Hết Phong Ba Là Yên Bình

Chương 5



Chỉ trong một thời gian ngắn, cả kinh thành người người nhà nhà đều đeo khăn che mặt, quả thật thành một cảnh tượng kỳ lạ.

 

Điều lạ là từ quý nữ khuê các đến tỳ nữ trong phủ, thậm chí cả mệnh phụ phu nhân hay quả phụ.

 

Bùi Tẫn gần như đã lật tung cả kinh thành.

 

Nhưng cho đến ba ngày trước ngày ta và Bùi Dã thành thân, Bùi Tẫn vẫn không thể tìm thấy người trong mộng của hắn.

 

Người đó thật sự giống như lời hắn nói, là tiên nữ Dao Trì bỗng bốc hơi khỏi nhân gian.

 

Ta mơ hồ cảm thấy có điềm chẳng lành.

 

Liền âm thầm dặn Bảo Châu đem cất hết mấy chiếc khăn có thêu hoa Nữ La xuống tận đáy rương.

 

Ngày đại hôn, ta ngồi trong kiệu hoa sơn son thếp vàng, qua lớp tua rua rủ xuống từ khăn voan đỏ.

 

Từ xa, ta nhìn thấy có người cài hoa đỏ trước n.g.ự.c, cưỡi một con ngựa cao lớn lông đen chân trắng đến đón dâu.

 

Đến khi người ấy lại gần, ta mới phát hiện ra.

 

Trên mặt hắn chẳng có nửa phần vui vẻ, mày nhíu c.h.ặ.t đến mức như có thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi.

 

Vậy mà lại là Bùi Tẫn.

 

Sao có thể là Bùi Tẫn?

 

Chẳng lẽ Bùi Dã đã đào hôn rồi sao?

 

Tim ta thắt lại trong một nhịp.

 

Nhưng lập tức nghe bà mối vỗ đùi một cái, vội vàng giải thích.

 

“Đều tại ta sơ suất, quên chưa nói rõ.”

 

“Thành Tây đột nhiên bùng phát dịch bệnh, Đại lý tự khanh Bùi Đại công t.ử vừa bị Hoàng thượng điểm danh đi kiểm tra nguồn dịch.”

 

“Nhị công t.ử lúc này mới nhận lệnh của Trưởng Công chúa, thay huynh trưởng đến đón dâu.”

 

Bảo Châu bất mãn lầm bầm.

 

“Chuyện trọng đại như thành thân mà tân lang cũng chạy đi được sao? Nhà họ Bùi thật chẳng coi trọng người ta chút nào…”

 

Ta nghe vậy, tuy cũng cảm thấy kỳ lạ.

 

Nhưng nghĩ lại, nhân phẩm của Bùi Tẫn quả thật chẳng ra sao.

 

Song ít nhất để hắn đi đón dâu cũng còn tốt hơn bắt ta ôm một con gà trống bái đường.

 

Vì vậy ta nắm lấy tay Bảo Châu, không lên tiếng phản đối.

 

Đầu kia của dải lụa đỏ đã có người nắm lấy.

 

Có lẽ Trưởng Công chúa đã căn dặn từ trước.

 

Nên dù mỗi bước đi của Bùi Tẫn nặng nề như đang bị đem ra pháp trường, biểu cảm trên mặt hắn còn khó coi hơn khóc.

 

Hắn cũng không cố ý làm ta mất mặt.

 

Những nghi thức kế tiếp lại diễn ra suôn sẻ đến bất ngờ.

 

Bận rộn mãi đến tận nửa đêm, cuối cùng cũng chỉ còn lại nghi lễ sau cùng.

 

Cả người ta mỏi rã rời, ngồi ngẩn ngơ trên giường tân hôn.

 

Hỉ nương đưa thanh đòn cân qua, cười tươi như hoa.

 

“Bùi gia Nhị lang, đến lúc thay mặt tân lang vén khăn trùm đầu rồi.”

 

Bùi Tẫn vốn chỉ muốn làm cho xong việc rồi lập tức rời đi.

 

Nhưng vào khoảnh khắc thanh đòn cân được đưa tới.

 

Không hiểu vì sao, tay hắn bỗng run lên.

 

Ta kinh ngạc nhìn Bùi Tẫn đứng trước mặt mình, chần chừ mãi không chịu ra tay.

 

“Gấp cái gì?”

