Hoa Đầy Núi

Chương 8



Ta gật đầu, nâng khuôn mặt Niếp Niếp lên bóp bóp: “Ừ, chúng ta về nhà.”

 

Xe ngựa lộc cộc chạy về phía trước, Niếp Niếp thao thao bất tuyệt kể cho ta nghe những chuyện thú vị trên đường lên kinh, tiểu cô thì không ngừng nhét điểm tâm cho ta, nhét đến khi bụng ta căng tròn.

 

Thực sự ăn không nổi nữa, ta vén rèm xe, nhét hết số điểm tâm còn lại cho Tần Ngũ.

 

Dù sau khi sống lại ta vẫn mất phụ mẫu, nhưng ta lại có được gia đình mới, bạn bè mới.

 

Họ vô điều kiện hiểu ta, ủng hộ mọi quyết định của ta, cho dù phải rời xa quê hương, cũng sẵn lòng ở bên cạnh ta.

 

Cảm tạ món quà của số mệnh.

 

Nhà mới nằm ở Hoài Dân phường, là một tòa lầu hai tầng.

 

Bọn họ đã đến đây trước một tháng, trong nhà đã có chút hơi người.

 

Phòng của ta được dọn dẹp sạch sẽ, chăn đệm còn mang theo mùi nắng.

 

Ta ném mình lên giường, lăn qua lăn lại mấy vòng.

 

Thật tốt, sau này đều sẽ là những ngày tháng ấm áp như vậy.

 

Ta nghỉ ngơi thoải mái mấy ngày, ban ngày phơi nắng trong tiểu viện, buổi tối ăn xong là đi ngủ.

 

Tiện thể tìm cho Niếp Niếp một trường học, nó biết xong liền bĩu môi đến mức có thể treo cả chai xì dầu.

 

Cho đến khi ta nói sẽ dựng một cái xích đu trong sân, nó mới miễn cưỡng gật đầu đồng ý.

 

Ta vẽ xong bản vẽ, định đi tìm thợ mộc làm, Tần Ngũ lại xung phong muốn thử, kết quả một đống gỗ đều vào hết trong bếp lửa.

 

Tức đến mức ta bắt nàng bồi thường một tấm lưu quang cẩm mới thôi.

 

Nàng cũng không giận, lại cười hì hì theo ta ra ngoài tìm thợ mộc.

 

Trước kia chỉ cảm thấy nàng khó gần, sau khi thân thiết mới biết, nàng căn bản không có tính khí gì, cực kỳ dễ ở chung.

 

Chúng ta đi hết các cửa tiệm thợ mộc trong Hoài Dân phường, đều cảm thấy không ổn, đành phải sang phường khác tìm.

 

Kết quả lại gặp được tiểu nha hoàn từng chăm sóc ta trong phủ Hầu.

 

14

 

Khi ta nhìn thấy nàng, cửa tiệm của nàng vừa bị đập phá xong, bên trong đến chỗ đặt chân cũng không có.

 

Nàng ngồi trên bậc cửa, nhìn dòng người qua lại bên ngoài, dáng vẻ ấy khiến ta nhớ đến chính mình vài tháng trước.

 

Ta ngồi xổm trước mặt nàng, ngang tầm mắt với nàng: 

 

“Có thể nói cho ta biết đã xảy ra chuyện gì không?”

 

Nàng nhìn thấy ta thì rất kinh ngạc: “Cô nương?”

 

Ta gật đầu: “Là ta.”

 

Hốc mắt nàng lập tức đỏ lên, những giọt lệ to bằng hạt đậu lăn lóc trong mắt.

 

Ta lấy ra một chiếc khăn đưa cho nàng, nàng nhận lấy, úp lên mắt rồi bật khóc nức nở.

 

Khóc xong, nàng kể cho ta nghe chuyện của mình.

 

Nàng vốn tên là Chu Song Nguyệt, phụ thân là một thợ mộc, khi nhỏ gia cảnh cũng khá, về sau phụ thân nàng dính vào kiện tụng, tiền bạc trong nhà bồi thường hết, người cũng qua đời không lâu sau khi ra ngục.

 

Chu Song Nguyệt từ nhỏ đã theo phụ thân làm việc, cũng luyện được tay nghề tốt.

