1
Vì thế, ta lại đi cứu Hạ Ngôn.
Giống như kiếp trước, hắn mặc một bộ đồ tiểu tư, n.g.ự.c trúng tên, chật vật nằm sấp bên bờ sông.
Ta vỗ mạnh vào mặt hắn vài cái, xác nhận hắn đã hôn mê rất sâu, rồi lục hết những thứ giấu trên người hắn ra.
Một chiếc gia huy, và năm thỏi vàng.
Kiếp trước hắn vừa tỉnh lại đã nói với ta rằng mình không một xu dính túi, ăn uống vệ sinh đều phải dựa vào ta.
Hắn nói đáng thương như vậy, ta liền tin.
Lúc đó, năm thỏi vàng này chắc chắn đang giấu trong túi trong, âm thầm cười nhạo ta đi.
Thôi vậy, ta so đo với năm thỏi vàng làm gì chứ, theo nhầm chủ nhân cũng đâu phải lỗi của chúng.
Sau này ở trong túi của ta, tuyệt đối không thể như vậy nữa.
Còn cái gia Huy đí, ta đại phát từ bi nhét lại vào cái túi trong rách nát của Hạ Ngôn.
Sau đó, ta kéo cánh tay hắn, định lôi hắn lên xe bò.
Đáng tiếc ta đã ăn rau dại ba ngày liền, trên người chẳng còn bao nhiêu sức, kéo một bước lại ngã một lần.
Đến khi Hạ Ngôn nằm được lên xe bò, quần áo trên người hắn đã không còn ra hình dạng gì, tóc cũng rụng mất mấy nắm, ngay cả mũi tên cắm ở n.g.ự.c cũng sâu thêm vài phần so với lúc trước.
Haiz, quay về Hầu phủ rồi, ta thật phải bồi bổ cho tốt mới được.
Ta quất một roi lên mình con bò, chiếc xe bò chậm rãi hướng về phía huyện thành.
Trên đường có không ít người quen biết ta, đều tò mò hỏi nam nhân trên xe bò từ đâu ra.
Ta cũng không ngại phiền, từng người một trả lời:
“Ta ấy à, nhặt được bên bờ sông, cứu được một nam nhân, giờ đang đưa hắn đi tìm đại phu đây!”
2
Đến y quán, ta buông lời, chỉ cần có thể khiến Hạ Ngôn tỉnh lại nhanh hơn, dù dùng loại t.h.u.ố.c mạnh nhất cũng được.
Đại phu theo lời ta, rút mũi tên cho Hạ Ngôn, xử lý những vết thương lớn nhỏ trên người hắn.
Để hắn có thể dưỡng thương cho tốt, ta lại mạnh tay chi tiền cho hắn ở lại y quán.
Quả nhiên, sự trả giá của ta nhanh ch.óng có hồi báo, Hạ Ngôn ngày hôm sau liền tỉnh lại.
Nhìn thấy ta, hắn còn đáng thương hơn kiếp trước mà nói rằng mình bị tiện nhân hãm hại, không một xu dính túi, ăn uống vệ sinh đều phải dựa vào ta.
Ta vỗ n.g.ự.c, cũng nghiêm túc hơn kiếp trước mà đồng ý với hắn.
Chỉ là khi ta quay người đi lấy t.h.u.ố.c rồi trở lại, vẻ bi thương trên mặt hắn lại chân thật thêm vài phần.
Một bát t.h.u.ố.c uống xuống, hắn càng như phụ mẫu c.h.ế.t.
Ta coi như không nhìn thấy gì, đỏ mặt kể cho hắn nghe chuyện ta đã cứu hắn từ bờ sông về.
Vừa hay tiểu đồng t.h.u.ố.c vén rèm bước vào, ta nhìn thấy bên ngoài có một đám bệnh nhân đang nghe say sưa.
“Thật là xấu hổ quá đi!”
Ta đứng dậy dậm chân một cái, rồi chạy ra khỏi y quán.
Đến khi ta quay lại y quán, đã là lúc hoàng hôn.
Sắc mặt Hạ Ngôn đã hồng hào hơn một chút, đại phu nói có thể về nhà tĩnh dưỡng, nhưng ta không yên tâm, vẫn kiên quyết để hắn ở lại y quán.
