Hết Phong Ba Là Yên Bình

Chương 10



Ta là người không chịu nổi nhất dáng vẻ này của Bùi Dã, lập tức gật đầu lia lịa.

 

“À, đúng đúng đúng.”

 

Ta hoàn toàn không biết rằng ngay khoảnh khắc ta thốt ra những lời ấy.

 

Bùi Tẫn vừa mới hết hạn cấm túc đang đứng ngay ngoài cửa.

 

Sắc mặt Bùi Tẫn trong nháy mắt trắng bệch như giấy.

 

Hắn rất muốn xông vào cãi lại, rằng hắn không phải loại người như thế.

 

Dạo trước, hắn là bị người ta hạ t.h.u.ố.c, rồi nhét vào phòng của Từ Âm.

 

Trước đó, thật ra hắn vẫn luôn biết chừng mực.

 

Bước qua ngàn khóm hoa, không một chiếc lá nào dính lên người.

 

Hắn chỉ mang dáng vẻ phóng đãng bên ngoài, chứ tận trong xương tủy, hắn cũng là một nam nhi t.ử tế và bảo thủ.

 

Nhưng bây giờ, hắn đã chẳng còn gì cả.

 

Hốc mắt Bùi Tẫn bỗng đỏ lên.

 

Hắn quay phắt người lại, như vừa hứng chịu đả kích lớn nhất đời mình, lảo đảo chạy ra khỏi viện.

 

Sau khi hết hạn cấm túc, Bùi Tẫn ngày ngày ra ngoài uống rượu giải sầu.

 

Hôm ấy, cả người Bùi Tẫn nóng ran, lục phủ ngũ tạng như bị thiêu đốt, được người ta vác trở về Bình Tây Vương phủ.

 

Trưởng Công chúa dò hỏi một hồi mới biết, hóa ra lại là món nợ phong lưu mà hắn tự gây nên.

 

Bùi Tẫn từng trêu ghẹo một cô gái Miêu Cương trên phố.

 

Cô gái ấy biết chuyện Bùi Tẫn vừa nạp một tỳ nữ dâng hoa làm thiếp.

 

Liền tìm tận cửa, bắt hắn phải cho mình một lời giải thích.

 

Nhưng Bùi Tẫn hoàn toàn không nhớ nổi nàng ta là ai.

 

Cô gái kia trong cơn tức giận liền hạ cổ độc cho Bùi Tẫn.

 

Loại độc này chỉ có thể giải khi hắn gần gũi với người mà hắn tâm đầu ý hợp.

 

Nếu trong vòng ba ngày không có t.h.u.ố.c giải, Bùi Tẫn chắc chắn sẽ thất khiếu chảy m.á.u mà c.h.ế.t.

 

Người trong lòng của Bùi Tẫn.

 

Ánh mắt e dè của mọi người đồng loạt đổ dồn về phía ta.

 

Trưởng Công chúa gấp đến mức gần như sùi bọt mép, Bình Tây Vương cũng sầu não không thôi.

 

Bùi Dã do dự hồi lâu, cuối cùng mới kể cho ta nghe một chuyện cũ.

 

“Năm tám tuổi, ta và Bùi Tẫn đều mắc phải dịch bệnh.”

 

“Nhưng Thái y viện lục tung cả kho t.h.u.ố.c, cũng chỉ gom đủ một phần t.h.u.ố.c bí truyền.”

 

“Phụ thân và mẫu thân bàn bạc suốt một đêm ròng, cuối cùng vẫn đút phần t.h.u.ố.c đó cho ta, vì ta là đích trưởng t.ử.”

 

Giọng Bùi Dã rất trầm, trầm đến mức như được ép ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

“May mà Bùi Tẫn mạng lớn, cuối cùng cũng gắng gượng vượt qua, không để lại mầm bệnh gì.”

 

“Nhưng trong lòng ta vẫn luôn cảm thấy… là ta nợ đệ ấy.”

 

Bùi Dã ngập ngừng, đôi mắt thanh lãnh lúc này chứa đầy những cảm xúc phức tạp.

