Họ Nói Ta Là Yêu Hậu

Chương 6



Thái y vừa mới bắt mạch cho ta xong thì Thích Kha cũng đến.

Ngoại trừ mấy ngày đầu năm theo lễ chế ta buộc phải cùng Thích Kha tiếp kiến phi tần, triều thần và các vị mệnh phụ, thì những ngày gần đây ta chưa từng gặp lại người.

Thích Kha trước tiên nhìn ta một cái, sai thái y lập tức chữa trị cho ta, rồi liền định bước tới đỡ Trịnh Hân Du dậy.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Thấy vậy, ta lập tức đẩy thái y ra, lại ngã ngồi xuống đất một lần nữa rồi cất tiếng:

"Hoàng thượng đã chỉ còn để tâm đến một mình Trịnh Quý phi, vậy thì cũng đừng để thái y chữa trị cho thần thiếp nữa, cứ để mẹ con thần thiếp cùng c.h.ế.t, thành toàn cho hai người đi!"

Ta ép mình rơi xuống từng chuỗi nước mắt, khóc đến xé lòng xé dạ rồi nói:

"Năm đó Hoàng thượng từng nói sẽ 'cùng thần thiếp tạo dựng một thiên hạ thái bình', vậy hôm nay cứ coi như thần thiếp đã nuốt lời!"

Ta vừa dứt lời liền đứng dậy giả vờ lao vào cột, nhưng đương nhiên đã bị Thích Kha giữ lại.

Còn người vừa quát lớn vừa cẩn thận ôm ta lên, đặt trở lại trên giường mềm.

Sau khi thái y khám xong, ông nói ta đã ăn phải t.h.u.ố.c phá thai.

May mắn chỉ dùng một lượng rất nhỏ nên chưa làm tổn thương đến đứa bé trong bụng.

Liều lượng t.h.u.ố.c vốn do chính ta khống chế, cho nên cho dù ta có ăn hết cả hộp bánh củ mài ấy cũng tuyệt đối không thể làm hại đến đứa bé.

Thích Kha lập tức sai các thái y kiểm tra toàn bộ những thứ ta đã ăn.

Mà thứ được mang ra nghiệm trước tiên chính là đĩa bánh củ mài đặt trên bàn.

"Đó là bánh do chính Hoàng hậu mang đến, nàng ấy muốn hãm hại ta!"

Trịnh Hân Du cuống quýt đến phát khóc, định xông về phía Thích Kha nhưng đã bị Tiêu Hoài Tín dùng cây trường thương mạ vàng ép c.h.ặ.t xuống đất.

"Hân Nhi."

Thích Kha khẽ nhíu mày, mà ta biết rất rõ người đang do dự điều gì.

"Hoàng hậu xưa nay hiền lương nhân hậu, nàng ấy không thể nào làm ra chuyện như vậy..."

Gia Ý thấy sắc mặt người liền tiến lên bẩm báo rằng đĩa điểm tâm ấy chính tay nàng trông coi từ lúc làm xong.

Chỉ duy nhất qua tay ma ma quản sự của cung Quý phi, vì vậy rất khó không nghi ngờ là người trong cung Quý phi muốn mưu hại Hoàng hậu.

Một cung nữ nhát gan cũng quỳ xuống dập đầu, nói rằng chính mắt nàng đã nhìn thấy Trịnh Quý phi đẩy Hoàng hậu.

Nhìn thế nào cũng giống muốn hại long t.h.a.i trong bụng Hoàng hậu.

Lần trước đồ ăn có độc, Thích Kha hẳn đã điều tra đến đầu Trịnh Hân Du.

Chỉ là người bao che nên không xử lý, mà cũng chính vì vậy nàng mới dám hết lần này đến lần khác làm ra những chuyện không thể tưởng tượng nổi.

Ngược lại còn khiến ta càng dễ vu oan cho nàng.

Cho nên lần này, mặc cho Trịnh Hân Du có chối cãi thế nào thì cũng không thể thoát tội.

Mưu hại long t.h.a.i là trọng tội, nhưng Thích Kha vẫn không nỡ.

Người nhìn Trịnh Hân Du một cái rồi ngồi xổm xuống bên giường ta.

Đã rất lâu rồi người không nắm tay ta như vậy, hai bàn tay người bao lấy đôi tay ta.

Cúi đầu như thể muốn thay Trịnh Hân Du nhận lỗi rồi hỏi:

"Hoàng hậu cảm thấy nên xử trí thế nào?"

Ta chỉ thấy ghê tởm.

Người bày ra dáng vẻ ấy rõ ràng là muốn dựa vào tình cảm ta dành cho người để ta vì thế mà tha cho Trịnh Hân Du.

Rõ ràng đây vốn là việc Hoàng đế phải quyết định.

Vậy mà người lại đẩy cho ta lựa chọn để tự mình rũ sạch trách nhiệm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Còn nếu ta thật sự muốn xử phạt nặng Trịnh Quý phi thì cũng sẽ giống lần nam tuần trước, mang tiếng mạo phạm Thánh nữ.

