"Minh Châu, vừa rồi ta nói có được không?"
Ta ôm mặt: "Im miệng."
16
Đêm đó tuyết bắt đầu rơi.
Tàn đảng thích khách quả nhiên đến đốt lều chứa lương thực, cả bãi săn hỗn loạn.
Ta lao ra truy đuổi địch, dưới chân bỗng nhiên hụt một khoảng.
Tiêu Văn Cảnh chộp lấy ta, cả hai cùng lăn xuống một hang săn cũ dưới sườn núi.
Ta ngã không nặng, nhìn cửa hang cũng biết không thể trèo lên được nữa.
Tiêu Văn Cảnh lại khẽ rên một tiếng, sắc mặt trắng bệch.
"Ngươi bị thương ở đâu?"
"Không sao."
Ta sờ đến sau lưng hắn, chỉ thấy một mảng ướt nóng, là m.á.u.
Hắn đã đỡ cho ta một khúc gỗ gãy.
Ta xé vạt áo, đè lên vết thương giúp hắn cầm m.á.u.
Vừa đè xuống, m.á.u vẫn không ngừng thấm ra, chẳng sao cầm được.
Cả lưng hắn đã ướt đẫm, vết thương mới chồng lên vết thương cũ mà vết thương cũ vốn dĩ còn chưa lành hẳn.
Giọng ta cũng thay đổi.
"Đừng cử động! Ấn c.h.ặ.t vào!"
Tiêu Văn Cảnh tựa vào vách đá, còn muốn cười.
"Minh Châu, đừng sợ."
"Im miệng!Để dành chút sức đi." Ta quát hắn.
Hắn ngoan ngoãn ngậm miệng, chỉ lặng lẽ nhìn ta.
Trong hang rất lạnh, ta nhóm lửa bằng hỏa chiết t.ử, kiếm ít cỏ khô đốt lên.
Tiêu Văn Cảnh lạnh đến run người.
Những ngón tay đặt trên cánh tay ta lạnh như băng.
Ta lấy áo ngoài đắp lên người hắn, hắn lại đẩy trả.
"Nàng mặc đi, ta không lạnh." Hắn khẽ nói
"Nói dối."
Ta sốt ruột, dứt khoát ngồi sát bên hắn, ôm hắn vào lòng.
Cả người hắn cứng lại.
"Chử cô nương?"
"Đừng gọi cô nương nữa."
Ta giữ c.h.ặ.t hắn.
"Ngươi mà còn lạnh thêm nữa, ngày mai thật sự sẽ thành Vương gia bệnh tật đấy."
Hắn cười, đầu tựa sang nhẹ bẫng.
Bên ngoài hang, gió tuyết gào thét, trong hang ánh lửa hắt bóng hắn lên vách đá.
Ta giúp hắn đè vết thương, lòng bàn tay đầy m.á.u nóng.
Hắn không rên một tiếng, khiến lòng ta thắt lại.
"Tiêu Văn Cảnh." Ta gọi thẳng tên hắn.
"Ừm."
"Đau thì nói."
Hắn không đáp.
Một lúc sau mới khẽ nói: "Đau."
Sống mũi ta cay xè.
"Vừa rồi sao ngươi không nói?"
"Sợ nàng khóc."
Ta mắng hắn: "Ta mới không khóc."
Hắn nhìn ta, cười rất khẽ.
"Vậy bây giờ mắt đỏ là vì sao?"
Ta cúi đầu, buộc c.h.ặ.t băng vết thương hơn một chút.
Hắn khẽ rên một tiếng, vậy mà vẫn cười.
Người này hết cứu rồi.
"Minh Châu."
"Hửm?"
"Năm ta năm tuổi, nàng đã vớt ta lên khỏi hồ sen, còn cho ta một viên kẹo hoa quế."
Ta cố nhớ lại nhưng chẳng nhớ nổi.
Hắn tiếp tục: "Khi ấy mẫu phi ta vừa qua đời vì bệnh, trong cung ai cũng nói ta là thứ xui xẻo. Chỉ có mình nàng hỏi ta có lạnh không."
Ánh lửa chập chờn, giọng hắn rất khẽ.
"Về sau mỗi lần nàng vào cung, ta đều muốn gặp nàng nhưng nàng chỉ mải đuổi theo Tiêu Thừa Lễ."
Ta ngượng ngùng sờ sờ sống mũi.
Tiêu Văn Cảnh nhìn ta, vành mắt cũng đỏ lên.
"Minh Châu, ta thích nàng trước hắn."
Tim ta nóng bừng.
Đào Chi không có ở đây, không ai nhắc ta tiếng lòng nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Lần này cũng không cần nhắc.
Ta cúi đầu, khẽ chạm trán hắn.
"Về sau sẽ nhìn ngươi trước."
Hô hấp hắn khựng lại: "Chỉ nhìn ta thôi sao?"
Ta dời mắt đi: "Còn phải xem tình hình."
Hắn nhắm mắt, nhưng khóe môi không sao nén nổi ý cười.
