Hoa Đầy Núi

Chương 9



Bà cầm ngay chặn giấy ném về phía ta: 

 

“Vậy nên ngươi mới tính kế ai gia giúp ngươi trút giận? Ai cho ngươi lá gan lớn như vậy!”

 

Ta giơ tay đón lấy:

 

“Đa tạ Thái hậu ban thưởng, Hà Sơn Hoa thần nữ đời này chỉ nghe theo mệnh lệnh của Thái hậu, Thái hậu bảo thần nữ đi đông, thần nữ tuyệt không đi tây, Thái hậu…”

 

Nhưng ta chưa nói xong, Thái hậu đã bảo ta cút ra ngoài.

 

Ta thuận thế nằm lăn ra đất, ma ma bên cạnh nhíu mày kéo ta ra ngoài.

 

Ta cười hì hì cảm ơn bà, bà b.úng mạnh vào trán ta một cái.

 

Thái hậu căn bản không hề giận ta, thậm chí còn rất hài lòng với lời nhắc nhở này của ta.

 

Người đã nắm giữ quyền thế từ lâu, sao có thể dễ dàng buông bỏ được chứ?

 

Dựa vào việc Thái hậu kiểm soát quyền lực như vậy, lựa chọn đứng về phía bà của ta hoàn toàn không sai.

 

Rời khỏi cung, ta cùng Tần Ngũ thu dọn đồ đạc, trở về quê cũ một chuyến.

 

Mấy tháng không gặp, trên đống hoang tàn bị thiêu rụi lại mọc lên không ít cỏ xanh.

 

Đang cùng Tần Ngũ cảm thán, thì nha dịch áp giải một đám phạm nhân đến.

 

Ta cười, bước đến trước một người trong số đó: 

 

“Lại gặp rồi, thương nhân từ kinh thành, hay là nên gọi ngươi một tiếng… cựu quản sự của Hương La phường?”

 

Hắn căm hận nhìn ta, vừa định mở miệng đã bị nha dịch bên cạnh quất một roi.

 

Ta phủi lớp bụi dính trên người:

 

“Lúc trước ngươi sai người đến phóng hỏa, chắc không nghĩ tới có ngày mình bị áp giải đến đây xây lại nhà cho ta chứ?”

 

“Còn ngươi, đại thiếu gia của phủ Thị lang ngày trước.”

 

Ta nhìn về phía người phía sau hắn: 

 

“Dùng tiền kiếm được từ bản vẽ cướp của ta, nuôi bản thân béo tốt thế kia, đi đường xa như vậy mà vẫn trắng trẻo mũm mĩm.”

 

“Nhưng mà, đời người trăm vị, trước kia ngươi đã hưởng bao nhiêu ngọt ngào, sau này sẽ phải nếm đủ đắng cay.”

 

Ta cho người dựng một cái lều bên cạnh đống hoang, ngồi trên ghế vắt chân chữ ngũ xem bọn họ làm việc.

 

Đám thiếu gia quen sống sung sướng bị đeo xiềng tay xiềng chân, từng chút một khuân những khúc gỗ cháy đen, chỉ cần động tác chậm một chút là bị giám công quất roi.

 

Chỉ ba ngày, ai nấy đều gầy đi một vòng lớn.

 

Sự ung dung của ta dường như chọc tức vị cựu đại thiếu gia, lúc tan việc, hắn lại cầm một cây đinh sắt không biết tìm đâu ra, lao về phía ta.

 

Tần Ngũ phản ứng nhanh hơn, vớ lấy cái ghế đập vào người hắn, nha dịch bên cạnh thấy vậy liền rút đao c.h.é.m đứt hai tay hắn.

 

Nhìn hắn nằm trong vũng m.á.u, chỉ còn thoi thóp một hơi, nỗi uất ức đè nén trong lòng ta suốt mấy tháng cuối cùng cũng tan biến.

 

So với Hạ Ngôn, kẻ kiếp trước lấy mạng ta, ta còn căm hận đám người suýt nữa hủy hoại cuộc sống mới của ta hơn.

 

Ta muốn bọn chúng c.h.ế.t đau đớn hơn cả Hạ Ngôn.

 

16

 

Bám được vào Thái hậu quả thật có thể mang lại rất nhiều lợi ích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ví dụ như việc ta kéo đám tội phạm sắp bị lưu đày đến đây xây nhà, người biết chuyện cũng chỉ nhắm một mắt mở một mắt.

 

Lại ví dụ như, Thái hậu cho ta một mảnh đất ở ngoại ô kinh thành, bảo ta xây thêm một xưởng ở đó.

