“Mặt khác, nhóm người Kỷ Thanh Trú thảo luận về chủ đề dang dở vừa rồi.”
Liễu Phù Nhược vẫn không dám tin, “Nếu đúng là như vậy thì chẳng phải đại diện cho việc trên người Cơ Tù Vũ... cũng ẩn giấu ma chủng sao?
Nhưng ta không cảm thấy trên người hắn có chỗ nào kỳ lạ cả mà."
Ngoại trừ hay nói lời châm chọc, ghét bỏ nhân loại, chỉ thích làm cây nấm âm u, dính c.h.ặ.t lấy rắn nhỏ.
Cơ Tù Vũ ở những chỗ khác thì cũng coi là một người bình thường.
“Bởi vì lúc ngươi gặp hắn, hắn đã sinh sống ở Linh Thú môn nhiều năm rồi."
Kỷ Thanh Trú điều khiển linh chu, điều chỉnh phương hướng, giọng điệu phức tạp:
“Ta đã từng thấy hắn của trước kia, lúc đó... hắn và hiện tại vẫn có chỗ không giống nhau."
Chương 333 Tự mình cạo trọc đầu cũng được mà!
Liễu Phù Nhược nghe vậy trọng tâm lại đặt ở một chuyện khác:
“Ngươi và Cơ Tù Vũ quen biết sớm như vậy sao?"
Nàng tuy từng nghe qua chuyện Kỷ Thanh Trú xén tóc Cơ Tù Vũ nhưng mỗi khi nghĩ lại liền cảm thấy...
Cái tên Cơ Tù Vũ kia đúng là tốt số mà!
Nàng cho tới tận bây giờ mới gặp được Thanh Trú đấy.
Nếu có thể gặp gỡ Kỷ Thanh Trú sớm hơn bảy tám chín năm thì đừng nói là bị xén tóc, tự mình cạo trọc đầu cũng được mà!
Ở bên cạnh, Tạ T.ử Dạ cũng nhìn về phía Kỷ Thanh Trú.
Hắn tuy thường xuyên tạo ra sự tình cờ gặp gỡ để đi cùng Kỷ Thanh Trú.
Nhưng hắn không rõ giữa Kỷ Thanh Trú và Cơ Tù Vũ đã từng xảy ra chuyện gì.
Tạ T.ử Dạ chỉ biết Cơ Tù Vũ có sát ý với Kỷ Thanh Trú.
“Coi như vậy đi."
Kỷ Thanh Trú từng thấy Cơ Tù Vũ lúc mười mấy tuổi.
Cơ Tù Vũ lúc đó dùng từ tính tình bướng bỉnh để đ-ánh giá cũng không phải là quá đáng.
Kỷ Thanh Trú nghĩ ngợi, nói:
“Ngươi còn nhớ lúc Tiêu đạo hữu gặp Cơ Tù Vũ ở địa giới Thiên Cơ môn, nàng nói Cơ Tù Vũ dùng rắn tấn công phàm nhân không?"
Liễu Phù Nhược gật đầu, nhíu mày:
“Tu sĩ là bị cấm làm hại phàm nhân vô tội đấy!"
Dừng lại một chút, Liễu Phù Nhược nghĩ tới điều gì:
“Ta nhớ ngươi lúc đó nói Cơ Tù Vũ sẽ không thực sự làm hại những phàm nhân đó, chỉ là lấy rắn dọa dẫm bọn họ thôi?"
Lúc đó Liễu Phù Nhược còn không mấy tin tưởng.
Nhưng về sau cùng Cơ Tù Vũ đi lịch luyện mấy lần, Liễu Phù Nhược phát hiện Cơ Tù Vũ mặc dù cái miệng hơi hư nhưng tác phong hành sự vẫn coi là có tình có nghĩa.
“Đây chính là 'sự trói buộc' mà Linh Thú môn gieo xuống cho hắn."
Lời của Kỷ Thanh Trú làm Liễu Phù Nhược ngẩn người.
Liễu Phù Nhược lặp lại lời của Kỷ Thanh Trú:
“Sự trói buộc?"
Kỷ Thanh Trú gật đầu:
“Dân phong Linh Thú môn thuần phác, môn nhân đa số tính tình thuần phác, hiếm có kẻ âm hiểm xảo trá, đặc biệt là mạch của Mao Nhung đạo nhân, lão chỉ chọn những đứa trẻ hợp nhãn duyên với mình làm đệ t.ử."
Có thể khiến Mao Nhung đạo nhân hợp nhãn duyên đương nhiên là đáng yêu rồi.
Lão không từ chối được linh thú lông xù, cũng không từ chối được những đứa trẻ tròn vo.
“Cơ Tù Vũ là di cô của tiền triều, bị quân chủ tân triều đích thân ném vào ngục hình xà quật, lớn lên cùng rắn, hiệu lệnh vạn xà độc sát tân quân cũng như một đám thần t.ử tân triều, sát nghiệt cực nặng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một đứa trẻ lớn lên cùng rắn như vậy có thể có quan niệm thị phi và sự cân nhắc của nhân loại sao?
