Hứa Hoan trong lòng bình tĩnh phân tích:
"Em nói em có thể giúp tôi tranh giành quyền thừa kế nhà họ Hứa, tôi cũng cần biết thực lực của em, chỉ nói suông thì không được.
"Tôi biết rất rõ em trai tôi, nó chính là loại tứ chi phát triển, đầu óc đơn giản, lại thích đấu đá lung tung. Nó không thông minh, cũng chẳng có bản lĩnh gì đặc biệt, nhưng lại may mắn được đầu t.h.a.i làm đứa bé trai duy nhất trong gia đình tôi, có được gia sản lớn như vậy trong tầm tay.
"Hủy diệt nó thì dễ, nhưng không để bố mẹ phát hiện cũng không dễ.
"Nhưng mà, em đã làm rất tốt, tôi rất hài lòng.
"Hợp tác vui vẻ."
Đúng vậy, tôi và Hứa Hoan là cộng sự.
Hứa Hoan học chuyên ngành kinh doanh của một trường đại học nổi tiếng hàng đầu ở nước ngoài, sau khi trở về nước lại bị gia đình sắp xếp làm giáo viên trung học. Còn phải dành ba ngày tuần để đi xem mắt với những người đàn ông có cùng gia cảnh, dự định tạo quan hệ thông gia vì gia tộc.
Mặc dù vậy, Hứa Hoan ở kiếp trước đã nỗ lực tìm ra con đường của riêng mình, trở thành người nắm quyền nhà họ Hứa.
Dù cô ấy không nhớ, nhưng tôi và cô ấy cũng đã từng là đồng đội đáng phó thác sau lưng.
Con đường có thể khác nhau, nhưng dùng phương pháp phù hợp vẫn có thể đến điểm cuối.
Đôi khi tôi cảm thấy cuộc đời giống như một ván bài, ban đầu mỗi người đều có những quân bài khác nhau, làm sao sắp xếp và kết hợp các quân bài có hạn để tối đa hóa lợi ích, chính là mấu chốt để có thể giành chiến thắng.
Bất kể hệ thống sắc đẹp hay hệ thống học sinh giỏi, đều có thể phối hợp các tài nguyên hiện có để đạt được mục tiêu cuối cùng.
Quan trọng không phải là hệ thống, cũng không phải ngón tay vàng, mà là tôi.
Ở nhà, mắt Lâm Tri Niệm đỏ hoe.
Rõ ràng là đã khóc rất lâu.
Vẻ mặt bố mẹ khó chịu, nhưng lại không tiện nói gì với tôi.
"Thanh Di, con cũng không còn nhỏ nữa, vẫn nên vẫn giữ khoảng cách với các bạn nam."
"Loại côn đồ như Hứa Lãng, qua lại quá thân thiết sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của con."
Mẹ tôi tận tình khuyên bảo, định kéo tôi trở lại con đường mà bà cho là đúng đắn.
Tất nhiên là tôi không cần thiết phải tranh cãi với bà ấy.
"Mẹ, mẹ nói rất đúng, thật ra thì con cũng không muốn lại gần Hứa Lãng.
"Nhưng mà, thời điểm cô Hứa Hoan dạy kèm riêng cho con, cô luôn dẫn theo Hứa Lãng. Mẹ cũng biết mà, cô Hứa Hoan là giáo viên giỏi nhất trường chúng con. Bình thường những người khác cũng không có cơ hội nhờ cô dạy kèm cho đâu."
Mẹ tôi cau mày, dịu giọng xuống, dù gì thì tôi cũng nói thật mà.
"Cô giáo của con cũng thế, đã biết Hứa Lãng như vậy rồi."
Tôi thở dài: "Hứa Lãng dù sao cũng là em trai ruột của cô giáo."
Bố tôi tiếp lời: "Quả thực chuyện chị gái chăm sóc em trai là điều hiển nhiên."
Tôi mỉm cười không nói gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bố tôi cũng cảm thấy như vậy.
Cả đời ông ấy cảm thấy mất mặt vì không có con trai.
Trong gia đình bất thường này, chỉ có tôi và Lâm Tri Niệm là có mối quan hệ bình thường.
Nhưng ít nhất tôi chưa từng nghĩ đến việc làm hại nó.
Tôi quay người nhìn Lâm Tri Niệm, những bí mật chỉ có chúng tôi biết được khi trao đổi qua ánh mắt.
Sau khi bố mẹ vào phòng ngủ, Lâm Tri Niệm nhìn tôi với đôi mắt đỏ hoe, gay gắt nói: "Lâm Thanh Di, coi như lần này chị thoát được cũng vô dụng."
"Tôi sẽ trở thành viện sĩ trẻ tuổi nhất, người chiến thắng cuối cùng nhất định sẽ là tôi."
Tôi mỉm cười gật đầu, chỉ nhẹ nhàng hỏi:
"Tri Niệm, chị có đẹp không?"
Con bé hừ lạnh một tiếng: "Giờ ngay cả Hứa Lãng chị còn chưa chinh phục được, tiến độ còn không bằng tôi kiếp trước."
"Đẹp thì như thế nào, chờ đến ngày chị chinh phục thất bại, chị sẽ mất đi tất cả."
Lâm Tri Niệm lạnh lùng nhìn tôi kèm với sự ác ý và mong đợi mà nó không hề hay biết.
Chỉ tiếc, tôi nhất định sẽ khiến con bé thất vọng.
Tài khoản video của tôi rất suôn sẻ, tình yêu của fan dành cho tôi cũng rất chân thành, tiến độ chinh phục của tôi đã vượt xa Lâm Tri Niệm ở kiếp trước.
Ngược lại con bé vẫn học hành kiểu tệ hại như thế kia, ngoài việc có thể thi đứng hạng nhất ra, thì không có bất kỳ tiến bộ gì.
Ràng buộc với hệ thống học sinh giỏi không phải cứ tùy tùy tiện tiện là có thể thành công.
Chẳng qua mức độ phản hồi của nó quá nhỏ, nên Lâm Tri Niệm không cảm nhận được.
Sau khi xảy ra sự kiện ở phòng thiết bị, cuộc sống ở trường của Lâm Tri Niệm không còn dễ chịu như trước nữa.
Ghen tị là một cảm xúc rất dễ dàng nảy sinh.
Vì vậy trong trường đã lan truyền rộng rãi, Lâm Tri Niệm ghen tị chị gái xinh đẹp, nên luôn cố ý hãm hại chị ấy.
"Tốt nhất là tránh xa Lâm Tri Niệm ra, không thì không biết ngày nào đó cậu ấy sẽ hãm hại mình đâu!"
"Học sinh giỏi đúng là không giống chúng ta, thật là nham hiểm, ngay cả chị ruột cũng hãm hại."
Mà Hứa Lãng cũng bắt đầu dẫn đầu việc kiếm chuyện với Lâm Tri Niệm.
Hứa Lãng cũng từng kiếm chuyện với tôi, chỉ là không thành công.
Chung quy, cậu ấy thật sự không giỏi sử dụng đầu óc.
Nhưng mà, kiếm chuyện với Lâm Tri Niệm thì tương đối dễ dàng.
Tôi thỉnh thoảng sẽ cảnh cáo Hứa Lãng không nên quá đáng quá, tất nhiên chỉ là bề ngoài mà thôi.
Trên thực tế, tôi ở trong tối đ.â.m chọc, nói xấu Lâm Tri Niệm.