Uông Cảnh trợn tròn mắt đầy vẻ tin nổi.
"Này bà chị, chị có bệnh à?"
Cậu ấy đỏ cả mặt vì tức, "Người ta đến đào góc tường ngay trước mặt rồi mà còn không quản, đổi lại là tớ thì tớ cũng phải nghi ngờ đấy, rốt cuộc chị có yêu anh ta không thế?"
Tôi ôm chiếc đầu thú hình con thỏ, cười hì hì.
Tôi chớp mắt liên tục để kìm nén sự xúc động đang chực trào.
"Yêu chứ, chính vì không muốn chia tay nên tớ mới không nhắc đến."
"Tớ cứ nghĩ anh ấy có người phụ nữ khác hay không cũng chẳng sao."
"Miễn là đừng bắt tớ phải làm kẻ thứ ba là được."
"Nực cười thật đúng không, đến chính tớ còn chẳng hiểu nổi lúc đó đầu óc mình nghĩ cái gì nữa."
Vì sợ Uông Cảnh mắng nên tôi mới nói dối cậu ta như vậy.
Chứ thực ra, tôi hoàn toàn hiểu rõ tâm lý của chính mình.
Uông Cảnh vỗ đùi cái đét.
"Bà chị đúng là cạn lời thật đấy, đến cả cơ hội giải thích cũng không cho người ta luôn? Thế chẳng khác nào trực tiếp kết tội anh ta ngoại tình còn gì? Nếu anh ta trong sạch thì không phát điên lên với chị mới là lạ đấy."
Tôi chống khuỷu tay lên đùi, im lặng không nói gì.
"Bây giờ còn nhắc lại mấy chuyện này làm gì nữa."
"Tớ về cắt video đây. Mai là thứ Hai rồi, cậu cũng nghỉ ngơi sớm đi."
Tôi c.ắ.n nốt miếng kem ốc quế cuối cùng rồi lau sạch tay.
Cậu ấy đứng dậy, thở dài.
"Haiz, được rồi."
"Công việc này cũng vui phết, lần sau có đi làm thì nhớ gọi tớ tiếp nhé."
Tôi không về nhà ngay mà cứ bước đi vô định.
Đêm càng về khuya, các cửa hàng nhỏ đã kéo cửa sập khóa.
Phố cổ giờ đây đã trở thành thế giới của những quán bar nhẹ, những hàng ăn đêm và những nghệ sĩ chơi guitar dạo.
Quán cà phê ven đường đã tắt đèn đóng cửa.
Trên lớp kính đen mờ phản chiếu một bóng hình cao lớn, hiên ngang đang đứng cách sau lưng tôi vài mét.
Gió thổi qua, những cánh hoa quế rụng bay là đà trên mặt đường lát gạch xanh.
Thấy tôi dừng bước, anh cũng dừng lại.
Một lát sau, anh mới tiếp tục cất bước, dừng lại ở vị trí cách tôi hai bước chân.
Tóc mái của tôi lết bết vì dính mồ hôi.
Cảm giác xấu hổ tột cùng lại trào dâng.
Có lẽ mấy lọn tóc bên má tôi lúc này trông chẳng khác nào mấy cọng rong biển.
Anh tiến lại gần, có vẻ rất hứng thú với chiếc đầu thú hình thỏ của tôi.
"Vừa nãy đi ngang qua đã thấy giống em rồi. Đây lại là sở thích mới gì à?"
"Đây là cần câu cơm mới của em. Em gái anh đâu rồi?"
Anh đội chiếc đầu thỏ lên đầu mình, giọng nói trở nên trầm đục nghẹn lại sau lớp bông.
"Anh bảo nó đi trước rồi."
Bên dưới chiếc đầu thỏ màu hồng phấn đáng yêu lại là bờ vai rộng vững chãi cùng bộ sơ mi quần tây của một người đàn ông trưởng thành.
Tôi ngắm nhìn anh, bật cười.