 

Để có thể dựng lại tiệm mộc Chu Ký, nàng bán mình vào phủ Hầu làm nha hoàn.

 

Mấy năm trời, nàng tích cóp được không ít tiền công, cộng thêm tiền giải tán Hầu phu nhân cho, sau khi rời phủ Hầu, cuối cùng nàng cũng có tiền để mở lại Chu Ký.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Để gây dựng danh tiếng, nàng mạo hiểm nhận việc của Hương La phường, đi sửa khung cửi.

 

Nhưng rõ ràng nàng đã sửa xong, quản sự của Hương La phường lại nhất quyết nói chưa sửa xong, không trả tiền công còn sai người đến tiệm gây sự.

 

Người ngoài thấy là Hương La phường đến gây chuyện, đều không dám giúp, Chu Song Nguyệt gọi cả đội phòng thành đến cũng chẳng giải quyết được gì.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta khẽ siết ngón tay, hỏi nàng: 

 

“Nếu ta nói với ngươi, Hương La phường có thể mấy ngày nữa sẽ không còn nữa, ngươi có tin không?”

 

Nàng ngẩng đầu, đôi mắt mờ nước nhìn ta: 

 

“Ta… không biết.”

 

Ta nghiêng đầu: “Không biết thì thôi, vậy ngươi làm cho ta một cái xích đu trước đi.”

 

Nàng cầm bản vẽ của ta xem một lúc: 

 

“Được, không vấn đề.”

 

Chu Song Nguyệt lấy lại tinh thần rất nhanh, lập tức bắt đầu dọn dẹp cửa tiệm, ta và Tần Ngũ cũng giúp một tay.

 

Ngày xích đu được dựng xong, Hương La phường bị niêm phong.

 

Chu Song Nguyệt ngẩn ra một lúc, kinh ngạc nhìn ta: 

 

“Những gì cô nương nói hôm đó… lại là thật!”

 

Ta ngồi trên xích đu, cười rạng rỡ: “Bây giờ tin ta chưa?”

 

Nàng cũng cười, lộ ra hai lúm đồng tiền nơi má: 

 

“Tin, ta tin cô nương rồi, cô nương thật lợi hại.”

 

Lợi hại gì chứ, phải là Thái hậu lợi hại mới đúng.

 

Dù câu chuyện ta kể khiến bà vui vẻ, nhưng đối với ta, một người xuất thân thôn dã lại có thể cứu được công t.ử Hầu phủ, bà nhất định vẫn có nghi ngờ.

 

Đã nghi ngờ thì sẽ sai người đi điều tra.

 

Mà điều tra xong, sẽ phát hiện món quà lớn ta đưa cho bà, chủ nhân phía sau Hương La phường, trưởng t.ử của Thị lang bộ Lại, sớm đã đứng về phía thánh thượng.

 

Đương kim thánh thượng là con nuôi của Thái hậu, được chính tay bà nâng đỡ lên ngôi. 

 

Bề ngoài tuyên dương hiếu đạo, cảm tạ ơn dưỡng d.ụ.c của Thái hậu, nhưng trong lòng đã sớm bất mãn việc Thái hậu nhiếp chính, âm thầm bồi dưỡng thế lực của riêng mình.

 

Nhưng Thái hậu đã từng nói, đợi thánh thượng đến tuổi nhược quán, sẽ trả lại quyền lực cho hắn.

 

Hạ Ngôn hai đời đều có thể bám được vào thánh thượng, quả thật là “nước đục gặp cá tanh”, gặp đúng người đồng điệu.

 

Thái hậu có thể vững vàng ngồi trên triều đường lâu như vậy, cũng không phải tượng đất, việc niêm phong Hương La phường, chính là đang gõ một tiếng chuông cảnh cáo với thánh thượng.

 

15

 

Lại qua vài ngày, Thị lang bộ Lại bị tịch thu gia sản.

 

Xem ra hẳn là thánh thượng không cam lòng, lại chọc giận Thái hậu.

 

Ta dâng thẻ vào cung, xin yết kiến Thái hậu, bà đồng ý.

 

Lần này ta ăn mặc giản dị, vừa gặp mặt, Thái hậu đã hỏi ta sao không mặc bộ đồ lần trước.

 

Ta nói xưởng của mình đã bị thiêu rụi hết, trên người nghèo đến leng keng.