Hổ Nữ Và Hồ Ly Ốm Yếu

Chương 8



Đám thích khách tản ra khắp khu rừng, rõ ràng rất thông thuộc địa hình.

 

Phía xa truyền đến tiếng binh khí va chạm, phụ thân bị một tốp người khác quấn lấy. Số lượng nhiều hơn dự tính.

 

Hướng của Tiêu Thừa Lễ và Thẩm Phù cũng vang lên tiếng kinh hô.

 

“Bọn chúng chia thành ba đường.”

 

Tiêu Văn Cảnh liếc nhanh tình hình trong rừng, giọng trầm xuống.

 

“Một đường giữ chân Chử tướng quân. Một đường nhắm vào nhị hoàng điệt. Còn một đường đang chờ chúng ta.”

 

Ta nghiến răng.

 

“Ngươi đi cứu Nhị hoàng t.ử.”

 

Sắc mặt Tiêu Văn Cảnh trầm xuống.

 

“Còn nàng?”

 

“Ta cứu phụ thân.”

 

Hắn đưa tay giữ c.h.ặ.t cổ tay ta.

 

“Minh Châu, bản vương không muốn để nàng một mình mạo hiểm.”

 

Hắn rút từ trong tay áo ra một thanh nhuyễn kiếm mảnh dài.

 

Kiếm quang lóe lên, một mũi tên b.ắ.n lén từ trong bóng tối lập tức bị hắn hất văng.

 

Ta trợn tròn mắt.

 

Hắn không còn ho nữa cũng không còn lảo đảo nữa.

 

Đào Chi không hề lừa ta.

 

Đây mà là con thỏ bệnh yếu gì chứ rõ ràng là một con sói.

 

Tiêu Văn Cảnh nghiêng đầu nhìn ta.

 

“Về rồi ta sẽ giải thích.”

 

Ta vung mạnh xích Huyền Thiết, quật bay một tên thích khách vừa lao tới.

 

“Được!” Đánh xong rồi tính sổ sau.

 

Chúng ta truy kích vào sâu trong rừng.

 

Đám thích khách bố trí ba lớp dây cản ngựa.

 

Ta dùng xích Huyền Thiết cuốn đứt lớp thứ nhất.

 

Tiêu Văn Cảnh dùng nhuyễn kiếm gạt bay lớp thứ hai.

 

Lớp thứ ba giấu dưới lớp lá rụng.

 

Ngựa của phụ thân giẫm trúng, hai chân trước lập tức hụt xuống.

 

Một mũi tên nỏ b.ắ.n tới từ bên sườn, Tiêu Văn Cảnh ném đoản đao, trúng ngay cổ tay tên b.ắ.n nỏ.

 

Động tác của hắn chậm hơn bình thường nửa nhịp, rõ ràng vết thương cũ lại bị động đến.

 

Phụ thân quay đầu nhìn Tiêu Văn Cảnh một cái.

 

Tiêu Văn Cảnh ho hai tiếng.

 

Sau cơn ho, nơi khóe môi đã rịn ra một vệt m.á.u.

 

Bên hông tên thủ lĩnh thích khách treo một chiếc răng sói của Bắc Khương.

 

Thứ đó ta đã từng thấy.

 

Ba năm trước, trong di vật của Nhị thúc sau khi t.ử trận cũng có một nửa chiếc răng sói bị gãy.

 

Ở gốc chiếc răng có khắc ba vết chéo.

 

“Chiếc răng sói của hắn!”

 

Ta chỉ thẳng vào tên thủ lĩnh.

 

“Nó cùng một loại với nửa chiếc trong di vật của Nhị thúc ta! Cái c.h.ế.t của Nhị thúc ta có liên quan đến tên này!”

 

Ánh mắt Tiêu Văn Cảnh cũng thay đổi.

 

Sợi xích Huyền Thiết trong tay ta căng cứng.

 

Tên thủ lĩnh quay người bỏ chạy, ta lập tức đuổi theo.

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

Trận chiến ấy đ.á.n.h đến hỗn loạn vô cùng.

 

Ta dùng xích Huyền Thiết quật hắn ngã xuống, Tiêu Văn Cảnh lập tức trói gô hắn lại.

 

Nhuyễn kiếm của hắn nhanh như chớp nhưng cứ vung được vài kiếm lại khựng một chút.

 

Rõ ràng vết thương vẫn chưa lành.

 

Ta nhìn thấy nhưng không vạch trần.

 

Chẳng bao lâu sau, phụ thân cũng thoát khỏi vòng vây.

 

Tiêu Thừa Lễ trúng tên, mũi tên chỉ sượt qua vai nhưng m.á.u chảy không ít.

 

Thẩm Phù đỡ lấy hắn mà khóc.

 

Tiêu Thừa Lễ mặt tái nhợt, thấy ta và Tiêu Văn Cảnh trở về, vẻ mặt hắn vô cùng phức tạp.

 

“Minh Châu, vì sao nàng lại ở đây?”

 

Ta chỉ vào tên thích khách bị trói như bánh chưng dưới đất.

 

“Bắt người.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tên thủ lĩnh bị ta dùng xích Huyền Thiết trói c.h.ặ.t, kéo lê suốt đường về.

 

Ta quẳng hắn xuống đất, bóp cằm rồi dùng sức nắn trật khớp để hắn không thể c.ắ.n vỡ túi độc.