Vì vậy, ta từ đầu đến cuối đều không nhắc đến việc phải xử phạt Trịnh Hân Du.

Chỉ vừa rơi nước mắt vừa nhẹ nhàng tựa đầu vào khuỷu tay Thích Kha rồi nói:

"Thần thiếp cả gan, lần này xin không giữ đúng quy củ."

"Thần thiếp không muốn phạt bất kỳ ai, cũng không muốn truy cứu chuyện này, chỉ mong Hoàng thượng có thể dành thêm một chút thời gian nhìn thần thiếp, nghĩ đến thần thiếp, vì cung điện này quá sâu quá lạnh, Thanh Yến thật sự rất nhớ Hoàng thượng."

Ta hơi ngước mắt lên, nhìn thấy trong mắt Thích Kha hiện rõ vẻ xúc động rồi nói tiếp:

"Tiết Thanh Yến từ nhỏ kiêu ngạo cả một đời, chưa từng cúi đầu trước bất kỳ ai, nhưng lần này Thanh Yến chỉ mong Hoàng thượng thương xót thần thiếp nhiều hơn, nếu có dịp đi ngang qua cung Hoàng hậu thì hãy ghé vào thăm Thanh Yến."

Ta cố ý nhìn sang Trịnh Hân Du rồi nói:

"Nếu việc thần thiếp m.a.n.g t.h.a.i con của Hoàng thượng là sai thì không giữ đứa bé này cũng được."

"Hoàng hậu đang nói mê sảng gì vậy, cứ yên tâm dưỡng thân thể cho tốt, trẫm muốn đứa bé này được bình an chào đời."

Thích Kha ôm ta lên rồi nói nơi này không lành, muốn đưa ta trở về cung Hoàng hậu.

"Chuyển toàn bộ tấu chương đến cung Hoàng hậu, trước khi Hoàng hậu sinh nở, trẫm sẽ cùng Hoàng hậu ăn ở một nơi và xử lý chính sự."

Trịnh Hân Du quỳ dưới đất vừa khóc vừa gọi, cầu xin Thích Kha tin nàng, cầu xin Thích Kha đừng rời đi.

Ta khẽ vuốt gò má Thích Kha, cố ý tỏ ra yếu đuối đáng thương rồi nói:

"Hoàng thượng, thần thiếp biết lòng người đang ở chỗ Hân Nhi muội muội, người vẫn nên trở về với muội ấy đi."

"Ngươi là Hoàng hậu của trẫm, là Hoàng hậu của một nước, trẫm vốn phải đặt ngươi lên trước mọi việc."

Thì ra người vẫn còn nhớ.

Thì ra người cũng biết.

Ngồi trong kiệu cùng Thích Kha, ta tựa vào lòng người rồi nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên má.

Đến lúc này ta mới biết lời mềm mỏng và nước mắt của nữ nhân lại lợi hại đến như vậy.

Cũng mới biết giả ngây giả dại còn khiến nam nhân vui lòng hơn cả chân tình thật ý.

Thích Kha, người thật sự không đáng.

Kể từ khi Thích Kha chuyển đến ở trong cung của ta, người liền hạ chỉ không gặp Trịnh Hân Du.

Chuyện mưu hại long t.h.a.i cứ như vậy bị người nhẹ nhàng bỏ qua.

Ta đã sớm sai Cảnh Dao đến dò la tin tức, mà sau khi trở về nàng nói với ta rằng Trịnh Hân Du sắp phát điên rồi.

Dù sao từ ngày Trịnh Hân Du vào cung đến nay vẫn luôn chỉ có nàng ta hãm hại người khác, nào từng chịu cảnh bị người khác vu oan như hôm nay.

Ta chỉ cười, đây rõ ràng là gậy ông đập lưng ông, nàng còn có gì đáng để tức giận đến vậy.

Từ nhỏ ta được tổ phụ đích thân dạy dỗ.

Tường xuyên được răn rằng phải nghiêm khắc với bản thân, khoan dung với người khác, còn Trịnh Hân Du thì lại hoàn toàn trái ngược.

Cảnh Dao còn mang về cho ta một tin tức rất quan trọng.

Đó là Dị tính vương Lưu Cơ từ sau khi gặp Trịnh Hân Du trong đêm quốc yến giao thừa thì vẫn luôn qua lại với nàng, thậm chí còn hứa sẽ nâng đỡ con trai nàng.

Dị tính vương Lưu Cơ cũng chỉ nhờ tổ tiên lập công nên được hưởng vinh sủng.

Đến đời hắn chỉ nắm một ít binh quyền trấn thủ Tây Bắc, nếu không thông đồng với địch thì cũng không tính là mối uy h.i.ế.p quá lớn.

"Vị Lưu vương này ngày thường qua lại với Trịnh thị bằng cách nào?"

Ta vừa bóc một quả nho vừa đút vào miệng Cảnh Dao.

Nàng chớp chớp mắt nhìn ta rồi đáp:

"Nương nương cứ an tâm dưỡng thai, chuyện này cứ để thần thiếp đi làm."