Ngay lập tức, Kiều Nhiễm Nhiễm cảm nhận được một luồng khí mát lạnh chạy dọc sống lưng, lan tỏa ra tứ chi. Cảm giác căng cứng ở thái dương do phải vận dụng "Cung điện Ký ức" quá độ trước đó hoàn toàn biến mất. Cơ thể cô nhẹ bẫng, sảng khoái như vừa được ngâm mình trong dòng suối nước nóng giữa mùa đông. Đôi mắt cô mở ra, tầm nhìn trở nên sắc nét đến lạ thường. Cô thậm chí có thể nhìn rõ giọt mồ hôi đang rịn ra trên trán của tên quản lý khách sạn cách đó hơn hai mươi mét.
Phần thưởng này, đối với một người chuẩn bị bước vào cuộc chiến sinh t.ử chốn thương trường hào môn như cô, quả thực là hổ mọc thêm cánh.
Đúng lúc này, không gian trong đại sảnh đột ngột thay đổi. Nhiệt độ xung quanh dường như giảm xuống vài độ. Tiếng xì xào bàn tán của đám nhân viên dọn dẹp im bặt. Kiều Nhiễm Nhiễm thu hồi bảng hệ thống, ngước mắt nhìn về phía cầu thang uốn lượn trải t.h.ả.m đỏ dẫn từ tầng VIP xuống sảnh chính.
Trần Diễn đang bước xuống.
Anh không đi thang máy mà chọn đi bộ, mỗi bước chân nện xuống bậc thang đều thong thả, trầm ổn nhưng lại mang theo một áp lực vô hình khiến người khác phải nín thở. Bộ âu phục đen may đo thủ công ôm sát lấy vóc dáng cao lớn, vạm vỡ. Ánh đèn pha lê hắt lên sườn mặt góc cạnh, sắc bén như tạc tượng của anh, làm nổi bật lên sống mũi cao thẳng và đôi mắt đen sâu thẳm.
Đi theo sát phía sau anh là trợ lý Trần Mặc, người đang cầm một chiếc máy tính bảng, liên tục gật đầu nhận lệnh.
"Trần tổng, bên phía truyền thông đã bắt đầu lên bài." Trần Mặc hạ giọng báo cáo, thái độ cực kỳ cung kính. "Ngài muốn xử lý thế nào?"
Trần Diễn dừng bước ở bậc thang cuối cùng, mũi giày da bóng loáng chạm xuống mặt sàn cẩm thạch. Anh nhét một tay vào túi quần, giọng nói trầm khàn, lạnh lẽo vang lên đủ để Kiều Nhiễm Nhiễm nghe thấy: "Tin tức về tôi, gỡ sạch sẽ không chừa một chữ. Bất kỳ tòa soạn nào dám hé nửa lời về việc Thái t.ử gia họ Trần có mặt tại phòng 888 đêm nay, ngày mai chuẩn bị đóng cửa."
"Vâng, thưa ngài." Trần Mặc ghi chú thoăn thoắt. "Vậy còn tin tức về bà Cao Lan Nguyệt và Tập đoàn Kiều thị?"
Đôi mắt sắc như chim ưng của Trần Diễn khẽ lướt qua khoảng không, chuẩn xác khóa c.h.ặ.t lấy hình bóng mảnh mai đang đứng tựa lưng vào cột đá trong góc khuất. Khóe môi anh hơi nhếch lên, tạo thành một nụ cười nửa miệng nguy hiểm.
"Không cần đụng đến. Thậm chí, chi thêm tiền mua 'nhiệt' cho bọn họ. Đẩy vụ bê bối này lên vị trí tìm kiếm nóng nhất trên tất cả các nền tảng cho tôi. Giới thượng lưu Kinh Thị dạo này quá nhàm chán rồi, cần một vở kịch vui để giải trí."
"Đã rõ." Trần Mặc cúi đầu nhận lệnh rồi nhanh ch.óng lùi ra xa, nhường lại không gian cho ông chủ của mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trần Diễn sải những bước dài tiến về phía Kiều Nhiễm Nhiễm. Khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy nửa mét, mùi hương gỗ tuyết tùng hòa quyện cùng chút khói t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt từ người anh phả vào khứu giác cô. Đó là một mùi hương đầy nam tính, mang tính xâm lược và áp đảo cực kỳ mạnh mẽ.