 

Vì vậy sau khi hành hạ đám tội nhân này một phen, lại còn thiến hết bọn họ, ta mới phát lòng từ bi cho họ tiếp tục lên đường.

 

Đống hoang tàn đã được dọn sạch, ta không muốn căn nhà mới sau này lại do những đôi tay tội lỗi xây nên, nghĩ thôi cũng thấy xui xẻo.

 

Đương nhiên, trước khi họ xuất phát, ta không quên “bôi trơn” nha dịch, dù sao phạm nhân c.h.ế.t trên đường lưu đày cũng là chuyện quá đỗi bình thường.

 

Tinh thần sảng khoái trở về kinh thành, ta bắt đầu lên kế hoạch cho xưởng mới.

 

Diện tích đủ rộng, ngoài gian dệt vải còn có thể xây thêm nhà ăn, chỗ ở, nhà xí.

 

Ngoài ra, muốn đứng vững ở kinh thành, xưởng không thể giống như trước chỉ dệt vải rẻ tiền nữa.

 

Muốn dệt được vải hoa lệ, cần những khung cửi lớn hơn, tốt hơn.

 

Ta đi tìm Chu Song Nguyệt, nàng từ nhỏ theo phụ thân, từng thấy không ít khung cửi phức tạp, có thể giúp ta.

 

Cuộc sống trở nên bận rộn, mỗi tối về nhà, ăn xong là ta có thể ngã lên giường ngủ ngay.

 

Đông qua xuân đến, xưởng cuối cùng cũng hoàn thành.

 

Cùng lúc đó, hoàng đế băng hà, Thái hậu chọn trong tông thất một vị tân hoàng đế.

 

“Ta luôn bị đủ thứ ràng buộc, đám lão ngoan cố đó chỉ cần không để ta đăng cơ, dù ta ở triều đình xưng trẫm, bọn họ cũng chẳng nói gì.”

 

Thái hậu cải trang vi hành đến xưởng, tự rót cho mình một chén trà, uống một ngụm liền nhíu mày: 

 

“Ta không phải đã cho ngươi tiền rồi sao, sao lại cho ta uống thứ trà kém thế này?”

 

Ta cười hì hì, chỉ ra ngoài cửa sổ, lần lượt giới thiệu:

 

“Những căn nhà này đã tiêu hết số tiền người cho rồi, chỗ khác có thể tiết kiệm thì tiết kiệm thôi!”

 

“Lát nữa thần nữ lấy hai phần cơm ở nhà ăn cho người nếm thử, hôm nay còn có món chay do chính tay Hầu phu nhân làm đấy.”

 

Thái hậu khẽ hừ một tiếng, lại nhấp thêm ngụm trà: 

 

“Ngươi đúng là chỗ nào cũng biết tính toán, đến cả Hầu phu nhân cũng bị ngươi kéo đến làm giúp.”

 

“Đâu có, Hầu phu nhân chỉ thỉnh thoảng ra ngoài hít thở không khí thôi, phải là người mới đúng, thế mà cũng gặp được.”

 

Ta vỗ trán: “À đúng rồi, cô nương lần trước thần nữ nhắc với người, suýt bị sinh phụ ép đi trả nợ ấy, đã đưa mẫu thân rời khỏi người phụ thân nghiện c.ờ b.ạ.c kia rồi, sắp đến chỗ chúng thần làm việc.”

 

“Thần nữ nói với người, cô nương này thật sự rất cố gắng, chỉ mất hai tháng đã học được dệt vải, thần nữ đi xem rồi, khá thành thạo, hoàn toàn không giống người trước kia chưa từng chạm vào khung cửi…”

 

Thái hậu vẫn rất thích nghe ta kể chuyện, có khi gọi ta vào cung kể, có khi lại ra ngoài nghe ta kể.

 

Thực ra ta đã sớm biết, thứ bà thích nghe không phải là câu chuyện, mà là những cô nương trong câu chuyện có thể vùng vẫy thoát khỏi nghịch cảnh.

 

Bao gồm ta, bao gồm tiểu cô ta, Chu Song Nguyệt…

 

Bà bay cao nơi chín tầng trời, nhưng vẫn không quên những người xuất thân thấp kém như chúng ta.

 

Ta luôn cảm thấy, chỉ có người như vậy mới có thể cai trị tốt một triều đại.

 

Biết đâu, một ngày nào đó trong tương lai, ta còn có thể lập được công “phò long” nữa cũng nên!

 

(Hết)