 

Hồi lâu sau, dưới tiếng thúc giục của bà mối, Bùi Tẫn mới mất kiên nhẫn giật phăng chiếc khăn trùm đầu màu đỏ của ta xuống.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lực tay hắn mạnh đến mức suýt kéo rơi cả mũ phượng trên đầu ta.

 

Khoảnh khắc khăn trùm đầu được vén lên, cả căn phòng lặng ngắt như tờ.

 

Nến đỏ lay động, chiếu rọi khuôn mặt hoàn mỹ không chút tì vết của ta.

 

Xung quanh lập tức vang lên những tiếng hít sâu khe khẽ.

 

Đó là âm thanh ta từng nghe rất quen mỗi khi lộ diện ở Giang Nam.

 

Bốn mắt nhìn nhau.

 

Bùi Tẫn sững sờ.

 

Đôi mắt hoa đào vốn luôn mang vẻ cợt nhả phong trần kia, lúc này như bị đóng đinh trên khuôn mặt ta.

 

Từng chút, từng chút một, ánh mắt hắn chậm rãi trượt từ đôi mắt ta xuống sống mũi, rồi dừng nơi đôi môi.

 

Đồng t.ử hắn bỗng co rụt lại, tựa như vừa nhìn thấy quỷ hồn.

 

“Sao lại là cô…”

 

“Sao… có thể là cô được…”

 

Giọng Bùi Tẫn khô khốc như vừa nuốt phải cát, âm cuối còn run rẩy không thôi.

 

Tay hắn càng run dữ dội, cơn run lan từ đầu ngón tay đến tận cánh tay.

 

Ngay cả chiếc khăn che mặt vốn được hắn cẩn thận cất giữ trước n.g.ự.c.

 

Từ lòng bàn tay trượt xuống, nhẹ nhàng rơi trên mặt đất, hắn cũng hoàn toàn không nhận ra.

 

Hỉ nương nhận thấy thần sắc Bùi Tẫn không ổn, bèn cười nhắc nhở.

 

“Nhị công t.ử, khăn trùm đầu đã vén xong rồi, đến lúc ra ngoài rồi.”

 

“Nhị công t.ử?”

 

Bùi Tẫn vẫn đứng bất động.

 

Hắn giống như bị người ta rút cạn linh hồn, ánh mắt vẫn gắn c.h.ặ.t trên mặt ta, một bước cũng không dời nổi.

 

Bà mối vội vàng nháy mắt ra hiệu.

 

Hai gã sai vặt lập tức tiến lên đỡ lấy hắn, nhưng bị Bùi Tẫn hất mạnh ra.

 

“Ta không…”

 

Trong lúc giằng co, Bùi Tẫn dường như cuối cùng cũng tìm lại được chút lý trí.

 

Hắn bỗng lớn tiếng, chỉ thẳng vào ta.

 

Dáng vẻ ngoài mạnh trong yếu, hắn hét lên.

 

“Chắc chắn là các người nhầm rồi.”

 

“Tân nương không phải Ôn Nghiên Ninh.”

 

Ta không hiểu vì sao Bùi Tẫn lại nói như vậy.

 

Rõ ràng khăn đỏ đã được vén lên, khuôn mặt của ta đang ở ngay trước mắt hắn.

 

May mà chẳng ai thật sự tin lời Bùi Tẫn.

 

Bọn họ chỉ nghĩ hắn mừng rỡ đến phát điên vì vị hôn thê bị hắn ghét bỏ suốt bấy lâu, giờ đây lại trở thành tẩu tẩu của mình.

 

Nhưng đối diện với nữ t.ử có dung nhan tuyệt sắc đến nhường này mà hắn vẫn chê là xấu.

 

Mọi người lại càng tò mò tột độ về vị mỹ nhân che mặt khiến Bùi Tẫn ngày đêm nhung nhớ.

 

Trong số các ma ma phụ trách coi sóc nghi lễ, có một vị là người hầu thân cận lâu năm của Trưởng Công chúa, cực kỳ nhanh nhẹn tháo vát.

 

Bà thấy Bùi Tẫn càng quậy càng mất thể diện, liền bước lên một bước.

 

Bàn tay giơ lên rồi hạ xuống dứt khoát, Bùi Tẫn hừ một tiếng trầm thấp, sau đó mềm nhũn ngã gục.

 

“Nhị công t.ử say rồi, mau đỡ ngài ấy về nghỉ ngơi đi.”