Hầu phủ ra tay quả nhiên không tầm thường.
Sau ba ngày xóc nảy trên xe, cuối cùng xe ngựa cũng dừng trước cổng Hầu phủ.
Đứng ở cửa đón chúng ta, là Lệ di nương của lão Hầu gia, cũng chính là mẫu thân của tiện nhân đã hãm hại Hạ Ngôn.
Tranh đoạt vị trí thế t.ử trong Hầu phủ, không phải ngươi c.h.ế.t thì ta sống, không còn cách nào, người ta thực sự có tước vị để kế thừa.
Ta đi theo sau Hạ Ngôn, hắn hành lễ với ai, ta hành lễ với người đó, hắn cười với ai, ta cũng cười với người đó.
Đến khi nha hoàn dẫn ta tới viện đã được sắp xếp sẵn, ta đã mệt rã rời.
Nhưng khi nhìn thấy thức ăn bày trên bàn, toàn bộ mệt mỏi đều tan biến.
A! Giò heo kho tương, gà nếp, canh măng tươi hầm giăm bông, cuối cùng ta cũng lại được ăn mỹ vị nhân gian!
Ăn no uống đủ, nha hoàn lại mang nước nóng tới, tắm rửa sạch sẽ bụi bặm trên người, ta lập tức trở nên rạng rỡ.
Ngủ một giấc ngon lành xong, sáng sớm hôm sau ta đã dậy, gọi nha hoàn dẫn ta tới phòng của Hầu phu nhân.
Nha hoàn nhìn ta, không nhịn được mà nhỏ giọng nhắc rằng Hầu phủ hiện do Lệ di nương quản gia.
Ta bóc một miếng điểm tâm nhét vào miệng nàng.
“Cảm ơn, chỉ là Ngôn ca ca từng nói với ta, sau khi mẫu thân hắn qua đời, chính phu nhân gả vào nuôi dưỡng hắn. Đối với hắn, phu nhân vừa là di mẫu, cũng là mẫu thân. Cho nên về tình về lý, ta đều phải tới thỉnh an một tiếng.”
Nha hoàn im lặng không nói thêm, chỉ yên lặng dẫn đường cho ta.
Đến ngoài cửa viện của phu nhân, ma ma canh cửa vào thông báo, nhưng tin mang ra lại là Hầu phu nhân bảo ta trở về.
Ta cũng không nán lại, trực tiếp quay về.
Ăn ngon uống tốt thêm một ngày, sáng sớm hôm sau ta lại tới trước cửa viện của Hầu phu nhân.
Vẫn không gặp được người.
Ta cũng không nản, liên tục đi suốt bốn ngày, đến sáng ngày thứ năm, Hầu phu nhân cuối cùng cũng cho ta vào cửa.
4
Hầu phu nhân ngồi ở chính đường, y phục giản dị thanh nhã, bên cạnh chỉ có một ma ma hầu hạ.
Ta ngay ngắn hành lễ với bà, rồi buột miệng nói:
“Phu nhân, người trông giống những vị Bồ Tát mà ta từng thấy quá, đều là dáng vẻ trang nghiêm từ bi như vậy.”
Tay Hầu phu nhân cầm chén khẽ run lên, ma ma liếc xéo ta một cái.
Ta nắm nắm vạt áo:
“Xin lỗi, là ta đường đột rồi sao? Ta không giỏi ăn nói, trước đây ở trong thôn mọi người cũng đều nói ta như vậy.”
“Ta tám tuổi mất mẫu thân, mười lăm tuổi mất phụ thân, đã rất lâu rồi không gặp được người hiền từ như phu nhân. Phu nhân giống như cơn gió xuân, thổi lên người đều ấm áp.”
Hầu phu nhân vội xua tay:
“Không phải, không phải, ngươi…”
Ta lập tức tiếp lời: “Hà Sơn Hoa, ta tên là Hà Sơn Hoa, phu nhân cứ gọi ta là Sơn Hoa là được.”