Cái hình tượng này trông giống hệt mấy cosplayer nam thần được trò chơi điện t.ử nào đó mời đến đứng bục quảng cáo vậy.
Mái tóc vuốt ngược của anh đã hơi rối đôi chút.
Anh nghịch nghịch tai thỏ, tùy ý hỏi một câu.
"Người yêu hiện tại không đưa em về à?"
Tôi ngẩn người, "Không phải người yêu hiện tại, đấy là Uông Cảnh."
Anh gật đầu, mũi giày nhẹ nhàng di di một viên đá nhỏ trên mặt đường.
Khách qua đường thưa thớt lướt qua.
Tôi định đòi lại chiếc đầu thú của mình.
Nhưng chiếc đầu thỏ đã bị anh kẹp c.h.ặ.t bên hông như thể đang cắp một quả bóng rổ.
Trông anh như thể đã quên mất trên tay mình đang cầm thứ gì vậy.
…
Ánh đèn trong quán bar nhẹ khá tối tăm.
Người phục vụ bưng lên một ly whisky nguyên chất cùng một ly nước chanh.
Tôi ngồi trước bàn rượu bằng gỗ đặc kiểu giả cổ, tự hỏi không biết rốt cuộc mình đã vào đây bằng cách nào.
Hình như là Lương Ẩn Sơn muốn tìm một chỗ ngồi một lát.
Thế là tôi cứ như bị bỏ bùa mê, lơ ngơ bước theo anh vào không gian tràn ngập ánh đèn bập bùng như lửa trại này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Màn hình lớn phía sau ban nhạc đang phát một bộ phim tài liệu về thiên nhiên.
Con tàu đi trong bão lớn, sóng vỗ cuộn trào.
Ánh mắt của anh lúc này cũng thăm thẳm như làn sóng dữ.
"Tại sao em lại từ chức?"
"Nếu không muốn anh đi tìm em, cứ nói thẳng ra là được. Không cần thiết phải đổi công việc, em đã thi cử rất vất vả mới đỗ vào đó mà."
Đúng là rất vất vả.
Sau khi tốt nghiệp, tôi không vào được ngành điện lực.
Thế là phải lao vào ôn thi lại từ đầu để lấy một suất biên chế trong ngành dầu khí.
Thân con gái, trong nhà lại chẳng có người thân nào làm việc trong các cơ quan liên quan, ngay từ xuất phát điểm tôi đã ở thế yếu.
Mới rời khỏi ghế nhà trường nửa năm thôi mà số nước mắt tôi rơi còn nhiều hơn cả hai mươi năm trước cộng lại.
Nhật Nguyệt
Bố mẹ đều ủng hộ tôi, từ trước đến nay chưa bao giờ hỏi han nhiều để tạo áp lực.
Nhưng họ càng như vậy, tôi lại càng thấy áp lực đè nặng.
Dạo đó cứ hễ bận việc xong là Lương Ẩn Sơn lại gọi điện cho tôi.
Tôi ngồi bên hồ trong công viên để nghe máy.
Có lẽ vì gió mùa đông thổi qua rặng cây rít lên lớn quá.
Lương Ẩn Sơn ở đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi hỏi tôi đang ở đâu.
Tôi bảo mình đang ngồi ngoài trời chơi một tí.
Anh lập tức chuyển tiền, bảo tôi tìm một khách sạn nào đó mà ở vài ngày để nghỉ ngơi, đừng mang theo tài liệu ôn thi nữa.
Tôi không nhận tiền, tôi nghe điện thoại chỉ vì muốn nghe giọng anh mà thôi.
Anh liền bảo tôi đi ngủ sớm đi.
Mười một giờ đêm hôm sau, anh nhắn tin xin địa chỉ nhà cụ thể của tôi.
Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn của anh mười mấy giây, rồi bật dậy như lò xo.
Nghe tiếng tim mình đập liên hồi như đ.á.n.h trống, tôi cuống cuồng vớ lấy chiếc áo phao khoác lên người.
