Đến lúc này, ngay cả ta cũng thấy tò mò.
Trong ngăn bí mật ở thư phòng Bùi Dã.
Có treo một bức chân dung của bạch nguyệt quang bí ẩn mà chàng luôn vì người ấy giữ mình, nhiều năm không chịu thành thân.
Nhưng ta không ngờ rằng người trong bức họa ấy mới chỉ mười hai tuổi.
Mà lại vừa vặn là ta năm mười hai tuổi.
Chứng cứ rành rành trước mắt, Bùi Tẫn càng thêm chắc chắn.
Hắn cười khẩy.
“Đại ca quả nhiên tâm tư sâu xa.”
“Bao năm qua, huynh giả vờ thanh tâm quả d.ụ.c, không gần nữ sắc, thậm chí còn nhường cả ngôi vị Thế t.ử cho ta.”
“Ta còn tưởng huynh là vị huynh trưởng tốt nhất trên đời. Không ngờ huynh đã sớm tính kế cướp đoạt cả em dâu.”
Bùi Dã vẫn lặng im không nói.
Nhưng sự im lặng ấy trong mắt người khác lại chẳng khác nào thừa nhận.
Hàng mày Trưởng Công chúa nhíu c.h.ặ.t thành một nút.
Ánh mắt bà nhìn Bùi Dã cũng trở nên phức tạp.
Ta nghe những lời ấy, ngoài mặt vẫn điềm tĩnh, nhưng trong lòng đã đập loạn như trống trận.
Trong thư phòng của Bùi Dã treo bức chân dung của ta năm mười hai tuổi.
Vậy những năm qua, “bạch nguyệt quang” trong lòng người mà chàng luôn nói “đã có người thương, đời này không cưới”…
Cũng chính là ta sao?
Ta vậy mà đã ghen bóng ghen gió với chính bản thân mình suốt ngần ấy năm ư?
Trong lòng ta bỗng dâng lên một nỗi chột dạ khó nói.
Ta cũng không dám khẳng định mình hoàn toàn vô tội.
Bởi vì từ rất lâu rồi, ta cũng đã sớm có dã tâm với Bùi Dã.
Trưởng Công chúa đau đầu như b.úa bổ, nhìn người này rồi lại nhìn sang người kia.
Cuối cùng bà chỉ có thể thở dài thườn thượt.
Bình Tây Vương vội vàng tiến lên, xoa bóp huyệt thái dương cho ái thê.
Ông dịu giọng an ủi.
“Thôi vậy, thôi vậy, con cái tự có phúc phận của chúng.”
Nghe vậy, trong mắt Bùi Tẫn bỗng sáng lên một tia hy vọng.
Hắn nhìn ta, đôi mắt sáng như chứa đầy muôn ngàn vì sao tinh tú.
Dáng vẻ hắn như đã nắm chắc phần thắng.
“Ninh muội muội, ý của phụ thân mẫu thân là muội có thể chọn theo lòng mình.”
“Nếu muội không muốn gả cho đại ca ta, huynh ấy cũng không có quyền ép buộc muội.”
Từ khóe mắt, ta liếc nhìn Bùi Dã, người vẫn đứng im lặng chờ một lời phán quyết.
Chàng giống như một đứa trẻ làm sai chuyện.
Môi dưới bị chàng mím c.h.ặ.t, ta đoán chàng cũng đang rất hồi hộp.
Trái tim ta bất chợt thắt lại.
Ta nghiêm túc nhìn thẳng vào Bùi Tẫn, chậm rãi nói.
“Ta không muốn cải giá.”
“Đã gả cho Bùi Dã, ta sẽ làm thê t.ử của chàng ấy suốt đời.”
Sự tự tin nắm chắc phần thắng trên mặt Bùi Tẫn vỡ vụn từng chút một.
Hốc mắt hắn lập tức đỏ hoe, hắn kích động nhìn ta.
“Ninh muội muội, muội không nhớ chuyện hồi nhỏ sao?”
“Ta dẫn muội chơi trong phủ công chúa, muội không cẩn thận ngã vào chum nước.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Là ta không chịu từ bỏ, liều mạng muốn kéo muội ra ngoài.”
