Lâm Tri Niệm hờn dỗi gọi tên Phó Niệm Dư, đáng tiếc ánh mắt quyến rũ kia đã vứt cho một người mù.
"Mình, cũng không biết chị gái ở chỗ này."
"Nãy là mình bị hoa mắt, chỉ nhìn thấy Hứa Lãng và chị gái, nên mình tưởng chị ấy——"
Nó giả vờ dừng lại, mơ hồ nói: "Dù sao thì mọi người cũng biết Hứa Lãng đang theo đuổi chị gái mình mà."
Nghe được hai chữ "theo đuổi", khuôn mặt của mẹ tôi nhăn lại, nếu không có cô Hứa ở đây, không chừng sẽ mở miệng mắng tôi.
Trong mắt bà, bất kỳ mâu thuẫn nào giữa nam và nữ, đều có thể quy tội cho bên nữ không giữ ý giữ tứ.
Người ở hiện tại, lòng thì ở Đại Thanh.
Mẹ tôi chính là con cá lọt lướt của công cuộc mở cửa cải cách.
Nếu như không phải là không có cơ hội, tôi đã đề nghị gửi bà ấy đến Viện bảo tàng Thủ đô, nơi có thể tái hiện một cách sống động suy nghĩ của những người bình thường vào cuối thời nhà Thanh.
Mẹ tôi không nói, nhưng Hứa Lãng thì có.
Mặc dù cậu ta khốn nạn, nhưng cũng không phải hoàn toàn không có đầu óc.
Cậu ta lập tức hiểu ra rằng mình đang bị Lâm Tri Niệm lợi dụng.
"Lâm Tri Niệm, cậu giả vờ cái rắm. Không phải hôm nay cậu bảo tôi tới đây tìm Lâm Thanh Di sao?"
Hứa Lãng cười lạnh:
"Tôi hiểu rồi, cậu đang cố tình gài bẫy hai chúng tôi chứ gì?
"Cậu tưởng là tôi giống cậu à? Tuổi còn trẻ mà tâm tư bẩn thỉu! Tôi nói cho cậu biết! Giữa Lâm Thanh Di và tôi là tình bạn trong sáng. Hôm nay chúng tôi đến đây là để thảo luận nghiên cứu học tập với chị gái tôi.
"Học tập, cô hiểu chưa?
"Bàng quang của cậu nối với tuyến lệ đấy à, hai mắt chảy nước tiểu, nhìn thấy ai cũng lẳng lơ? Đúng là tim bẩn nên nhìn cái gì cũng bẩn."
Bị Hứa Lãng không nể mặt mắng một trận, Lâm Tri Niệm không chịu được ánh mắt khác thường của người khác liền ôm mặt khóc chạy đi.
Mẹ tôi trừng mắt nhìn tôi rồi lo lắng đuổi theo.
Chờ Hứa Lãng nói xong, Hứa Hoan mới áy náy tiếp lời: "Phụ huynh bạn học Lâm xin đừng bận tâm. Em trai tôi đang tuổi dậy thì nên không nghe dạy dỗ, nói chuyện không đâu vào đâu."
Vừa nói, ánh mắt cô ra hiệu cho Hứa Lãng xin lỗi.
Hứa Lãng bất cần lầm bầm một câu.
"Xin lỗi chú, cháu thích nói thật."
Trước mặt cô giáo và đám bạn học, bố tôi còn có thể nói gì nữa đây.
Có mười mặt cũng chưa đủ vứt đi, ông nói vài câu xã giao không đầu không đuôi, rồi cũng theo gót mẹ tôi rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trước khi đi còn dặn tôi học xong hãy về nhà càng sớm càng tốt.
Mấy bạn học lúng túng nói lời tạm biệt, hoảng loạn giải tán.
Để khiến cho tôi mất hết danh dự, Lâm Tri Niệm đã cố ý gọi những người nhiều chuyện có tiếng trong lớp.
