Hết Phong Ba Là Yên Bình

Chương 4



Dường như Bùi Tẫn không ngờ ta lại lạnh nhạt như thế, sắc mặt lập tức sầm xuống.

 

“Sao vậy, lại muốn giống như ở yến tiệc Trâm Hoa…”

 

“Dùng trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t với bản Thế t.ử à?”

 

Ánh mắt Bùi Tẫn rơi trên bóng lưng ta, hàng mày càng lúc càng cau c.h.ặ.t.

 

Bóng dáng này thanh mảnh thướt tha.

 

Quả thật có vài phần giống mỹ nhân che mặt mà hắn đang khổ sở kiếm tìm.

 

Không biết ma xui quỷ khiến thế nào, Bùi Tẫn bỗng đưa tay ra, định vén khăn che mặt của người trước mắt.

 

“Nhị đệ, không được vô lễ.”

 

Một bàn tay vững vàng nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay Bùi Tẫn.

 

Đó là giọng nói của Bùi Dã, thanh nhuận như ngọc, chẳng rõ vui buồn.

 

Ta bị hành động thô lỗ bất ngờ của Bùi Tẫn làm giật mình.

 

Vội ngoảnh mặt đi, tiện tay chỉnh lại khăn che mặt.

 

Lẽ nào Ôn Nghiên Ninh vì bị hắn chê bai xấu xí, nên đau lòng lén lau nước mắt?

 

Bùi Tẫn nhìn thấy dáng vẻ ấy, trong lòng không hiểu sao lại dâng lên chút chua xót.

 

“Ôn Nghiên Ninh… cô nhất định phải gả cho ta sao?”

 

Yết hầu Bùi Tẫn khẽ lăn, trong giọng nói có thêm sự hoảng loạn mà ngay cả hắn cũng chẳng nhận ra.

 

Hắn vò đầu bứt tai, câu “Thật ra cũng không phải là không được” còn chưa kịp thốt ra.

 

Ta đã ngẩng đầu lên, không kiêu ngạo cũng chẳng nịnh nọt, bình tĩnh cắt ngang lời hắn.

 

“Hôn sự của thần nữ hoàn toàn do Hoàng thượng định đoạt.”

 

Đây là lần thứ hai ta nói câu ấy.

 

Bùi Tẫn sững sờ.

 

Ngay sau đó là cơn tức giận vì bị trái ý.

 

“Tùy cô, dù sao ta tuyệt đối sẽ không cưới một con quỷ dữ tợn như cô đâu.”

 

Bùi Dã đứng cách đó vài bước, nghe Ôn Nghiên Ninh nói lại câu ấy thêm một lần nữa.

 

Thì ra nàng cũng chẳng phải không có Bùi Tẫn thì không thể lấy chồng.

 

Bùi Dã rũ hàng mi dài xuống, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười cực kỳ khó nhận ra.

 

Chuyện hôn sự giữa ta và Bùi Tẫn cứ như vậy lại bị gác sang một bên.

 

Thoắt cái đã đến tết Thượng Tị.

 

Vĩnh Xương Hầu phu nhân mở tiệc ở Khúc Giang, mời các quý nữ và công t.ử các nhà cùng lên thuyền rồng du xuân.

 

Ta và Bùi Tẫn đều có mặt trong danh sách khách mời.

 

Vĩnh Xương Hầu phu nhân có lẽ đã nhận được chỉ thị, nên đặc biệt xếp ta và Bùi Tẫn lên cùng một chiếc thuyền hoa.

 

Chỉ là các thuyền khác đều đã rời bờ, mà Bùi Tẫn vẫn mãi chưa thấy xuất hiện.

 

Bảo Châu thấy vậy, lại muốn mắng Bùi Tẫn thay ta một trận.

 

Đúng lúc ấy, Bùi Tẫn trong bộ cẩm bào màu đỏ thẫm cuối cùng cũng chịu lộ diện.

 

Đến khi ta nhìn thấy Bùi Dã, người vốn không có trong danh sách khách mời, thậm chí còn chưa kịp thay bộ triều phục màu đen, chậm rãi đi theo sau Bùi Tẫn.