Tân quân và tân thần muốn g-iết hắn, vậy thì hắn cũng muốn g-iết đám người này!
Cơ Tù Vũ lúc còn nhỏ chính là một đứa trẻ như dã thú vậy.
Mãi cho đến khi Linh Thú môn đưa hắn đi, bái vào môn hạ của Mao Nhung đạo nhân.
Sau đó, bầu bạn với Cơ Tù Vũ không chỉ là những con rắn lạnh lẽo kia mà còn có rất nhiều sư tỷ sư huynh rất thích làm phiền hắn nhưng lại không có ác ý gì khiến hắn không biết ra tay thế nào.
Kỷ Thanh Trú đạo:
“Rất nhiều chuyện ta cũng chỉ là nghe nói, không cách nào xác nhận thật giả, nhưng lúc ta mới quen biết Cơ Tù Vũ thì thú tính của hắn vẫn lớn hơn nhân tính."
Hai người mới gặp nhau lần đầu lúc đó, Cơ Tù Vũ phụng mệnh truy tra kẻ buôn người, bị những kẻ bắt cóc giả dạng thôn dân lừa gạt tìm tới bọn trộm cướp trong núi.
Khi nhìn thấy trong ổ trộm cướp di cốt và di vật của khách thương lữ nhân bị bọn chúng đồ sát, liền tự nhiên cho rằng trẻ con cũng là do bọn chúng bắt cóc.
Thế là Cơ Tù Vũ hạ độc đám trộm cướp đó, không ngừng hành hạ bọn chúng, khiến bọn chúng sống không bằng ch-ết, bắt bọn chúng thừa nhận những việc này.
Nếu không phải Kỷ Thanh Trú tới, nói cho hắn biết chân tướng, một kiếm kết liễu tính mạng của đám trộm cướp đó thì bọn chúng còn không biết phải bị Cơ Tù Vũ ngược đãi đến bao giờ.
Kỷ Thanh Trú còn nhớ rõ ánh mắt của Cơ Tù Vũ lúc hành hạ đám trộm cướp đó ——
Thờ ơ, tàn nhẫn, thiếu kiên nhẫn.
Cơ Tù Vũ chính là như vậy.
“Về sau nữa, ta gặp hắn vài lần, nhân tính của hắn cũng dần dần áp đảo thú tính."
Kỷ Thanh Trú nghĩ ngợi, lấy một ví dụ:
“Có một lần ta tình cờ gặp hắn thực hiện nhiệm vụ tông môn, nơi làm nhiệm vụ là một tòa đại thành, vừa vặn đúng dịp lễ hội, trên đường không ít người đi đường hóa trang thành tiên nhân hoặc yêu ma đi lại nghênh ngang trên phố."
“Cơ Tù Vũ hình mạo trang phục đặc biệt, phàm nhân liền đem hắn coi như một thành viên hóa trang yêu ma, liền có đứa trẻ sáp tới muốn sờ sờ hình vẽ trên người hắn."
Nghe thấy lời này, Liễu Phù Nhược âm thầm tặc lưỡi, ấu tể nhân loại đúng là không sợ trời không sợ đất mà.
Kỷ Thanh Trú tiếp tục nói:
“Ta thấy biểu cảm của hắn đột biến, còn lo lắng hắn sẽ làm hại đứa trẻ đó, lại không ngờ hắn chỉ gọi ra một con rắn, hét về phía đứa trẻ đó:
'Dám sờ loạn nữa ta sẽ để rắn ăn thịt ngươi!'."
Liễu Phù Nhược không kìm được nói:
“Có một số đứa trẻ phàm nhân không chịu nổi dọa dẫm đâu, dọa sợ quá sẽ bị kinh hãi phát sốt... cho nên đứa trẻ đó về sau thế nào rồi?"
Kỷ Thanh Trú nghe vậy lại khẽ mỉm cười:
“Đứa trẻ đó sờ càng hăng hơn."
Dừng lại một chút lại bổ sung:
“Còn sờ thêm vài cái vào con rắn mà hắn gọi ra, nói:
'Đại ca ca ngươi đúng là lợi hại nha, còn biết chơi rắn nữa!'."
Liễu Phù Nhược:
“..."
Cũng đúng, có thể xông ra sờ người lạ thì có thể là đứa trẻ tầm thường sao?
Biểu cảm của Tạ T.ử Dạ cũng ngưng trệ ngắn ngủi một chút.
Liễu Phù Nhược:
“Vậy Cơ Tù Vũ chẳng phải tức ch-ết sao?"
Kỷ Thanh Trú cười một tiếng:
“Hắn trực tiếp mang theo rắn nhảy khỏi đám đông rồi, căn bản không quan tâm như vậy có làm kinh động tới mục tiêu nhiệm vụ hay không."
Liễu Phù Nhược hiểu ra:
“Khó trách ngươi nói Cơ Tù Vũ không làm hại phàm nhân."