Hoa Đào Rực Rỡ

Chương 2



Nàng nghĩ, dù sao cũng là gả vào Lục gia làm con dâu cho chủ mẫu.

 

Gả cho ai cũng không khác.

 

Chỉ là, Lục Bùi tốt, chàng sẽ không ức h.i.ế.p ta, còn sẽ bảo vệ ta.

 

Dòng suy nghĩ như thủy triều dâng lên rồi rút xuống.

 

Ta lại phe phẩy chiếc quạt tròn trong tay nhanh hơn một chút.

 

Mấy ngày nay kinh thành thực sự quá nóng.

 

Mới ra ngoài chưa bao lâu, đã cảm thấy thân thể rã rời, liền muốn lặng lẽ rời đi, trở về phòng nghỉ ngơi.

 

Nhưng ánh mắt của Lục Tuân quả thực quá sắc bén.

 

Hắn gọi ta lại.

 

“Thẩm Tĩnh Nghi, viện của nàng A Uyển rất thích, ngày mai nàng ấy sẽ dọn vào ở, nàng nhường lại cho nàng ấy đi.”

 

“Được.” Ta khẽ gật đầu.

 

Lục Tuân nghi hoặc: “Tĩnh Nghi, nàng không tức giận sao?”

 

Dù sao trước đây, ta luôn vì những chuyện nhỏ nhặt như thế này mà cùng hắn tranh cãi.

 

Nói rằng đồ của ta tuyệt đối không chịu nhường.

 

Mạnh Uyển vì thế mà rơi lệ.

 

Lục Tuân tức giận, liền nói ra những lời rất khó nghe.

 

“Thẩm Tĩnh Nghi, nàng chẳng qua là cô nhi mà mẫu thân ta nhặt về, nói cho cùng cũng chỉ là một nô tỳ. Cho nàng làm đồng dưỡng tức, cũng là vì mẫu thân ta quá yêu thích nàng. Nhưng nàng nên hiểu rõ thân phận của mình, ta là con ruột duy nhất của mẫu thân, là ân nhân của nàng, nàng phải nghe lời ta, bởi vì chính ta và mẫu thân đã nuôi lớn nàng…”

 

Hắn nói hết lần này đến lần khác, không ngừng nhắc nhở ta chỉ là một cô nhi.

 

Hắn nói nhiều rồi.

 

Ta cũng có lòng tự trọng, cũng biết xấu hổ.

 

Về sau liền dần dần không tranh nữa.

 

Mạnh Uyển muốn gì, ta đều cho, kể cả Lục Tuân, ta cũng nhường.

 

Dù sao, ta hiện giờ đã cùng Lục Bùi thành thân.

 

Sớm đã đổi viện mà ở.

 

Cũng chẳng còn gì đáng để bận tâm nữa. 

 

04

 

Rời khỏi tiền viện, khi đi qua hành lang, ta nhìn thấy nơi góc tường, hoa chi t.ử đã nở.

 

Đó là cây hoa năm xưa ta vừa đến Lục gia, Lục Tuân biết ta thích hoa chi t.ử, liền tự tay trồng cho ta.

 

Hắn nói trong nhà, các vị tỷ tỷ mỗi người đều có loài hoa cỏ cây mình yêu thích.

 

Thuở nhỏ hắn rảnh rỗi, liền giúp từng vị tỷ tỷ trồng một cây, còn treo bảng lên thân cây. 

 

Dùng để đ.á.n.h dấu cây ấy thuộc về ai.

 

Cây chi t.ử, Lục Tuân nói, là cây của Thẩm Tĩnh Nghi ta.

 

Chớp mắt đã nhiều năm trôi qua, cây hoa lớn lên vô cùng cao lớn.

 

Ta nhìn cả cây đầy hoa chi t.ử.

 

Không khỏi có chút hoảng hốt.

 

Thiếu niên năm ấy từng nói sẽ đối tốt với ta cả đời, sao lại biến mất rồi?

 

Hồng Trần Vô Định

Ta nghĩ mãi không thông.

 

Nhưng ta biết, ân cứu mạng, chung quy báo đáp thế nào cũng không đủ.

 

Năm ngoái vào tiết Hoa Triêu, Lục Tuân đi chùa dâng hương, vận khí thực sự quá kém, lại gặp phải vài tên cướp.

 

Hắn có võ nghệ, vốn không sợ.

 

Nhưng trớ trêu thay, trong chùa lại có một hồ nước lớn.

 

Bọn cướp đẩy hắn xuống nước.