Nhưng Kiều Nhiễm Nhiễm không hề lùi lại. Cô đứng thẳng lưng, ngẩng cao đầu, dùng đôi mắt trong veo nhưng lạnh lẽo đối diện trực tiếp với anh. Nhờ kỹ năng "Đôi Mắt Thẩm Thấu" vừa nhận được, cô dễ dàng bắt được sự thay đổi tinh vi trong ánh mắt của Trần Diễn. Không còn sự khinh miệt, chán ghét hay phòng bị như lúc ở trong phòng khách sạn. Thay vào đó, trong đáy mắt anh lúc này là sự tò mò, hứng thú và một chút đ.á.n.h giá đầy toan tính.
"Cô diễn xuất sắc lắm, Kiều tiểu thư." Trần Diễn mở lời trước, giọng điệu không rõ là khen ngợi hay mỉa mai. "Một mũi tên trúng ba đích. Vừa rửa sạch hàm oan cho bản thân, vừa đập nát danh dự của mẹ kế, lại mượn tay tôi để dọn dẹp tàn cuộc mà không tốn một xu. Quả là một màn lật kèo ngoạn mục."
Kiều Nhiễm Nhiễm mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng, vô hại nhưng lời nói thốt ra lại sắc bén như d.a.o găm: "Trần tổng quá khen. Nếu không có sự khoan dung và màn phối hợp im lặng của ngài ở trên phòng, vở kịch của tôi làm sao có thể hạ màn suôn sẻ như vậy. Suy cho cùng, chúng ta cũng chỉ là lấy thứ mình cần. Ngài không bị dính vào rắc rối tình ái rẻ tiền, còn tôi thì tự cứu lấy mạng mình. Cả hai cùng có lợi."
Trần Diễn thu hẹp khoảng cách thêm một chút, ánh mắt anh gắt gao rà soát từng đường nét trên khuôn mặt kiều diễm của cô.
Trong giới thượng lưu Kinh Thị, ai cũng rỉ tai nhau rằng Kiều Nhiễm Nhiễm chỉ là một con cờ vô giá trị của nhà họ Kiều. Người ta gọi cô là "thế thân" ngu ngốc, một bản sao lỗi của Lý Hạ Lan – "ánh trăng sáng" đã đi du học nước ngoài từ nhiều năm trước. Họ nói Kiều Nhiễm Nhiễm có khuôn mặt hao hao Lý Hạ Lan, nhưng lại mang cốt cách lẳng lơ, hèn mọn, suốt ngày chỉ biết dùng thủ đoạn để trèo cao.
Trần Diễn cũng từng tin vào điều đó. Khi nhìn thấy cô cầm ly rượu hạ t.h.u.ố.c trong phòng 888, anh đã đinh ninh rằng cô cũng chỉ là một kẻ hám danh lợi rẻ mạt, dùng cơ thể để đổi lấy quyền lực.
Nhưng giờ phút này, khi đứng đối diện với cô, Trần Diễn nhận ra mình đã sai. Sai hoàn toàn.
Đôi mắt của Lý Hạ Lan mang sự dịu dàng, u buồn và thanh cao của một đóa sen trắng. Còn đôi mắt của người phụ nữ đứng trước mặt anh lúc này lại rực cháy một ngọn lửa hoang dã. Nó lạnh lùng, tàn nhẫn, đầy kiêu hãnh và không bao giờ chịu khuất phục. Cốt cách này, khí chất này, tuyệt đối không phải là thứ mà một "thế thân" có thể bắt chước được.
"Biết không?" Trần Diễn đột ngột nâng tay lên. Những ngón tay thon dài, lạnh lẽo của anh lướt qua lọn tóc xõa bên má cô, nhưng không hề chạm vào da thịt, chỉ là một hành động mang tính uy h.i.ế.p tâm lý. "Trước đêm nay, tôi luôn nghĩ cô là một kẻ phiền phức, một cái bóng bám víu lấy quá khứ của người khác. Nhưng xem ra, những kẻ tung tin đồn trong giới thượng lưu này đều mù cả rồi."
Anh thu tay về, đút lại vào túi quần, giọng nói trầm xuống mang theo sự công nhận rõ ràng: "Lý Hạ Lan chưa bao giờ đủ tàn nhẫn để ép người thân của mình uống t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c, cũng không đủ can đảm để quẳng họ ra trước nanh vuốt của truyền thông. Cô không giống cô ta. Cô... độc ác và thú vị hơn nhiều."
Đối mặt với lời nhận xét trần trụi ấy, Kiều Nhiễm Nhiễm không hề tỏ ra bối rối. Cô thừa hiểu trong thế giới cá lớn nuốt cá bé này, sự nhân từ chỉ dành cho những kẻ yếu đuối chuẩn bị làm mồi ngon cho kẻ khác.