Tôi tin mấy người nhiều chuyện này sẽ không làm cho tôi thất vọng, chuyện của Lâm Tri Niệm sẽ lan truyền đến mọi ngóc ngách trong khuôn viên trường.
Sau khi Hứa Lãng bị Hứa Hoan đuổi về nhà, cô ấy lái xe chở tôi về.
Giờ cao điểm xe cộ đông nghịt, trong ánh hoàng hôn mờ ảo, đèn hậu hội tụ thành dòng sông đỏ tuyệt đẹp.
Hứa Hoan hỏi tôi: "Sao em chắc chắn Lâm Tri Niệm nhất định sẽ dẫn người tới phòng thiết bị?"
Tôi mỉm cười: "Ngày đó con bé đến gặp Hứa Lãng, em đã bắt đầu sắp xếp rồi."
Khác với những gì Lâm Tri Niệm tưởng tượng, mặc dù tôi luôn từ chối Hứa Lãng, nhưng trên thực tế, tôi và Hứa Lãng vẫn liên lạc riêng với nhau. Giống như tôi đang bảo vệ khách hàng, tôi thường có vài trao đổi mang tính chất suy đoán với Hứa Lãng.
Cho nên, tôi dễ dàng đoán ra thời điểm Lâm Tri Niệm và Hứa Lãng gặp nhau.
Từ trạng thái Hứa Lãng trả lời tin nhắn của tôi, tôi đoán hôm nay Lâm Tri Niệm muốn gài bẫy tôi.
Lấy hiểu biết của tôi về Lâm Tri Niệm, cách đơn giản nhất mà con bé có thể nghĩ ra chính là vạch trần chuyện tôi và Hứa Lãng yêu sớm trước mặt mọi người, khiến bố mẹ thất vọng về tôi, khiến tôi đi lên con đường trước đây của nó.
Kiếp trước, Hứa Lãng với Lâm Tri Niệm cũng bị giáo viên bắp gặp trong phòng thiết bị.
Lâm Tri Niệm bị mẹ kéo về nhà quản giáo nghiêm khắc, chỉ sau khi tôi cam đoan sẽ kèm cặp em gái thật tốt thì mẹ mới đồng ý cho con bé đi học lại.
Con bé muốn lặp lại thủ đoạn cũ, gọi bố mẹ đến để khiến tôi mất đi cơ hội học tập.
Con bé không chỉ muốn có được cuộc sống kiếp trước của tôi, mà còn muốn hủy diệt tôi.
Chúng tôi cùng một mẹ sinh ra, là quan hệ thân thiết nhất trên thế giới này.
Nhưng hoa song sinh cùng cắm rễ trên một mảnh đất, không hề kết nối với nhau, ngược lại phải tranh giành nguồn tài nguyên của đối phương để nuôi sống mình.
Cho dù là kiếp trước Lâm Tri Niệm đã hại c.h.ế.t tôi, hay là kiếp này muốn hủy diệt tôi, tôi cũng không cần phải đối xử tốt với Lâm Tri Niệm.
"Cô Hứa, cảm ơn cô rất nhiều vì đã tin tưởng và hợp tác với em diễn vở kịch này."
Khi nhìn thấy bóng dáng Hứa Lãng ở cổng trường, tôi liền gọi điện thoại cho Hứa Hoan, để cô ấy có thể nhanh ch.óng chạy đến phòng thiết bị.
Khi tôi đang giả vờ khóc với Hứa Lãng trong phòng thiết bị, Hứa Hoan đã giành trước một bước, cầm bài thi đẩy cửa phòng thiết bị ra.
Hứa Hoan tập trung vào việc lái xe, gò má trắng như ngọc, đôi mắt sắc bén dưới cặp kính không gọng, mang theo vẻ đẹp khôn ngoan và điềm tĩnh chỉ có ở phái nữ.
"Đây không phải là chuyện gì phiền phức. Với tư cách là mối quan hệ hợp tác, tôi rất sẵn lòng giúp đỡ em một chút.
"Thẳng thắn mà nói, đây cũng là một bài kiểm tra."