 

“Những năm qua, những gì có thể nhường, không thể nhường, ta đều đã nhường hết.”

 

“Sự thiên vị của phụ mẫu, ta nhường rồi. Ngôi vị Thế t.ử, ta cũng nhường nốt.”

 

“Chỉ có nàng, A Ninh, ta không nỡ.”

 

Thành thật mà nói, đối với chuyện Bùi Tẫn sắp trúng độc mà c.h.ế.t.

 

Trong lòng ta chẳng có chút gợn sóng nào.

 

Thậm chí ta còn cảm thấy đó là hắn đáng đời.

 

Ai bảo những năm qua hắn cứ lưu luyến chốn phong lưu, tùy ý đùa giỡn chân tình của người khác?

 

Giờ đây bị cô gái Miêu Cương ấy hạ độc, cũng xem như thiên đạo luân hồi, báo ứng chẳng sai.

 

Ta nắm ngược lại bàn tay lạnh ngắt của Bùi Dã, nhẹ giọng hỏi.

 

“Bùi Dã, chàng có biết vì sao ta thích hoa Thỏ Ty không?”

 

Bùi Dã phối hợp lắc đầu.

 

“Bởi vì ‘Chàng là cỏ Nữ La, thiếp làm hoa Thỏ Ty’.”

 

“Thỏ Ty chưa bao giờ là loài hoa leo bám ăn nhờ, mang điềm xui xẻo gì cả.”

 

“Ngược lại, chúng nương tựa vào nhau, quấn quýt ân ái.”

 

“Đó mới chính là đạo phu thê lý tưởng trong lòng ta.”

 

Đáy mắt Bùi Dã gợn lên một tia sáng rất khẽ.

 

“Bùi Dã, chàng có tin ta không?”

 

Ta hỏi chàng.

 

Chàng lập tức gật đầu, dứt khoát không chút do dự.

 

“Vậy tiếp theo, ta làm gì, chàng cũng phải nghe theo ta.”

 

Ngày thứ ba, khi Bùi Tẫn sắp c.h.ế.t, cuối cùng ta cũng đi gặp hắn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bùi Tẫn nằm trên giường, gầy rộc đến trơ xương, ánh mắt vô hồn nhìn chằm chằm lên màn gấm trên đỉnh đầu.

 

Thấy ta bước vào, đôi mắt hoa đào vốn ảm đạm lõm sâu kia bỗng bừng sáng.

 

“Ninh muội muội… muội chịu đến cứu ta rồi sao?”

 

Bùi Tẫn cuống quýt dọn chỗ bên mép giường, nhưng lại vô tình để lộ những vết sẹo chằng chịt mới cũ đan xen trên cánh tay.

 

Có lẽ hắn sợ những vết sẹo ấy dọa ta.

 

Lại giống như một đứa trẻ làm sai, hắn vội vàng rụt tay vào trong chăn, ngay cả đầu ngón tay cũng không dám thò ra.

 

Bùi Tẫn của hiện tại nào còn nửa phần phong tư thiếu niên áo gấm tuấn mã, phóng ngựa trên phố năm nào?

 

Nhưng rốt cuộc, ta chỉ có thể mang đến cho hắn sự thất vọng.

 

Ta không ngồi xuống, chỉ bình tĩnh nhìn hắn.

 

“Bùi Tẫn, ta không cứu được huynh.”

 

“Loại độc này chỉ có hai người lưỡng tình tương duyệt mới có thể giải.”

 

“Nhưng đối với huynh, ta không hề có nửa phần tình cảm nam nữ.”

 

Đồng t.ử Bùi Tẫn co rụt lại.

 

Hắn không cam lòng hỏi.

 

“Vậy trước kia thì sao?”

 

Ta không do dự thêm nữa, cuối cùng nói ra sự thật với hắn.

 

“Bùi Tẫn, từ đầu đến cuối, ta bằng lòng gả vào Bình Tây Vương phủ, chưa từng là vì huynh.”

 

“Mà là để… có thể ở gần Bùi Dã thêm một chút.”

