Lục Tuân nhìn nàng, trong mắt có bất đắc dĩ, cũng có cưng chiều.
Mạnh Uyển lập tức lau khô nước mắt nơi khóe mắt.
Nụ cười rực rỡ: “Ta biết A Tuân giữ lời hứa nhất.”
Nhìn khối ngọc bội đã vỡ nát trên đất.
Nói thật, ta cũng không buồn, dù sao đó không phải khối mà cha mẹ để lại cho ta.
Chỉ là đồ giả mà thôi.
Huống chi khối thật, Lục Bùi đã sớm tìm lại cho ta.
Có chính phẩm rồi, ai còn để tâm đến đồ giả nữa chứ?
Có lẽ thấy ta biểu tình nhàn nhạt.
Không có vẻ đau lòng như nàng ta tưởng.
Mạnh Uyển lại không vui.
Nàng ta quay đầu nhìn cây hoa chi t.ử không xa.
Bỗng đưa tay bịt mũi.
“A Tuân, ta ghét hoa chi t.ử nhất, chàng bảo người c.h.ặ.t bỏ cây này đi được không?”
Lục Tuân khẽ nhíu mày: “Nhưng Tĩnh Nghi thích…”
“Không được không được, ta không cho nàng ta thích, cũng không cho trong nhà chàng có hoa chi t.ử!”
Mạnh Uyển lại bắt đầu rơi nước mắt.
Nàng khóc rất đẹp.
Mỗi lần như vậy, đều có thể khiến Lục Tuân mềm lòng.
Lần này cũng không ngoại lệ.
Lục Tuân thở dài một tiếng, rồi ra hiệu cho tiểu tư đang tưới hoa.
“Mau đi gọi người đến c.h.ặ.t cây này đi!”
Từ đầu đến cuối, hắn chưa từng hỏi ý ta, dù cho cây này là của ta.
Nhưng cũng không sao.
Từ sau khi mang thai, hương hoa chi t.ử mà ta từng yêu thích nhất, lại trở nên vô cùng khó ngửi.
Mỗi lần ngửi thấy, ta đều muốn nôn.
Cây hoa chi t.ử này, mấy ngày trước ta đã nghĩ đến việc sai người c.h.ặ.t đi.
Bỗng nhiên, một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương hoa chi t.ử ập đến.
Mùi hương quá nồng, dạ dày ta lập tức cuộn lên.
Nhất thời không nhịn được, ta lại ngay trước mặt Lục Tuân và Mạnh Uyển, nôn khan thành tiếng.
06
“Sao vậy? Có phải thân thể không thoải mái ở đâu không?”
Lục Tuân bước nhanh đến trước mặt ta.
Trong giọng nói của hắn mang theo rõ rệt sự hoảng loạn, ngay cả ngữ khí cũng trở nên gấp gáp hơn vài phần.
Ta không khỏi ngẩng đầu nhìn hắn.
Hồng Trần Vô Định
Lục Tuân cau c.h.ặ.t mày, đáy mắt là sự lo lắng không giấu nổi.
Dường như, hắn thật sự rất lo cho ta.
Ta vừa định mở miệng.
Nhưng Mạnh Uyển lại nhanh hơn một bước, mắt đã đỏ lên.
“Rốt cuộc là thật sự không khỏe, hay là vì ta bảo A Tuân c.h.ặ.t cây hoa của ngươi, ngươi bất mãn với ta, nên cố ý làm ra bộ dạng ấm ức này?”
Mạnh Uyển nói xong.
Lại cúi đầu tiếp tục khóc.
“A Tuân, ta chỉ là không thích hoa chi t.ử, nàng ta vì sao lại sỉ nhục ta như vậy chứ."
Mạnh Uyển mắt đỏ hoe.
Giọng nói cũng đầy tủi thân.
Lục Tuân đau lòng không chịu nổi, vội vàng lên tiếng an ủi.
“Tĩnh Nghi không phải có ý đó.”
“Vậy là ý gì?”
Mạnh Uyển không chịu buông tha, lại sụt sịt hai tiếng, vô cùng kích động.
“Ta chẳng qua chỉ muốn c.h.ặ.t một cây hoa, nàng ta liền làm bộ nôn khan, nếu không phải nôn cho ta xem, chẳng lẽ là đã có t.h.a.i rồi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong lòng ta không khỏi giật mình.