 

Ta liền hiểu ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Bùi Tẫn vẫn chưa từ bỏ ý định gán ghép ta với huynh trưởng của hắn.

 

Chỉ vì muốn được nhìn thấy Bùi Dã nhiều hơn, ta thậm chí còn cam tâm tình nguyện làm em dâu của chàng.

 

Đương nhiên, ta rất sẵn lòng thuận nước đẩy thuyền, xem thử Bùi Tẫn còn định giở trò gì.

 

Thuyền hoa chậm rãi rời bến, tiếng đàn sáo theo gió cất lên dìu dặt.

 

Không bao lâu sau, có tùy tùng bưng đến trước mặt ta một chén rượu trái cây tỏa ra mùi hương kỳ lạ.

 

Ta đang âm thầm đoán xem thứ rượu ấy có d.ư.ợ.c hiệu gì, chần chừ chưa biết có nên uống hay không.

 

Một đôi tay thon dài đẹp như ngọc bỗng vươn đến trước mặt ta.

 

Chàng giành lấy chén rượu ấy, uống cạn trong một hơi.

 

“Ôn tiểu thư, rượu này tính liệt.”

 

“Nữ nhi ra ngoài, e rằng uống vào sẽ mất phong thái, vẫn là không nên uống thì hơn.”

 

Chàng vừa dứt lời, thân thuyền bỗng nhiên chòng chành dữ dội.

 

Ta ngoảnh đầu lại, lúc này mới phát hiện Bùi Tẫn chẳng biết đã xuống thuyền từ khi nào.

 

Trên thuyền hoa lúc này chỉ còn lại ta và Bùi Dã.

 

Trong chén rượu mà Bùi Dã vừa uống, có lẽ đã bị bỏ t.h.u.ố.c làm mềm gân cốt.

 

Thân thuyền lắc lư, chàng lảo đảo trượt chân, rồi ngã thẳng xuống làn nước lạnh.

 

Nước sông ngày xuân vẫn còn vương hàn ý, ta hoảng hốt nhoài người ra mạn thuyền.

 

Chỉ thấy Bùi Dã vùng vẫy trong nước, y phục rối loạn, khóe mắt ửng đỏ.

 

Mang theo vẻ mơ hồ của người say rượu, chàng chật vật mà đáng thương gọi ta.

 

“Ôn tiểu thư… cứu ta.”

 

“Ta không biết bơi.”

 

Khoảnh khắc ấy, tim ta tựa như ngừng đập.

 

Dù biết rõ đây là cục diện do Bùi Tẫn bày ra, dù biết trong lòng Bùi Dã đã có người khác.

 

Ta vẫn chẳng thể chống lại cám dỗ ấy, liền nhảy xuống nước cứu lấy Bùi Dã.

 

Bùi Dã nửa tỉnh nửa mê, theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy eo ta.

 

Giữa làn sóng nhấp nhô, lớp áo mùa xuân mỏng manh dính sát vào da thịt, gần như trở nên trong suốt.

 

Hơi thở nóng hổi của chàng phả lên bên cổ ta, tựa như một thanh sắt nung đỏ, khiến cả người ta khẽ run lên.

 

Đến khi thuyền hoa cập bến trở lại, cả kinh thành đã biết chuyện.

 

Đại tiểu thư nhà họ Ôn và Đại công t.ử nhà họ Bùi cùng rơi xuống nước, lại còn ôm nhau giữa dòng, đã có tiếp xúc thân mật.

 

Bùi Tẫn chắp tay sau lưng đứng trên bờ, tuy có một thoáng bối rối.

 

Sao cục diện lại biến thành cảnh “gái xấu cứu mỹ nam” thế này?

 

Nhưng nghĩ lại, chuyện đã thành, hắn lập tức cười sung sướng như con mèo ăn vụng.

 

Hoàng thượng tuy biết chuyện này hẳn có điều khuất tất, nhưng ván đã đóng thuyền.

 

Người đành hạ thêm một đạo thánh chỉ, định luôn hôn sự giữa ta và Bùi Dã.

 

Không còn rào cản của tờ hôn ước kia, Bùi Tẫn liền gióng trống khua chiêng đi tìm người trong mộng đã đ.á.n.h rơi khăn che mặt.