Họ Nói Ta Là Yêu Hậu

Chương 5



Lâm phi vừa ra tay, chỉ bằng vài câu sắc bén đã khiến ta hoàn toàn hiểu rõ.

Theo lời Trịnh Hân Du, nàng đến từ cái gọi là "thời hiện đại" của rất nhiều năm sau, còn tất cả chúng ta đều chỉ là nhân vật trong một cuốn thoại bản mà nàng từng đọc.

Nàng cũng không biết vì sao mình lại đến được thế giới trong cuốn thoại bản ấy, mà cách duy nhất nàng nghĩ ra để trở về chính là cùng nam chính Thích Kha sống trọn một đời một kiếp một đôi.

"Thần thiếp còn cố ý hỏi nàng, vì sao nàng lại cho rằng đó là con đường duy nhất, thì nàng nói vì những cuốn thoại bản nàng thường đọc đều viết như vậy, nên nàng mới tính toán như thế."

"Còn những thủ đoạn hãm hại nương nương này, nàng cũng học được từ một thứ gọi là 'cung đấu kịch', đủ thấy nàng chưa từng đọc qua sách vở t.ử tế."

Nếu bàn về văn tài học thức, trong toàn bộ hậu cung, Cảnh Dao xứng đáng đứng đầu, mà ta cũng biết rõ từ trước đến nay nàng luôn xem thường Trịnh Hân Du, một người đến nửa quyển thi thư cũng không thuộc nổi.

"Nàng muốn khiến Hoàng thượng giải tán lục cung, chỉ giữ lại một mình nàng làm Hoàng hậu."

Nghe Tố Tố phụ họa câu ấy, ta vừa chậm rãi uống t.h.u.ố.c dưỡng t.h.a.i vừa càng nghĩ càng thấy nực cười.

Ta vốn còn tưởng nàng nhòm ngó ngôi vị Hoàng hậu của ta là vì ôm chí lớn đến mức nào, thậm chí còn bí mật sai người điều tra xem nàng có phải là cô nhi tiền triều hay gian tế của nước địch hay không.

Cho dù không phải như vậy, ta cũng từng nghĩ có lẽ nàng có một nhà mẹ đẻ bất hạnh, nên muốn dựa vào sức một mình để đưa cả gia tộc đổi đời.

Nhưng ta thật sự không ngờ rằng, đến cuối cùng, mục đích của nàng lại chỉ là được cùng một nam nhân sớm tối có nhau.

Cho dù lời nàng nói về xuyên không hay tiểu thuyết đều là thật.

Thì đối với ta, mười tháng m.a.n.g t.h.a.i là thật.

Hơn mười năm đế hậu ân ái với Thích Kha là thật.

Mà hôm nay, nhờ "ơn" của nàng nên ta chỉ có thể tạm thời tự bảo vệ mình trong chốn thâm cung cũng là thật.

Còn tình thế hiện tại là nàng chỉ là khách, còn ta mới là chủ, nàng đã không còn thần thông gì nữa thì đáng lẽ phải tuân theo quy củ của chúng ta, vậy mà nàng lại chọn con đường tệ hại nhất, đó là đã đến đây nhưng lại không chịu yên phận.

"Chẳng trách nàng ngang ngược đến vậy, thậm chí nhìn thấy sáu châu Giang Nam x.á.c c.h.ế.t đói nằm khắp nơi mà vẫn chẳng hề bận lòng, hóa ra trong mắt nàng chúng ta đều chỉ là những thứ không có m.á.u thịt."

Ta vừa nói như vậy thì Cảnh Dao và Tố Tố đều khựng lại.

Ta giải thích với hai người:

"Chuyện này có tin hay không cũng không quan trọng."

"Điều quan trọng là nàng ta tin những điều ấy, mà muốn trị được nàng, bổn cung phải biết người biết ta."

Nàng cướp đi sự sủng ái của Hoàng thượng dành cho ta.

Nàng nhòm ngó ngôi vị của ta.

Nàng còn muốn hại cả đứa con trong bụng ta.

Ta chưa từng có lòng hại người.

Nhưng nếu Trịnh Hân Du cứ nhất quyết không chịu buông tha ta, luôn cho rằng sớm muộn gì ta cũng sẽ hại nàng, rồi dùng những thủ đoạn đê tiện ấy để đối phó với ta, thì ta cũng không cần tiếp tục nhẫn nhịn nữa.

Chẳng lẽ với thế lực của ta, còn không trị nổi một kẻ ếch ngồi đáy giếng như nàng sao?

Tiết hải đường còn chưa kịp tàn, hoa lê đã đón trận tuyết đầu mùa, bụng ta cũng đã lộ rõ.