 

“Hóa ra ta mới là kẻ tự mình đa tình nhất…”

 

“Ta chỉ là một kẻ thế thân… Không, ta thậm chí còn chẳng bằng một kẻ thế thân.”

 

Bùi Tẫn cười khổ, như bị ai dội thẳng một chậu nước đá xuống đầu.

 

Khi ánh sáng trong mắt Bùi Tẫn từng tấc từng tấc lụi tàn.

 

Bùi Dã cuối cùng cũng dẫn cô gái Miêu Cương đã hạ độc hắn vào phòng.

 

Cô gái ấy bị trói gô lại, vừa nhìn thấy Bùi Tẫn đang như ngọn đèn cạn dầu trên giường.

 

Đầu tiên nàng ta sững sờ, sau đó lại bật cười thành tiếng.

 

“Bùi Tẫn, ngươi giả vờ cái gì thế?”

 

“Bà đây căn bản không hề hạ độc ngươi.”

 

“Ngươi cũng chẳng chịu nghĩ xem, trên đời này làm gì có loại độc d.ư.ợ.c thần kỳ đến mức ấy?”

 

“Nếu thật sự có thứ đó, ta nỡ đem ra dùng cho ngươi sao? Ta đã sớm mang nó đi xưng làm Nữ hoàng rồi.”

 

“Chỉ là ta không ngờ, đường đường là Bùi Thế t.ử, vậy mà lại bị dọa thành ra như vậy.”

 

“Đây chính là cái giá của việc đùa giỡn chân tình đấy. Trong lòng hổ thẹn, nên ngày đêm khó ngủ.”

 

Hóa ra Bùi Tẫn không hề trúng độc.

 

Hắn chẳng qua chỉ mắc tâm bệnh.

 

Chuyện này truyền ra ngoài phủ, Bùi Tẫn nhất thời trở thành trò cười cho cả kinh thành.

 

Ta nghĩ, từ nay về sau Bùi Tẫn chắc hẳn sẽ không còn dám coi nhẹ chân tình của người khác nữa.

 

Nửa tháng sau, Bùi Dã điều tra rõ căn nguyên dịch bệnh ở thành Tây.

 

Hóa ra đó là tàn dư tiền triều âm thầm tác oai tác quái.

 

Bọn chúng lén bỏ độc xuống sông, khiến dân chúng thần trí mơ hồ, sinh ra ảo giác.

 

Bùi Dã kịp thời bắt trọn đám phản đảng cầm đầu, lại dâng lên phương t.h.u.ố.c trị dịch.

 

Hoàng thượng long nhan đại duyệt, phong chàng làm Định An Hầu, ban thưởng dinh thự tại phường Trường An.

 

Ngày ta và Bùi Dã chuyển ra khỏi Bình Tây Vương phủ.

 

Bùi Tẫn không đến tiễn chúng ta.

 

Ta vừa định bước lên xe ngựa, từ góc tường trong viện bỗng truyền ra một điệu thổi lá nỉ non.

 

Âm điệu ấy ai oán thiết tha, như tiếng nức nở của một người đang lén trốn trong góc mà khóc.

 

Ta nghe ra, đó là khúc nhạc được thổi bằng chiếc lá hòe già trong phủ công chúa.

 

Thuở nhỏ, khi còn sống nhờ ở phủ công chúa.

 

Ta lạ chỗ, đêm đến không ngủ được.

 

Bùi Tẫn sẽ hái một chiếc lá hòe, nhoài người bên cửa sổ.

 

Hết lần này đến lần khác, hắn thổi điệu nhạc ấy để dỗ ta vào giấc ngủ.

 

Bước chân ta khựng lại, nhưng cuối cùng vẫn không quay đầu nhìn.

 

Bùi Dã từ phía sau khẽ ôm lấy vai ta, dịu giọng an ủi.

 

“Đi thôi, A Ninh.”

 

Ta gật đầu, bước lên xe ngựa.

 

Bánh xe lăn đều trên đường, đem điệu thổi lá khi xa khi gần ấy bỏ lại phía sau thật xa.

 

HẾT.