự mình xem thử xem, rốt cuộc là ai đang cần được cấp cứu."

Vừa dứt lời, cô đưa tay ra sau, dùng lực kéo mạnh một thân ảnh đang lảo đảo ập ra ngoài.

"Á!"

Một tiếng thét khàn đục vang lên. Cả đám phóng viên trố mắt nhìn người phụ nữ vừa ngã nhào ra t.h.ả.m hành lang. Đó không phải là Trần Diễn, cũng không phải một gã đàn ông xa lạ nào, mà chính là phu nhân đương nhiệm của Tập đoàn Kiều thị – Cao Lan Nguyệt!

Lúc này, Cao Lan Nguyệt hoàn toàn không còn dáng vẻ quý phái, thanh lịch của một phu nhân hào môn. Bộ sườn xám bằng lụa đắt tiền trên người bà ta đã bị chính tay bà ta vò cho nhàu nát. Khuôn mặt trang điểm tỉ mỉ giờ đây đỏ lựng như tôm luộc, mồ hôi nhễ nhại làm nhòe cả mascara. Đôi mắt bà ta vằn lên những tia m.á.u, hơi thở dốc dồn dập, hai tay không ngừng cấu xé phần cổ áo như thể đang bị thiêu đốt từ bên trong.

"Nóng... Nóng quá... Đưa cho tôi... Đưa đàn ông cho tôi!" Cao Lan Nguyệt lẩm bẩm những lời vô nghĩa, cơ thể vặn vẹo cọ xát xuống lớp t.h.ả.m, hoàn toàn mất đi ý thức về sự hiện diện của hàng chục ống kính đang chĩa vào mình.

Tiếng màn trập máy ảnh đình trệ mất vài giây vì sự ngỡ ngàng, sau đó lại bùng nổ dữ dội gấp mười lần. Các phóng viên như bầy sói đói vớ được miếng thịt tươi. Tin tức "Con gái hạ t.h.u.ố.c Trần tổng" đã đủ giật gân, nhưng tin tức "Phu nhân Tập đoàn Kiều thị phát điên vì xuân d.ư.ợ.c trước cửa phòng khách sạn" mới thực sự là quả b.o.m hạt nhân!