"Vừa nãy cô gái kia đến xin phương thức liên lạc của anh, em nhìn thấy rồi tại sao lại không có phản ứng gì?"
"Em cảm thấy anh tự giải quyết được mà."
Anh bật cười vì tức giận.
"Đây có phải là chuyện có tự giải quyết được hay không sao? Nếu anh là em, anh đã bước qua đó và nói 'Xin lỗi cô, người này đã có chủ rồi'!"
Tôi im lặng.
Lương Ẩn Sơn một tay chống sau hông đứng trước mặt tôi, ghim c.h.ặ.t ánh mắt vào tôi.
Không gian im lặng suốt mấy giây, bầu không khí ngưng trệ như muốn đóng băng cả thời gian.
Anh nói, "Đây không phải là lần đầu tiên."
"Lần trước em được nghỉ đến thăm anh, anh đang ở phòng khách ôn chuyện với cô bạn học cũ. Cô ta đột nhiên bảo ngày trước từng thích anh, rồi tiến lại gần muốn ôm tạm biệt."
"Anh đang ở trong một căn phòng đóng kín cửa và giằng co với một người phụ nữ đấy!"
"Anh thậm chí đã chuẩn bị sẵn sàng cả video giám sát để chứng minh sự trong sạch của mình rồi, nhưng em có từng bước đến chất vấn lấy một câu nào không?"
"Em cũng giống hệt như ngày hôm nay, quay đầu bỏ đi luôn."
Tôi không biết phải nói gì.
Lúc chưa yêu nhau, ai cũng có thể đưa ra lựa chọn một cách rất dứt khoát.
Cứ nghĩ đàn ông ngoại tình thì cứ bước tới tát cho hai cái rồi chia tay thôi, khóc lóc t.h.ả.m thiết chẳng phải là tự làm khổ mình hay sao.
Nhưng tôi không muốn cãi nhau, cũng không muốn chia tay.
Tôi quen Lương Ẩn Sơn từ năm hai mươi tuổi.
Một năm sau thì xác định quan hệ, đến nay đã được bốn năm.
Nhắc đến người yêu và bạn bè thời sinh viên, tôi đều nghĩ đến anh.
Giao lưu tình cảm sau khi đi làm cũng vẫn là anh.
Đột ngột gạt anh ra khỏi cuộc sống, tôi thực sự không biết phải làm sao.
Cho nên thà cứ giống như một người nội trợ có chồng ngoại tình, cố gắng che đậy để đổi lấy sự bình yên, duy trì sự ổn định.
Tôi cố gắng làm dịu bầu không khí.
"Đồ tốt thì ai mà chẳng biết, có quản c.h.ặ.t đến mấy cũng vô ích thôi."
Lương Ẩn Sơn đi qua đi lại vài bước, liên tục cười lạnh.
Anh ngửa đầu ra sau, hít một hơi thật sâu.
"Cho nên ý của em là em chẳng thèm quản, anh muốn làm gì thì làm đúng không?"
Anh hỏi, "Lý Thanh Quang, có phải em đang muốn ép anh nói lời chia tay không?"
Tôi khựng lại.
Đầu óc còn chưa kịp định thần, cổ họng đã nhói lên như thiêu như đốt.
"Không phải."
Tôi cúi đầu, vịn lấy cánh tay anh.
"Dạo này em hơi mệt, nên đã bỏ bê anh."
Anh đặt tay lên mu bàn tay tôi, nhẹ nhàng gạt ra.
"Không cần phải giải thích đâu, anh cực kỳ ghét cái kiểu chiến tranh lạnh này."
Anh bảo, "Mệt rồi thì đi nghỉ đi. Lý Thanh Quang, chúng ta chia tay."
Tôi đứng ngây ra tại chỗ, chỉ biết thốt lên một tiếng "Vâng", rồi "Em xin lỗi".
Lương Ẩn Sơn nhìn tôi chằm chằm nửa phút, sau đó bắt đầu dọn dẹp đồ đạc.
Đồ đạc anh để lại chỗ tôi toàn những thứ lặt vặt.
Nhưng anh không hề ngại phiền phức, cứ thế thu dọn từng món một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Quần áo, máy tính, cốc nước, ngay cả bàn chải đ.á.n.h răng cũng không bỏ sót.