Ba ngày sau, Hạ Ngôn đã có thể xuống giường đi lại, đại phu nhất quyết không cho ở nữa, ta đành gọi một chiếc xe bò, định đưa người về nhà.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ai ngờ, vừa rời khỏi y quán không bao xa, ta đã gặp phu nhân tri phủ trước cửa Khánh Vân Lâu.
Ta vội vàng hành lễ với bà, bà khẽ gật đầu, sau đó ánh mắt vô tình nhìn về phía Hạ Ngôn.
Chỉ một cái nhìn ấy, phu nhân tri phủ liền khựng lại.
Bà khẽ tiến về phía Hạ Ngôn một bước:
“Xin hỏi, công t.ử có phải là đại công t.ử Ninh An Hầu phủ, Hạ Ngôn không?”
Một câu hỏi này khiến xung quanh lập tức tụ lại một vòng người tò mò.
Trên mặt Hạ Ngôn thoáng qua một tia khó xử.
Một lát sau, hắn gật đầu: “Phải, ta là Hạ Ngôn.”
Phu nhân tri phủ lập tức nở nụ cười, mời Hạ Ngôn đến phủ bà ở, cuối cùng còn không quên hỏi hắn sao lại đi cùng ta.
Chưa kịp để Hạ Ngôn trả lời, trong đám đông đã có người hô lên:
“Ta biết ta biết! Là Hà Sơn Hoa cứu hắn! Mấy ngày nay còn chăm sóc hắn không rời!”
Tay trái Hạ Ngôn nắm c.h.ặ.t tấm ván xe nổi gân xanh, nhưng cũng không phủ nhận.
Phu nhân tri phủ nhìn ta, rồi lại nhìn hắn, vui mừng khôn xiết:
“Mỹ nhân cứu anh hùng, đúng là một giai thoại đẹp mà!”
Ta che mặt, lại dậm chân một cái:
“Ai da, phu nhân đừng nói như vậy mà.”
Phu nhân tri phủ cười tươi như hoa:
“Tối nay ta sẽ bảo phu quân viết tấu chương dâng lên, hoàng thượng của chúng ta ấy à, thích nhất là những câu chuyện báo ân như thế này.”
Mọi người xung quanh xôn xao.
Hạ Ngôn cụp mắt xuống, một lát sau khi ngẩng lên, trong mắt đã tràn đầy vui mừng:
“Vâng, vậy thì làm phiền đại nhân tri phủ và phu nhân rồi.”
3
Đêm đó, trong thư phòng của tri phủ đại nhân, Hạ Ngôn thâm tình nhìn ta, nói rằng ân tình ta dành cho hắn cao như núi, sâu như biển, cả đời này hắn cũng sẽ không quên.
Ta dậm chân, đ.ấ.m một cái vào n.g.ự.c hắn.
Hắn run run đưa tay nắm lấy nắm đ.ấ.m của ta, ta ngẩng đầu, vừa hay nhìn thấy hắn đang nghiến c.h.ặ.t răng hàm.
Phu nhân tri phủ và đại nhân nhìn nhau cười:
“Phu quân, trong tấu chương của chàng nhớ phải viết tỉ mỉ cảnh này đấy nhé!”
“Phu nhân, ta hiểu rồi.”
Ta và Hạ Ngôn cứ thế ở lại nhà tri phủ đại nhân.
Tri phủ đại nhân coi hai chúng ta như thượng khách, bữa nào cũng có cá có thịt.
Chỉ là đã từng ăn đồ của Hầu phủ rồi, ta vẫn cảm thấy hương vị còn kém một chút.
Lại qua bảy ngày, tấu chương của tri phủ đại nhân cuối cùng cũng có hồi âm.
Thánh thượng hết lời khen ngợi Hạ Ngôn, đồng thời người của Hầu phủ đến đón hắn cũng đã tới.
Trước khi đi, tri phủ đại nhân mở tiệc tiễn hành trong phủ, tiệc tan, ta và Hạ Ngôn lên xe ngựa trở về Hầu phủ.
Trong xe bày trí có thể nói là vô cùng xa hoa, có hoa quả, đồ uống, lại có đệm ngồi êm ái.