“Khi ấy ta đã nghĩ, nếu không cứu được muội, ta sẽ nhảy xuống theo muội.”
“Nhưng ta đã cứu được muội. Duyên phận của chúng ta từ lúc ấy đã được định sẵn rồi.”
“Ta đã thích muội từ rất lâu, lẽ nào muội thì không?”
Ta rũ mắt nhìn hắn, đợi hắn nói hết những lời ấy, mới từ tốn cất giọng.
“Nhưng con người rồi sẽ thay đổi.”
“Giống như Bùi Tẫn thuở nhỏ, từng thề sẽ bảo vệ ta suốt đời suốt kiếp.”
“Nhưng khi lớn lên, cũng chính huynh đứng tại yến tiệc Trâm Hoa, tự miệng nói ra câu: ‘Ôn Nghiên Ninh xấu xí, vào phủ chỉ có thể làm thiếp’.”
“Không phải mọi tổn thương trên đời này đều có thể dùng một tiếng yêu thích để bù đắp.”
Sắc mặt Bùi Tẫn thoáng chốc trắng bệch.
Hắn như bị rút cạn toàn bộ sức lực, ngã khuỵu xuống đất.
Trằn trọc đến nửa đêm, Bùi Dã đưa ta về phòng, xoay người định rời đi.
Ta liền gọi chàng lại.
Giờ thì ta đã hiểu rõ tâm ý chàng chôn giấu bấy lâu.
Nên ta cũng hiểu được vì sao khi chàng vừa vội vã chạy về phủ trong đêm, lại bị ta hấp tấp đuổi đi gặp phụ mẫu, chàng lại sinh ra bực dọc.
Có lẽ chàng đã nghĩ rằng ta không muốn nhìn thấy chàng.
“Bùi Dã…”
Ta đi đến sau lưng chàng, khẽ kéo lấy góc tay áo của chàng.
“Rượu giao bôi vẫn chưa uống mà.”
Bóng lưng Bùi Dã khựng lại, rồi chàng từ từ xoay người.
Dưới đáy mắt chàng chất chứa sự khó tin xen lẫn niềm vui sướng nghẹn ngào.
“Nàng không giận sao?”
Đối diện với ánh mắt đầy thắc mắc của ta, Bùi Dã rũ hàng mi dài xuống, giọng điệu như quả bóng bị rút hết hơi.
“Ta tưởng… lúc nãy nàng nói vậy chỉ là để chọc tức Bùi Tẫn.”
Khoảnh khắc ấy, ta thật sự thấu hiểu câu nói rằng, sự tự ti chính là của hồi môn tốt nhất của một nam nhân.
Ta không nhịn được bật cười.
“Chàng tự thấy mình chỉ là tấm bình phong thôi sao?”
Bùi Dã mím môi không nói.
Một lúc sau, chàng mới buồn bực cất lời.
“Ta chỉ hận bản thân mình… sinh ra quá sớm.”
“Hả?”
Ta ngơ ngác nhìn chàng.
Trong đôi mắt thanh lãnh của Bùi Dã, vậy mà lại ánh lên nỗi oán than sâu đậm.
“Ta hận ta lớn hơn nàng ba tuổi.”
“Nên không có phúc phận được định ước từ thuở lọt lòng với nàng.”
Gương mặt tuấn tú siêu phàm thoát tục của Bùi Dã lúc này lại hiện rõ vẻ hơn thua trẻ con đến buồn cười.
Lòng ta mềm đi, liền nhón chân, ghé vào tai chàng thì thầm.
“Bùi Dã, thật ra người mà ta luôn thích, chính là chàng.”
“Thích đến mức… chỉ vì muốn được ở gần chàng thêm một chút, ta sẵn lòng tuân theo hôn ước với Bùi Tẫn.”
Hơi thở của Bùi Dã đột ngột ngừng lại.
Ta kéo con người đang ngây ngốc ấy ngồi xuống mép giường.
Đôi mắt ta cong cong ý cười, kể cho chàng nghe nửa sau của “ân cứu mạng” mà Bùi Tẫn vẫn luôn nhắc tới.