"Bản vương sau này ngày nào cũng để Minh Châu ngắm."
"Ngươi mơ đẹp quá."
"Đúng là mơ rất đẹp."
Hắn khẽ nói: "Có nàng thì đẹp."
Ta không nói gì, chỉ ôm hắn c.h.ặ.t hơn.
Ánh lửa tí tách reo.
Đào Chi nói hắn là phản diện không sai nhưng phản diện lại chắn khúc gỗ gãy cho ta, lại đi điều tra vụ án cũ của nhị thúc, lại chỉ vì một câu "về sau sẽ nhìn ngươi trước" của ta mà vui đến thế.
Vậy thì ta cũng đâu phải không thể nuôi một tên phản diện.
Trong lòng ta vẫn còn một chuyện chưa buông xuống.
Rốt cuộc hắn còn giấu ta điều gì?
Trước buổi tiệc Hoa Triêu, hắn từng giao thủ trước cổng cung, vậy mà không nói.
Vụ án cũ của nhị thúc hắn đã điều tra suốt hai năm, vì sao lại cố tình đợi đến sau chuyến xuân săn mới nói cho ta biết? Rốt cuộc hắn biết được bao nhiêu chuyện?
Những chuyện ấy đợi sau khi ra ngoài, nhất định ta phải hỏi cho rõ.
17
Tiêu Văn Cảnh suốt một đêm không ngủ.
Khi ta tỉnh dậy, mới phát hiện mình đang cuộn tròn trong lòng hắn.
Rõ ràng lưng hắn đang bị thương, vậy mà vẫn ôm c.h.ặ.t che chắn cho ta kín mít.
Ta vừa ngẩng đầu lên, đã chạm phải đôi mắt mang ý cười của hắn. Dưới mắt là quầng thâm đậm đặc.
"Tỉnh rồi sao?"
Ta vội vàng bò dậy.
"Sao ngươi không gọi ta?"
"Không nỡ."
Ta quay mặt đi, phủi lớp đất bám trên váy.
Bên ngoài hang truyền đến tiếng gọi.
Là phụ thân, Chử Thừa An, công chúa Triều Dương và Đào Chi tìm đến.
Công chúa Triều Dương vừa nhìn thấy hai chúng ta ngồi cạnh đống lửa thì tròn xoe mắt.
"Hai người..."
Tiêu Văn Cảnh lập tức bắt đầu ho, thuận thế dựa vào người ta.
"Đêm qua may mà có Minh Châu bảo vệ bản vương."
Trong lòng Đào Chi cười lạnh.
【Tiêu Văn Cảnh đúng là đồ không biết xấu hổ.】
Mí mắt Tiêu Văn Cảnh khẽ động, liếc nhìn Đào Chi một cái.
Tim ta đ.á.n.h thót.
Chẳng lẽ hắn cũng nghe được sao?
Hiển nhiên Đào Chi cũng nhận ra điều đó, mặt nàng trắng bệch, lặng lẽ nhích ra sau lưng công chúa Triều Dương.
Công chúa Triều Dương chẳng hiểu gì, tiện tay ném áo choàng của mình cho Đào Chi.
"Run cái gì? Chẳng lẽ bản cung còn ăn thịt ngươi được?"
Đào Chi ôm lấy áo choàng, hai mắt sáng rực.
【Công chúa mạnh miệng nhưng lòng mềm, yêu rồi yêu rồi.】
Công chúa Triều Dương chẳng hiểu vì sao, bỗng hắt hơi một cái.
Ta nhịn cười đến đau cả bụng.
Sau khi trở về doanh trại, thái y xử lý vết thương cho Tiêu Văn Cảnh.
Vết thương trên lưng hắn rất sâu.
Đứng ngoài lều, ta nghe thái y nói:
"Chỉ lệch thêm nửa tấc nữa là đã tổn thương đến phổi và phủ tạng."
Lòng bàn tay ta đầy mồ hôi.
Lại nghe thái y nói:
"Vết thương cũ chưa lành đã chồng thêm vết thương mới, phải tĩnh dưỡng cẩn thận, nếu không hàn độc sẽ rất khó khống chế."
Các khớp ngón tay ta siết đến trắng bệch.
Sau lần giao thủ trước cổng cung ấy hắn vốn chưa từng dưỡng thương cho t.ử tế.
Tiêu Thừa Lễ bước đến bên cạnh ta.
"Nàng lo cho Cửu hoàng thúc sao?"
Ta gật đầu.
"Hắn bị thương vì ta." Tiêu Thừa Lễ trầm mặc.
"Minh Châu, trước đây mưu sĩ từng hiến kế. Muốn giữ vững quân Trấn Bắc, cách ổn thỏa nhất là cưới nàng, sau này sẽ dễ thu lại binh quyền."
Ta quay sang nhìn hắn, sắc mặt hắn rất khó coi.
"Khi đó ta không đồng ý nhưng ta cũng không ngăn cản."