"Trời ơi... Độc ác quá! Dùng t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c ép con gái kế lên giường với đàn ông để tống tiền gia tộc họ Trần?"
"Nhà họ Kiều điên thật rồi! Dám tính kế lên đầu thái t.ử gia họ Trần? Bọn họ chán sống rồi sao!"
"Hóa ra trước nay chúng ta đều trách nhầm cô Kiều Nhiễm Nhiễm. Sống chung với một người mẹ kế thâm độc thế này, cô ấy có thể bình an lớn lên đã là kỳ tích rồi."
Dư luận hoàn toàn đảo chiều. Những mũi dùi công kích nãy giờ chĩa vào Kiều Nhiễm Nhiễm lập tức quay ngoắt 180 độ, cắm phập vào thân xác đang mất trí của Cao Lan Nguyệt và cái tên Tập đoàn Kiều thị. Gã phóng viên đeo kính cận há hốc mồm, tay cầm micro run bần bật, lủi dần vào đám đông định bỏ trốn nhưng đã bị vài đồng nghiệp khác ép lại.
Kiều Nhiễm Nhiễm đứng thẳng lưng giữa vòng vây. Ánh sáng từ những chiếc đèn chùm pha lê trên trần hắt xuống khuôn mặt cô, tôn lên vẻ đẹp rực rỡ, sắc sảo và đầy kiêu ngạo. Không còn vẻ yếu đuối, không còn sự nhẫn nhịn. Từ giây phút này, cái mác "trà xanh thế thân" bám c.h.ặ.t lấy nguyên chủ bấy lâu nay đã bị cô tự tay xé nát thành từng mảnh.
"Các vị cũng nghe rõ rồi đấy." Kiều Nhiễm Nhiễm thu lại điện thoại, giọng nói vang vọng, rành rọt từng chữ. "Ly rượu có t.h.u.ố.c đó, bà ta mang đến để ép tôi uống. Nhưng thật đáng tiếc, gậy ông đập lưng ông, chính bà ta lại uống nhầm nó. Hôm nay, tôi đứng ở đây, trước mặt toàn bộ giới truyền thông, tuyên bố sự trong sạch của mình. Tôi, Kiều Nhiễm Nhiễm, chưa bao giờ và sẽ không bao giờ cần phải dùng thủ đoạn đê tiện để trèo lên giường của bất kỳ ai!"
Lúc này, bảo vệ của khách sạn Đế Cảnh mới hớt hải chạy đến. Đội trưởng đội bảo vệ lau mồ hôi trán, nhìn cảnh tượng lộn xộn, vội vã ra lệnh: "Khống chế người phụ nữ kia lại! Nhanh lên, đừng để bà ta làm loạn thêm nữa! Gọi cảnh sát và xe cứu thương đến đây!"
Bốn gã bảo vệ to con lao vào, vất vả lắm mới đè được Cao Lan Nguyệt đang gào thét đòi lột đồ xuống sàn, dùng áo khoác trùm kín người bà ta rồi lôi đi xềnh xệch. Hình ảnh vị phu nhân hào môn quyền quý bị lôi đi như một con ch.ó dại chắc chắn sẽ trở thành trang nhất của mọi tờ báo vào sáng ngày mai.
Tập đoàn Kiều thị, xong đời rồi.
Kiều Nhiễm Nhiễm lạnh lùng nhìn theo bóng lưng tàn tạ của Cao Lan Nguyệt. Trong lòng cô trào dâng một cỗ sảng khoái khó tả. Cảm giác áp bức, nghẹt thở từ khi xuyên không đến nay cuối cùng cũng được giải tỏa.
Vả mặt kẻ ác, dùng chính thủ đoạn của chúng để hủy diệt chúng trước ánh sáng mặt trời, đây mới chính là cách sinh tồn của cô.
[Ting! Đánh giá sát thương dư luận: Cấp độ S+. Mục tiêu Cao Lan Nguyệt đã thân bại danh liệt. Tiến độ dọn dẹp danh tiếng xấu: Hoàn thành xuất sắc.]
Âm thanh của Hệ thống Hài Hòa vang lên trong đầu, mang theo một chút kinh ngạc hiếm hoi.
Kiều Nhiễm Nhiễm khẽ nhếch môi, chuẩn bị quay bước rời khỏi đám đông đang bàng hoàng. Nhưng ngay khoảnh khắc cô xoay người, ánh mắt cô vô tình va phải một bóng đen đang đứng trên ban công tầng hai của đại sảnh VIP.
Trần Diễn.
Anh đứng đó, hai tay đút túi quần, âu phục đen tuyền hòa lẫn vào bóng tối. Ánh sáng mờ ảo phác họa sườn mặt sắc sảo như tạc tượng của anh. Đôi mắt sâu thẳm, sắc bén như chim ưng của người đàn ông quyền lực nhất Kinh Thị đang nhìn thẳng xuống cô.
Không còn sự chán ghét, không còn sự khinh miệt. Trong đáy mắt anh lúc này, chỉ có sự hứng thú tột độ và một ngọn lửa nguy hiểm đang âm ỉ cháy. Ngọn lửa dành cho một kẻ săn mồi vừa tìm thấy đồng loại của mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vở kịch hạ màn, nhưng một cuộc chơi mới, giờ mới thực sự bắt đầu.
