“Lần ta ngã vào chiếc chum nước lớn ở phủ công chúa, Bùi Tẫn quả thật không hề bỏ cuộc.”
“Huynh ấy đã rất cố gắng, cố đến mức siết cổ tay ta bật m.á.u, nhưng vẫn không thể kéo ta ra.”
Nói đến đây, ta vén ống tay áo lên, để lộ vết sẹo mờ nhạt trên cổ tay.
Bùi Dã chăm chú nhìn vết sẹo ấy, đáy mắt tràn đầy xót xa.
“Sau đó, huynh ấy chạy đi tìm chàng.”
Ta nhìn thẳng vào mắt Bùi Dã, như muốn nhìn thấu tận tâm can của chàng.
“Sau khi chàng đến, chàng chỉ liếc nhìn một cái, rồi lập tức dứt khoát đập vỡ chiếc chum ấy.”
“Còn Bùi Tẫn thì sao? Khi ấy huynh ấy chỉ đứng bên cạnh la hét: ‘Đó là chiếc chum lớn hai tai họa tiết hoa sen men ngọc bích mà mẫu thân thích nhất, không được đập!’”
“Vì chuyện đó mà chàng bị Trưởng Công chúa phạt quỳ suốt một đêm, nhưng chàng vẫn nhất quyết không khai ra ta và Bùi Tẫn.”
“Sau đó nữa, là chuyện ba năm trước.”
“Ta bị ong vò vẽ đốt vào mặt, cứ tưởng mình đã bị hủy dung, bèn trốn trong vườn mà khóc.”
“Bùi Tẫn lén đến nhìn một cái rồi sợ hãi bỏ chạy.”
“Còn chàng lại trộm lọ cao dưỡng nhan ngự tứ của Trưởng Công chúa, nửa đêm trèo tường mang đến bôi cho ta.”
Ta nhìn vành tai Bùi Dã theo từng lời ta nói mà càng lúc càng đỏ.
Vì thế ta lại bồi thêm một mồi lửa.
“Bùi Dã, chàng tốt như vậy.”
“Vì sao ta lại không thích chàng, mà phải đi thích một người không tốt bằng chàng như Bùi Tẫn chứ?”
“A Ninh, ta, tâm ý của ta đối với nàng… cũng giống hệt như vậy.”
Niềm hạnh phúc quá lớn bỗng bao phủ lấy Bùi Dã, khiến đầu lưỡi chàng như thắt lại.
Ta bắt gặp một tia tinh ranh thoáng lướt qua trong đôi mắt đang ngập tràn vui sướng của Bùi Dã.
Bỗng nhiên ta ngộ ra, có lẽ có điều gì đó đã bị ta bỏ quên.
Lần ba năm trước, lúc Bùi Dã dẫn Bùi Tẫn đến xem mặt ta.
Có khi nào là do chàng cố ý chọn đúng thời điểm ấy hay không?
Trời ạ, cuối cùng Bùi Tẫn cũng nói được một câu không hề ngu ngốc.
Con người này tâm cơ thật sự rất sâu, từ nhỏ đã biết cách chiều chuộng lấy lòng ta.
Ta hé miệng, vừa định vạch trần Bùi Dã.
Vẻ mặt Bùi Dã bỗng trầm xuống.
“Là tâm tư của ta dơ bẩn, không xứng với A Ninh.”
Ánh nến đỏ lay lắt, khuôn mặt chàng đẹp đến mức quá đáng.
Dáng vẻ cúi thấp đầu ấy hệt như con mèo Ba Tư hai màu mắt mà ta từng nuôi.
Rõ ràng là một con mèo kiêu kỳ chảnh chọe.
Nhưng mỗi khi thèm ăn, nó lại cứ thích tỏ ra đáng thương đến tội nghiệp.
Lòng ta mềm nhũn như nước, làm sao còn có thể thốt ra nửa lời trách móc?
Ba canh giờ sau.
Trong tịnh thất, hơi nước lượn lờ mờ ảo.
Bùi Dã cầm khăn, nhẹ nhàng lau thân thể mềm nhũn mỏi rời cho thê t.ử.