Tôi ngồi ngoài phòng khách, nghe tiếng anh gọi điện thoại trong phòng ngủ rất lâu để gọi bên công ty chuyển nhà đến.
Tôi cảm thấy việc này thật không cần thiết.
Toàn là đồ nhỏ, mấy chiếc vali là xếp gọn được rồi.
Chẳng lẽ anh định tháo luôn cả bộ máy giặt sấy hay nội thất phòng bếp, nhà vệ sinh mà anh sắm cho tôi sao.
Nhưng mà chúng đều rất đắt tiền, riêng phòng giặt đồ đã ngốn mười mấy vạn tệ, anh có tháo mang đi cũng là hợp tình hợp lý.
Không biết anh có để lại cái máy giặt không nữa.
Thôi thì cứ dọn đi hết đi.
Nếu trở lại cuộc sống độc thân, tôi trả phòng rồi dọn về ký túc xá cơ quan ở cho tiết kiệm.
Lúc anh bước ra khỏi phòng ngủ thì trời đã rạng sáng.
Anh chỉ xách theo một chiếc vali kéo, số hành lý còn lại thì xếp gọn vào một góc.
Nhật Nguyệt
Anh đứng ở cửa phòng ngủ nhìn tôi.
"Vẫn chưa đi ngủ à?"
Tôi đáp, "Mấy ngày trước em trực thay đồng nghiệp, ngày mai em được nghỉ."
Vốn dĩ tôi đã định dành trọn một ngày nghỉ để ở bên anh.
Anh lướt qua tôi, đi ra lối vào nhà để thay giày.
Anh nói thêm, chuyện bồi thường thế nào cứ suy nghĩ kỹ rồi liên lạc sau.
Tôi gọi anh lại.
"Tháng sau là sinh nhật anh rồi... Em có đặt một món quà, anh còn muốn nhận không?"
Anh thu hồi ánh mắt, "Không phiền em phải tốn kém đâu."
Tôi khẽ "Ồ" một tiếng.
Cánh cửa lớn đóng lại, tiếng bước chân cứ thế xa dần rồi mất hút.
Món quà đó tôi đã chi hơn hai vạn tệ cơ đấy.
Ban đầu ngân sách tối đa của tôi chỉ có năm nghìn tệ.
Nhưng ngặt nỗi càng xem lại càng thấy mấy món đắt tiền đẹp hơn.
Dù vừa xót tiền, tôi lại vừa không ngừng ảo tưởng về vẻ mặt của anh khi nhận được quà.
Trước đây tôi mua quà cho anh chưa từng quá ba nghìn tệ.
Đợi đến khi anh nhận được món hàng xa xỉ này, chắc chắn sẽ kinh ngạc hỏi: "Tiểu Quang, sao lại tiêu nhiều tiền cho anh thế? Em còn tiền tiêu không đấy?"
Lúc đó tôi sẽ tỏ ra bình thản, bảo anh không cần bận tâm đến giá cả, anh thích là được rồi.
Chỉ cần nghĩ đến viễn cảnh đó thôi đã đủ khiến tôi phấn khích không thôi.
Thế là tôi nghiến răng nghiến lợi, đặt mua một đôi khuy măng sét kiểu cổ điển.
Đá thô đính kèm đã chọn xong, bản vẽ thiết kế cũng đã sửa xong xuôi.
Tiền đặt cọc vừa mới chuyển mấy ngày trước, không thể hoàn lại được nữa.
Vào đúng dịp sinh nhật anh, tôi đã nhận được đôi khuy măng sét như dự kiến.
Nó thực sự rất đẹp, chỉ cần nằm ngoan ngoãn trong hộp thôi đã khiến người ta không thể rời mắt.
Thật đáng tiếc, tôi đã không có cơ hội nhìn thấy dáng vẻ vui mừng của anh.
Giá mà hai đứa chia tay muộn hơn một chút thì tốt biết mấy.
Tôi cất nó đi nguyên vẹn, từ đó về sau không bao giờ mở ra xem lại nữa.
Nhưng mỗi lần vô tình liếc nhìn chiếc tủ cất giữ món quà ấy, tôi vẫn không tài nào kiểm soát được bản thân mà nghĩ ngợi m.ô.n.g lung.
Ký ức cứ thế hết lần này đến lần khác ùa về.
Hóa ra duyên phận giữa người với người, nếu không cố công gìn giữ thì sẽ đứt đoạn ngay lập tức.