“Sơn Hoa, cái tên rất hay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Vâng vâng, là mẫu thân ta đặt cho, bà nói khi ta sinh ra, trên núi sau nở đầy hoa dại, đặc biệt đẹp.”
Ta từ hoa dại trên núi kể sang heo rừng trong rừng, Hầu phu nhân nghe mà không ngừng che miệng cười, vẻ lạnh lẽo trong mắt ma ma cũng dần tan đi.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ở trong phòng Hầu phu nhân tròn nửa canh giờ, ta mới quay về viện của mình.
Chỉ là ta vừa bước qua ngưỡng cửa, đã bị một đám người chờ sẵn trong viện vây lại.
Ma ma cầm đầu the thé quát:
“Con nha đầu quê mùa từ sơn cốc tới, tay chân không sạch sẽ, mới vào phủ Hầu mấy ngày đã trộm đồ của quý nhân!”
Nha hoàn chắn trước mặt ta, muốn thay ta biện giải, bị ta kéo ra.
Ta cười hỏi ma ma: “Xin hỏi ta đã trộm đồ của vị quý nhân nào, là thứ gì vậy?”
Ma ma lấy từ trong tay áo ra một miếng ngọc bội:
“Cái này lục soát được trong phòng ngươi, là ngọc bội của Hầu gia!”
Ta chớp chớp mắt: “Ngay cả thánh thượng cũng biết ta là ân nhân cứu mạng của đại công t.ử, không cầu phủ Hầu coi ta là thượng khách, nhưng ít nhất cũng không nên tự tiện xông vào phòng ta chứ?”
“Nếu các ngươi đã có thể xông vào, thì ai biết miếng ngọc bội này có phải do kẻ nào nhìn ta không vừa mắt, lén nhét vào phòng ta để hãm hại ta không?”
Ma ma rốt cuộc cũng là người từng trải:
“Đừng có cố tình gây rối, lập tức cút khỏi phủ Hầu cho ta!”
“Thật là oan uổng quá, chẳng ai tin ta, xem ra chỉ có vị đại nhân thanh thiên ở Đại Lý Tự mới có thể trả lại trong sạch cho ta thôi.”
Ta kéo lấy ma ma đi ra ngoài:
“Đồ là ngươi tìm thấy, ngươi là nhân chứng, đi cùng ta một chuyến đi!”
Đi loạng choạng mấy bước ma ma mới phản ứng lại, vểnh m.ô.n.g muốn kéo ta quay về.
Nhưng bà ta cuối cùng cũng không trẻ khỏe bằng ta, vẫn bị ta khống chế, bị kéo đi.
Ta không chỉ đi, mà còn có thể hét lên:
“Thanh thiên đại lão gia ơi! Xin người trả lại trong sạch cho ta!”
Ra khỏi viện, rẽ qua mấy cánh cửa, vừa khéo gặp một đoàn người do lão Hầu gia dẫn đầu.
Lão Hầu gia mặt lạnh hỏi có chuyện gì, ta liền từ đầu chí cuối kể lại, còn đưa miếng ngọc bội cho ông xem.
Ma ma thấy vậy định lên tiếng, nhưng bị lão Hầu gia trừng mắt một cái liền im bặt.
Ông cầm lấy ngọc bội: “Đây là thứ ta làm mất hai ngày trước, hẳn là bị kẻ nào đó lấy đi, nảy sinh ý xấu, Sơn Hoa cô nương đừng để trong lòng.”
Ta cúi đầu, rồi lại ngẩng lên nhìn Hạ Ngôn đứng sau lưng lão Hầu gia một cái, mở miệng:
“Ta sẽ không để trong lòng đâu, Hầu gia.”
5
Những ngày tiếp theo, ta vẫn như trước, ở trong viện của mình ăn ăn uống uống, rồi lại sang viện của Hầu phu nhân ăn ăn uống uống.
Hầu phu nhân làm đồ chay cho ta, ngon vô cùng, còn ngon hơn cả thịt viên đầu sư t.ử sốt cua với thịt dê xào hành.
Rảnh rỗi thì luyện Ngũ Cầm Hí.