Khóe môi chàng hơi nhếch lên, đáy mắt cất giấu nụ cười mãn nguyện.
Chàng không muốn chờ thêm nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cái đạo lý đêm dài lắm mộng, từ năm ba tuổi chàng đã hiểu rất rõ rồi.
Ta vốn tưởng sống chung dưới một mái nhà, khó tránh khỏi việc lại chạm mặt Bùi Tẫn.
Không ngờ suốt nửa tháng tiếp theo, ta hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng hắn.
Bảo Châu đi nghe ngóng tin tức về, vừa kể đến đoạn “Thế t.ử gia phạm lỗi, bị Trưởng Công chúa cấm túc rồi”.
Thì Bùi Dã vừa hay bãi triều trở về, mang theo hương trầm nhàn nhạt, từ phía sau vòng tay ôm lấy ta.
“Mẫu thân đã tự mình làm chủ, nạp cho Bùi Tẫn một phòng tiểu thiếp.”
Trong ánh mắt không giấu nổi tò mò của ta, Bùi Dã nói tiếp.
“Người này nàng cũng quen đấy.”
“Chính là tỳ nữ dâng hoa Từ Âm trong yến tiệc Trâm Hoa hôm đó.”
Từ những lời của Bùi Dã, ta chắp vá được toàn bộ câu chuyện Bùi Tẫn bị cấm túc.
Mấy hôm trước, Từ Âm đến tìm Bùi Tẫn đòi một danh phận.
Bùi Tẫn lại nói.
“Ta có thể cho nàng hoàng kim vạn lượng, bảo đảm nửa đời sau của nàng được sống trong nhung lụa.”
“Nhưng trái tim này của ta đã sớm gửi cho vầng trăng sáng.”
“Dù vầng trăng sáng ấy không còn chiếu rọi đến ta nữa, ta cũng không có cách nào cưới người khác, dù chỉ là làm ngoại thất.”
Từ Âm bị đám công t.ử bột bên cạnh Bùi Tẫn mỉa mai là “tự mình đa tình, gà rừng mà cũng đòi trèo cành cao”.
Trong phút nghĩ quẩn, nàng ta liền gieo mình xuống sông.
“Sau khi Từ Âm cô nương được cứu lên…”
“Để giữ thể diện cho Bình Tây Vương phủ, mẫu thân đành ra mặt, ép Bùi Tẫn nạp nàng ta vào phòng.”
Bùi Dã nói những lời ấy, ánh mắt hơi trầm xuống.
Chuyện này thật sự không liên quan đến chàng sao?
Trong lòng ta dâng lên một cảm giác quen thuộc, không nhịn được mà nheo mắt nghi ngờ.
Bùi Dã ôm ta c.h.ặ.t hơn một chút, cằm tựa vào hõm vai ta.
“A Ninh, ta không giống Bùi Tẫn.”
“Đời này có nàng ở bên cạnh, đã là ân tứ lớn nhất trời cao ban cho ta rồi.”
“Thêm một người nữa, ta đều thấy chật chội.”
“Ồ?”
Ta cố ý kéo dài giọng.
Bùi Dã bỗng ngẩng đầu, đôi mắt thanh lãnh phủ lên một tầng sương mỏng.
Giọng nói của chàng mang theo năm phần tủi thân, ba phần ngoan ngoãn cố tình làm ra.
“Nam nhân trước khi thành thân mà không biết giữ thân cho thê t.ử, thì khác gì cây cải bắp thối ven đường?”
“Loại đàn ông ấy không chỉ thân thể bẩn thỉu, mà đến tận kẽ xương cũng bốc mùi mục rữa.”
“Nếu ta cũng tự hạ thấp mình như bọn họ, vậy ta đã sớm đập đầu c.h.ế.t quách cho sạch sẽ rồi.”
“Còn mặt mũi nào đứng cạnh nương t.ử, làm bẩn mắt nương t.ử nữa?”
Nói xong, Bùi Dã khẽ rũ mắt xuống, hàng mi dài run lên rất nhẹ.
Vẻ mặt chàng đáng thương đến mức khiến người ta mềm lòng.
“Nương t.ử, nàng nói xem có đúng không?”