 

Đám cấm quân đứng bên cạnh theo bản năng lùi về sau nửa bước.

 

Phụ thân đặt tay lên chuôi đao, sắc mặt xanh mét.

 

Tiêu Văn Cảnh lên tiếng:

 

“Trên người những kẻ này đều có ám văn của Bắc Khương.”

 

Sau đó hắn hạ thấp giọng, chỉ đủ để ta và phụ thân nghe thấy.

 

“Loại răng sói này là dấu hiệu của tổ chức mật thám Bắc Khương.”

 

“Ba năm trước, trên người đám người tập kích lệnh đệ cũng có thứ giống hệt.”

 

“Bản vương đã điều tra suốt hai năm. Chứng cứ sắp đầy đủ rồi.”

 

Sắc mặt phụ thân càng thêm nặng nề.

 

Hoàng thượng chạy tới, lập tức hạ lệnh phong tỏa toàn bộ khu săn b.ắ.n.

 

Lúc đám thích khách bị áp giải đi, có một tên giằng khỏi lính áp giải, định c.ắ.n vỡ túi độc.

 

Ta giữ c.h.ặ.t cằm hắn, dùng sức bẻ một cái.

 

Chỉ nghe “rắc” một tiếng, cả túi độc lẫn chiếc răng đều bị ta tháo bật ra.

 

Mọi người nhất thời câm lặng, Tiêu Văn Cảnh vỗ tay.

 

“Minh Châu, thân thủ thật tốt.”

 

Hoàng thượng cũng gật đầu.

 

“Thân thủ thật tốt.”

 

15

 

Tối hôm đó, bãi săn bị giới nghiêm.

 

Tiêu Văn Cảnh được sắp xếp ở lều bên cạnh ta.

 

Phụ thân nhìn hắn với ánh mắt hết sức bất thiện.

 

Tiêu Văn Cảnh ngồi trên xe lăn, khoác áo choàng dày, ho còn dữ dội hơn ban ngày, lần này trông chân thật hơn nhiều.

 

Phụ thân cau mày:

 

"Thân thể Ninh Vương điện hạ suy nhược như vậy, ban ngày làm sao có thể cùng tiểu nữ kề vai bắt giặc?"

 

Tiêu Văn Cảnh khẽ đáp:

 

"Lúc nguy cấp, bản vương chỉ là cố gắng chống đỡ mà thôi."

 

Ta liếc nhìn thanh nhuyễn kiếm bên chân hắn vẫn chưa lau sạch vết m.á.u.

 

"Cố gắng chống đỡ" mà g.i.ế.c liền tám tên.

 

Tiêu Văn Cảnh nhìn ta, mí mắt hơi rũ xuống. Ý tứ rất rõ: Đừng vạch trần ta.

 

Ta quay mặt đi.

 

Phụ thân vẫn chưa rời đi, ông ngồi trong lều, bưng chén trà lên rồi lại đặt xuống.

 

"Ninh Vương điện hạ."

 

Phụ thân trầm giọng nói:

 

"Tiểu nữ nhà ta tính tình thẳng thắn, không biết vòng vo. Nếu điện hạ nhắm đến quân Trấn Bắc, vậy thì nên sớm dứt ý định. Mấy lần trước ngài đi cửa sau phủ Tướng quân, lão phu đều mở một mắt nhắm một mắt."

 

Phụ thân dừng lại, nhìn ta một cái rồi quay sang Tiêu Văn Cảnh.

 

"Là Hoàng hậu nương nương từng nhắc với nội t.ử một câu, nói rằng bệ hạ có ý ban hôn, cho nên lão phu mới không ngăn cản."

 

Trong lều bỗng yên tĩnh, ngón tay ta siết c.h.ặ.t.

 

Tiêu Văn Cảnh không ho nữa, cũng không giả vờ yếu ớt.

 

Hắn ngồi thẳng người.

 

"Nói lời khó nghe trước. Điều bản vương nhắm đến là nàng."

 

Phụ thân nhìn Tiêu Văn Cảnh, ta siết c.h.ặ.t t.a.y áo.

 

Tiêu Văn Cảnh tiếp tục:

 

"Quân Trấn Bắc là quân của Đại Thịnh, không phải vật riêng của bản vương. Nếu Chử tướng quân không tin, bản vương có thể lập văn tự, sau này tuyệt đối không lấy hôn sự để can thiệp vào việc điều động quân Trấn Bắc."

 

"Thám t.ử Bắc Khương đã thâm nhập quá sâu. Trận chiến ba năm trước của lệnh đệ, chưa chắc đã chỉ là đao kiếm vô tình."

 

"Bản vương đã âm thầm điều tra hai năm, chỉ còn thiếu chút manh mối cuối cùng."

 

Phụ thân ngẩng đầu lên.

 

Tiêu Văn Cảnh đón thẳng ánh mắt ông, không hề né tránh.

 

Phụ thân nhìn hắn rất lâu.

 

"Những lời này, ngươi dám nói với bệ hạ sao?"

 

"Dám."

 

Phụ thân hừ lạnh một tiếng.

 

"Cứ sống qua đêm nay rồi hẵng nói. Tàn đảng thích khách vẫn chưa bị quét sạch." Ông nói rồi xoay người rời đi.

 

Ta nhìn Tiêu Văn Cảnh.

 

Hắn tựa trở lại xe lăn, chớp mắt với ta.