Mạnh Uyển quả thực nhạy bén, thoáng cái đã đoán ra ta mang thai.
Nhưng Lục Tuân nghe vậy lại bật cười.
“Sao có thể chứ? Nàng ấy chỉ là một tiểu cô nương, vô duyên vô cớ sao lại m.a.n.g t.h.a.i được?”
“A Uyển, lời này không thể nói bừa.”
Tiểu cô nương?
Ta không khỏi nghi hoặc, tuy lúc ta thành thân hắn không có mặt.
Nhưng mẫu thân đã sớm dùng bồ câu đưa thư báo tin.
Giang Nam tuy xa, nhưng đã nửa năm trôi qua, thư ấy hẳn cũng đã đến tay hắn.
Nghĩ đến, Lục Tuân hẳn là biết ta và huynh trưởng của hắn đã thật sự thành phu thê.
Ta lại suy nghĩ kỹ, có lẽ là vì nguyên do khác.
Trong nhà, Lục Tuân là người nhỏ tuổi nhất.
Phía trên có năm vị tỷ tỷ, một vị huynh trưởng, chưa từng làm ca ca.
Cho nên từ khi ta đến Lục gia.
Hắn liền bắt đầu bày ra dáng vẻ huynh trưởng.
Nói ta là muội muội.
Là một tiểu cô nương.
Phải ngoan ngoãn nghe lời mẫu thân, và cả hắn, người huynh trưởng này.
Dù cho ta thực ra còn lớn hơn hắn một tuổi.
Cũng từng tranh luận vài lần.
Nhưng Lục Tuân cứ khăng khăng:
“Nàng là người đến Lục gia muộn nhất, chính là người nhỏ tuổi nhất, rõ ràng là tiểu cô nương, là muội muội, ở trước mặt ta không được ra vẻ tỷ tỷ.”
Lục phu nhân cũng hùa theo.
Bà thương Lục Tuân, liền tự quyết giảm tuổi ta đi một tuổi, coi như viên mãn giấc mộng làm huynh trưởng của hắn.
Cho nên hắn nói ta vẫn là tiểu cô nương.
Nghĩ đến, vẫn là coi mình như huynh trưởng của ta.
Mạnh Uyển có chút không vui.
Nàng ta vo khăn tay thành một cục, ném vào lòng Lục Tuân, rồi chạy đến bên cây hoa chi t.ử.
Cây hoa đã bị c.h.ặ.t đổ, hoa chi t.ử rơi đầy đất.
Mạnh Uyển vén váy bước tới, giẫm từng đóa hoa thành bùn.
Nàng ta ngẩng đầu nhìn ta, đáy mắt mang theo ý cười khiêu khích.
(Hồng làm, cấm ăn cắp)
07
Ta vẫn luôn biết Mạnh Uyển chán ghét ta.
Lần đầu gặp mặt, nàng ở trong lòng Lục Tuân chậm rãi tỉnh lại, vừa nhìn thấy ta liền lộ vẻ hoảng sợ.
Hai tay nàng vòng qua cổ Lục Tuân.
Giọng điệu mềm mại: “Ta vừa thấy nàng ta là trong lòng hoảng loạn, chàng bảo nàng ta đi đi, được không?”
Khi đó, Lục Tuân đối với vị ân nhân cứu mạng này, không điều gì là không thuận theo.
Lập tức đưa tay đẩy ta một cái.
“Nàng về trước đi, A Uyển vừa bị kinh sợ, nàng ấy không thể nhìn thấy nàng.”
“Đúng rồi, nhớ để lại xe ngựa.”
Chỉ có một chiếc xe ngựa, nếu để lại cho họ, ta chỉ có thể tự đi bộ về.
Đường rất xa, ta sẽ phải đi rất lâu, rất lâu.
Cho nên ta có chút do dự.
Mạnh Uyển liền khóc.
Ôm cổ Lục Tuân khóc đến vô cùng thương tâm.
“Sao nàng ta còn chưa đi? Ta thấy khó thở, rất khó chịu.”
Lục Tuân vội vàng dỗ dành.
“Ta lập tức đuổi nàng ấy đi, không để nàng phải nhìn mà phiền lòng.”
Nói xong, hắn cau mày trừng ta một cái.
“Sao ngươi còn chưa đi?”