Lúc bắt xe taxi đến sân bay, Lương Ẩn Sơn đang xách theo chiếc vali, nhíu mày đứng ở vị trí nổi bật nhất ngay cạnh cửa số.
Bàn tay anh ta lạnh ngắt.
Trước khi đến với Lương Ẩn Sơn, tôi từng trải qua một mối tình.
Bạn trai lúc đó đi nghĩa vụ quân sự trong trường, được phân công về một thành phố nhỏ thuộc vùng Trung Trung Bộ.
Mỗi lần đi thăm anh ta, tôi phải đi máy bay, chuyển sang tàu cao tốc rồi lại đổi tiếp một chặng tàu hỏa nữa, đi ròng rã suốt một ngày trời mới tới nơi.
Còn Lương Ẩn Sơn thì bay về từ Detroit.
Chặng bay dài đằng đẵng gần mười bốn tiếng đồng hồ.
Tôi biết rõ việc đi gặp một người mệt mỏi đến nhường nào.
Và tôi cũng biết rõ trong suốt khoảng thời gian đằng đẵng trên đường ấy, người ta đã mang theo biết bao sự kỳ vọng và nhớ nhung.
Trên đường từ sân bay về, anh tranh thủ chợp mắt.
Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt anh, tự hứa với lòng mình sẽ nhớ mãi người đàn ông này suốt đời.
Nhưng thế sự khôn lường.
Sự mệt mỏi trong công việc khiến con người ta chẳng còn tâm trí đâu mà vun vén cho tình cảm.
Tôi rất để tâm đến những hậm hực của Lương Ẩn Sơn.
Nhưng cái lúc anh chất vấn tôi đòi một lời giải thích, tôi lại nghĩ, nếu phải kết thúc ở đây thì cũng được thôi.
Không lâu sau khi chia tay anh, tôi bắt đầu cân nhắc đến chuyện nghỉ việc.
Những lúc đắn đo không quyết định nổi, tôi vẫn theo thói quen muốn tìm anh để xin lời khuyên.
Để rồi sau đó mới chợt nhận ra, mình chẳng còn tư cách gì để liên lạc với người ta nữa.
Thậm chí ngay cả bây giờ, khi hai đứa đang ngồi chung một bàn trà nước, anh vẫn giữ vẻ lịch sự mà xa cách, giống hệt như lần đầu tiên gặp gỡ.
Trong khi rõ ràng là đối với người quen, anh sẽ thả lỏng và tùy ý hơn nhiều.
Tôi nhấp một ngụm nước, bất lực nói:
"Tuy rằng chế độ đãi ngộ rất tốt, nhưng làm việc ở đó mệt quá."
"Còn một nguyên nhân nữa, anh cũng biết rồi đấy."
"Em cứ phải đi làm đảo ca liên tục, buổi tối chẳng mấy khi có mặt ở nhà, ngày lễ ngày tết vẫn phải trực để bảo đảm tiến độ sản xuất, sức mẻ hết cả tình cảm."
"Nên thôi, phải nghĩ cho nửa kia trong tương lai nữa, không thể cứ tiếp tục như thế được."
"Vẫn là nên đổi một công việc nào đó không quá bận rộn, để còn có thời gian ở bên cạnh gia đình."
Mối tình bốn năm này đã không đổi lại được một kết cục tốt đẹp.
Số phận ban tặng cái gì, tôi sẽ biết ơn và trân trọng cái đó.
Còn nếu muốn tước đoạt đi thứ gì, tôi cũng chỉ biết chấp nhận, rồi tìm kiếm một lối đi khác có lợi hơn cho bản thân mình.
Tôi đổ lỗi cho việc chia tay với Lương Ẩn Sơn là do công việc quá bận rộn.
Vậy thì tôi sẽ từ chức để làm lại từ đầu, đảm bảo không còn bất kỳ yếu tố bất lợi nào làm ảnh hưởng đến mối tình tiếp theo nữa.
Sắc mặt anh thoáng qua một sự trống rỗng hiếm thấy.