Tiếng còi xe cảnh sát gào thét xa dần, x.é to.ạc màn đêm tĩnh mịch của Kinh Thị rồi chìm hẳn vào hư vô. Đám đông phóng viên như bầy ong vỡ tổ, kẻ thì hối hả gọi điện thoại cho tòa soạn báo tin nóng, người thì vội vã xách máy ảnh chạy ra xe để kịp giờ lên trang nhất. Chỉ trong vòng chưa đầy mười lăm phút, đại sảnh hoa lệ của khách sạn Đế Cảnh đã từ một mớ hỗn độn ồn ào trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có của nó.
Kiều Nhiễm Nhiễm đứng tựa lưng vào cây cột đá cẩm thạch khổng lồ ở góc khuất của đại sảnh. Hơi lạnh từ phiến đá truyền qua lớp váy lụa mỏng manh, giúp cô xua tan đi chút mệt mỏi sau một đêm đấu trí căng não. Cô khép hờ đôi mắt, hơi thở dồn dập lúc nãy giờ đã trở nên nhịp nhàng, điềm tĩnh.
Ngay khoảnh khắc sự yên bình bủa vây, một tiếng "Ting" sắc lạnh, mang đậm chất cơ khí vang lên trong vỏ não cô.
[Đinh! Đánh giá sát thương dư luận: Cấp độ S+. Mục tiêu Cao Lan Nguyệt đã hoàn toàn mất kiểm soát trước truyền thông. Tiến độ dọn dẹp danh tiếng xấu: Hoàn thành xuất sắc 200% so với dự kiến!]
Giọng nói của Hệ thống Hài Hòa vốn dĩ luôn mang theo sự cao ngạo và ép buộc, giờ phút này lại pha lẫn một tia kinh ngạc không thể che giấu. Bảng giao diện ba chiều màu xanh lam nhạt hiện ra lơ lửng ngay trước mặt Kiều Nhiễm Nhiễm, nhấp nháy những luồng dữ liệu chạy dọc.
[Thông báo: Nhiệm vụ sinh tồn đầu tiên đã hoàn thành. Ký chủ đã thành công xoay chuyển tình thế, thoát khỏi nguy cơ bị bắt gian và vạch trần âm mưu của phe phản diện. Hình phạt "Trừ 30% nhan sắc và hủy dung" chính thức được gỡ bỏ.]
Kiều Nhiễm Nhiễm khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh nhạt nhưng đầy kiêu hãnh nở rộ trên môi. Cô giơ tay lên, nhìn ngắm những ngón tay thon dài, trắng trẻo của mình dưới ánh đèn pha lê rực rỡ. Cảm giác sống sót, cảm giác nắm giữ vận mệnh của chính mình trong tay thật sự quá đỗi tuyệt vời. Cô không còn là con rối trong tay Cao Lan Nguyệt, cũng chẳng phải là một nữ phụ ngu ngốc chờ đợi cái c.h.ế.t mòn mỏi trong sự khinh miệt của thế gian.
"Chỉ gỡ bỏ hình phạt thôi sao?" Kiều Nhiễm Nhiễm dùng ý niệm giao tiếp với hệ thống, giọng điệu mang theo sự bức bách không khoan nhượng. "Tôi nhớ anh từng hứa, nếu hoàn thành xuất sắc sẽ có phần thưởng. Đừng nói với tôi một hệ thống tự xưng là toàn năng lại định quỵt nợ ký chủ nhé?"
Hệ thống Hài Hòa dường như bị nghẹn lại một nhịp. Bảng giao diện xanh lam chớp tắt liên tục vài giây trước khi một hộp quà màu vàng kim rực rỡ xuất hiện giữa không trung, tỏa ra ánh sáng lấp lánh.
[Ký chủ bớt độc mồm đi! Bản hệ thống luôn công tư phân minh. Phần thưởng của cô đây: Một Hộp quà ngẫu nhiên sơ cấp dành cho Tân thủ. Ký chủ có muốn mở ngay bây giờ không?]
"Mở." Cô không chần chừ đáp.
Chiếc hộp vàng kim nổ tung thành vô số mảnh pháo hoa ánh sáng nhỏ li ti, sau đó ngưng tụ lại thành hai quả cầu ánh sáng bay thẳng vào trán và l.ồ.ng n.g.ự.c của cô.
[Đinh! Chúc mừng ký chủ nhận được phần thưởng thứ nhất: Thể chất "Thanh Tâm Quyết". Loại bỏ hoàn toàn mọi tàn dư của các loại t.h.u.ố.c kích thích, độc tố hay sự mệt mỏi trong cơ thể. Tăng cường độ nhạy bén của giác quan lên 20%.]
[Đinh! Chúc mừng ký chủ nhận được phần thưởng thứ hai: Kỹ năng bị động "Đôi Mắt Thẩm Thấu". Ký chủ có khả năng nhìn thấu những vi biểu cảm nhỏ nhất trên khuôn mặt người đối diện, từ đó phán đoán được cảm xúc chân thật và kẽ hở tâm lý của họ trong những cuộc đàm phán.]