Ta chủ động đến cung Quý phi, còn mang theo một hộp bánh đậu đỏ củ mài, bảo đại nha hoàn của Trịnh Hân Du bày ra đĩa rồi mang lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trịnh Hân Du bóng gió nhắc đến Tiêu Hoài Tín, nói quả nhiên người cùng ta lớn lên từ thuở nhỏ đã bảo vệ ta chu đáo vô cùng.

"Đám thần t.ử chẳng qua chỉ hưởng bổng lộc của quân vương rồi tận trung với quân vương mà thôi, nào bằng muội muội có được sự sủng ái của Hoàng thượng mới là điều quan trọng nhất."

Ta mỉm cười, nhẹ nhàng vỗ lên tay nàng.

Nàng ngạc nhiên nhìn ta một cái, thấy thái độ của ta dịu đi hơn trước rất nhiều nên cũng không còn căng thẳng đối đầu nữa.

Ta vừa hỏi nàng có nhớ nhà hay không, vừa cầm một miếng bánh củ mài đưa cho nàng.

Trịnh Hân Du có tật giật mình, sợ ta dùng chính thủ đoạn ấy để đối phó với nàng nên không chịu nhận.

Nàng nói mình không thích ăn điểm tâm, rồi đáp lại ta:

"Lúc đầu ta đúng là rất nhớ nhà, nhưng sau khi ngày ngày ở cạnh Hoàng thượng thì cũng không còn nhớ nữa."

"Giờ ta còn sinh cho chàng một trai một gái, ta cảm thấy nơi này chính là nhà của ta."

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

"Hoàng thượng cũng nói chỉ cần ta yên tâm ở lại, chàng sẽ bảo vệ ta cả đời."

"Cả đời sao?"

Ta bật cười rồi tự đưa miếng bánh củ mài vào miệng.

Việc của ngày mai còn chưa biết sẽ ra sao, nàng lấy đâu ra tự tin mà tin vào một lời hứa suông như vậy?

"Quả nhiên chỉ có muội muội là được Hoàng thượng sủng ái nhất, người chưa từng nói những lời ấy với bất kỳ ai khác."

Ta mỉm cười đáp lại nàng, nhưng trong nụ cười đã giấu sẵn lưỡi d.a.o, đồng thời lặng lẽ chờ cơn đau bụng phát tác.

"Lẽ nào Hoàng thượng chưa từng nói với nương nương những lời ấy sao?"

Nhắc đến chuyện giữa mình và Thích Kha, Trịnh Hân Du lập tức hứng thú, thậm chí còn nghiêng người về phía trước để nghe ta trả lời.

Ta bình tĩnh nhìn nàng, cảm nhận từng cơn đau âm ỉ đang lan dần khắp người.

"Có lẽ là chưa từng, muội muội rất muốn nghe chuyện giữa bổn cung và Hoàng thượng sao?"

Trịnh Hân Du gật đầu, còn ta thì cố nén cơn đau, trên trán đã lấm tấm một tầng mồ hôi lạnh.

Ta bất ngờ kéo mạnh Trịnh Hân Du đến gần mình, cười đến mức hẳn là vô cùng hiểm độc.

"Những chuyện rối ren chằng chịt giữa bổn cung và Thích Kha, những chuyện mà nếu rời khỏi bổn cung thì Thích Kha sẽ không còn là Thích Kha nữa, muội muội thật sự muốn nghe sao?"

Cơn đau từng đợt kéo đến, ta bỗng ngả mạnh ra sau rồi ôm bụng kêu đau t.h.ả.m thiết.

Trịnh Hân Du hoảng hốt nhìn ta, mà đúng lúc tay nàng vừa chạm vào khuỷu tay ta, ta liền thuận thế ngã mạnh sang một bên, kéo theo cả ghế đổ lăn.

"Mau tới đây! Trịnh Quý phi mưu hại long thai!"

Đại thái giám bên cạnh ta cất giọng the thé hô lớn, còn Tiêu Hoài Tín dẫn theo cấm vệ quân là người đầu tiên chạy tới.

Hắn không nói một lời đã lập tức khống chế Trịnh Hân Du, ép nàng quỳ xuống trước mặt ta.

Trịnh Hân Du liên tục phủ nhận, còn ta lạnh lùng nhìn nàng rồi khẽ hỏi trước khi Thích Kha chạy đến:

"Muội muội chẳng phải vẫn luôn muốn bổn cung uống t.h.u.ố.c phá t.h.a.i sao, hôm nay đã được như ý nguyện rồi, sao lại không vui?"