 

Lục Tuân cái gì cũng tốt, chỉ có điều không biết bơi, là một kẻ “vịt cạn”.

 

Hôm đó ta cũng ở trong chùa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vốn định lặng lẽ đến, cầu cho Lục Tuân và phu nhân hai lá bùa bình an, nào ngờ lại gặp chuyện tai họa như vậy.

 

Lục Tuân vùng vẫy trong nước không ngừng.

 

Ta không kịp nghĩ nhiều, lặng lẽ vòng ra phía sau, nhảy xuống nước cứu hắn lên.

 

Khó khăn lắm mới kéo hắn lên bờ, mới phát hiện hắn đã hôn mê.

 

Bọn cướp còn đang g.i.ế.c người, ta chỉ có thể giấu hắn vào bụi cỏ, rồi đi gọi viện binh.

 

Khi ta quay lại, Lục Tuân đã tỉnh.

 

Cả người hắn ướt sũng.

 

Trong lòng lại ôm Mạnh Uyển đang hôn mê bất tỉnh.

 

Lục Tuân nói với mọi người: “Nàng ấy là ân nhân của ta, ta phải báo đáp.”

 

Nhìn t.h.i t.h.ể bọn cướp nằm bên cạnh.

 

Ta đoán, hẳn là Mạnh Uyển vô tình đi ngang qua, đã cứu Lục Tuân ra khỏi tay bọn cướp.

 

Còn cứu thế nào, ta không biết.

 

Ta từng tò mò hỏi qua Lục Tuân.

 

Nhưng hắn lại nói: “Ta đã hứa với A Uyển, chuyện này sẽ không nhắc lại nữa, nàng ấy nhát gan, sẽ gặp ác mộng.”

 

Chỉ là ta không ngờ—

 

Lục Tuân vì báo ân, lại đối với nàng ta trăm điều thuận theo, thậm chí ngay cả đại hôn của ta, cũng có thể vắng mặt.

 

Xem ra, rốt cuộc vẫn là hữu duyên vô phận.

 

05

 

“Thẩm Tĩnh Nghi.” Lục Tuân không biết từ lúc nào đã đi tới.

 

Trong tay hắn cầm một khối ngọc bội.

 

Kiểu dáng của khối ngọc bội này, không ai quen thuộc hơn ta.

 

Ta từng có một khối, là di vật duy nhất cha mẹ để lại.

 

Chỉ là khi ăn xin vào kinh, vì mưu sinh, đành phải đem cầm.

 

Sau này muốn tìm lại cũng không còn tung tích.

 

Lục Tuân cũng biết chuyện này, luôn nói sẽ giúp ta tìm lại khối ngọc bội ấy.

 

“Một năm không được thì mười năm.”

 

“Dù sao, chúng ta cũng có cả một đời để tìm.”

 

Khi đó thiếu niên phóng khoáng, trong mắt Lục Tuân có ta.

 

“Nhưng ta ở Giang Nam tìm rất lâu, cuối cùng vẫn không tìm được. Chỉ là theo hình dáng nàng vẽ, ta thấy một khối tương tự, liền mua về cho nàng, chuyện cũ không thể truy, nàng có thể dùng khối ngọc bội này mà gửi gắm nỗi nhớ cha mẹ.”

 

Nói xong, hắn đưa khối ngọc bội trong tay cho ta.

 

Nhưng ta còn chưa kịp đưa tay nhận.

 

Ở không xa, Mạnh Uyển khóc như hoa lê đẫm mưa, bắt đầu trách móc Lục Tuân.

 

“Chàng đã hứa với ta, không mang quà cho nàng ta.”

 

Nàng khóc rất thương tâm, lại còn ho khan.

 

Trông như thân thể không tốt lắm. 

 

Lục Tuân lập tức hoảng hốt.

 

Vội vàng giải thích: “Khối ngọc bội này ý nghĩa khác biệt, là của phụ thân nàng ấy…”

 

“Ta mặc kệ, dù sao chàng đã hứa với ta rồi.”

 

Mạnh Uyển lại ho mấy tiếng.

 

Nàng ta mắt đỏ hoe, nước mắt không ngừng rơi, trông đáng thương vô cùng.

 

“A Tuân, chàng đã hứa với ta.”

 

Lục Tuân im lặng.

 

Hắn ngẩng đầu nhìn ta một cái, nói: “Sau này, ta sẽ tìm cho nàng một khối giống hơn.”

 

Nói xong, hắn ngay trước mặt Mạnh Uyển, tự tay đập vỡ khối ngọc bội ấy.

 

“Như vậy nàng vừa lòng chưa?”