Hóa Giải Vận Đen: Sư Muội Cầm Trùm Nghĩa Địa Thần Tiên

Chương 441



 

“Với tính cách của Cơ Tù Vũ, ở phương diện này có thể nhẫn nhịn một lần thì sẽ nhẫn nhịn lần thứ hai, thứ ba...”

 

Vì hắn đã thay đổi rồi.

 

Đối với hắn mà nói, sự “mạo phạm" vô thưởng vô phạt của phàm nhân đối với hắn đã không còn là lý do để hắn ra tay làm người bị thương, thậm chí g-iết người nữa.

 

Nhân tính đã giúp hắn học được cách nhẫn nại và bao dung.

 

“Nhưng đó chỉ là biểu tượng."

 

Kỷ Thanh Trú bỗng nhiên xoay chuyển lời nói:

 

“Nội tâm của hắn vẫn còn một phần bị thú tính chiếm lĩnh, chẳng qua là ở cùng con người lâu rồi thì cái thú tính đó cũng khác xưa."

 

Liễu Phù Nhược ngẩn ra:

 

“Ý là gì?"

 

Kỷ Thanh Trú đạo:

 

“Ta chắc là chưa từng nhắc với ngươi việc Cơ Tù Vũ vẫn luôn muốn g-iết ta."

 

Liễu Phù Nhược đồng t.ử co rụt lại:

 

“Hắn muốn g-iết ngươi?!

 

Khoan đã..."

 

Nàng không hiểu:

 

“Nhưng Cơ Tù Vũ ở trong bí cảnh vì muốn phá cục mà không tiếc tự làm mình bị thương để thông báo tin tức cho chúng ta..."

 

Nếu muốn g-iết Kỷ Thanh Trú thì Cơ Tù Vũ hà tất phải làm những việc tổn mình lợi người đó?

 

“Ta không phải đã nói rồi sao?

 

Đó chính là 'sự trói buộc' của Linh Thú môn dành cho hắn."

 

Kỷ Thanh Trú nhàn nhạt nói:

 

“Hắn ở trong Linh Thú môn hưởng thụ sự từ ái của Mao Nhung đạo nhân, sự hữu ái của các sư tỷ muội huynh đệ, đã thức tỉnh nhân tính, áp đảo thú tính."

 

“Hắn bắt đầu hiểu được chuyện gì có thể làm, chuyện gì không thể làm."

 

“Làm chuyện không thể làm, hắn sẽ mất đi tất cả hiện có."

 

“Cơ Tù Vũ không muốn mất đi sư tôn của mình, không muốn mất đi đồng môn của mình."

 

Sự tiếp xúc giữa Kỷ Thanh Trú và Cơ Tù Vũ không nhiều nhưng lại dễ dàng nhìn thấu nội tâm của hắn:

 

“Thế là hắn lấy nhân tính áp chế thú tính, không đi làm chuyện không thể làm, cho dù thú tính của hắn khiến hắn muốn g-iết ta, hắn cũng tuyệt đối sẽ không làm chuyện này."

 

Liễu Phù Nhược không thể hiểu được:

 

“Hắn tại sao lại muốn g-iết ngươi?"

 

Kỷ Thanh Trú nghe vậy lộ ra vẻ mặt phức tạp:

 

“Hắn cho rằng thế gian không tồn tại thứ gì không thay đổi, hắn hy vọng ta không thay đổi, cho nên muốn để ta mãi mãi ở lại trong thời gian không thay đổi."

 

Chỉ có quá khứ mới là thời gian không thay đổi.

 

Cơ Tù Vũ muốn nàng dừng lại ở quá khứ.

 

Chỉ có g-iết nàng.

 

Chương 334 Đầu óc có bệnh

 

“Hắn hy vọng ngươi... không thay đổi?"

 

Liễu Phù Nhược ngơ ngác:

 

“Tại sao?"

 

Giọng điệu Kỷ Thanh Trú phức tạp:

 

“Lúc hắn muốn g-iết ta vẫn là cái tuổi thú tính áp đảo nhân tính, ta cũng từng hỏi hắn tại sao?"

 

Lúc đó Cơ Tù Vũ nói:

 

“Ta không biết."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đại khái cũng cảm thấy câu trả lời của mình vô cùng kỳ quặc, cộng thêm người đối thoại với mình là Kỷ Thanh Trú nên Cơ Tù Vũ dứt khoát nói thêm:

 

“Ta chính là cảm thấy ngươi rất tốt, nhưng tất cả mọi người và sự việc đều sẽ thay đổi, nếu ngươi thay đổi dáng vẻ thì điều đó thực sự..."

 

“Quá khiến người ta đau lòng rồi."

 

Trong đôi mắt bất kham tràn đầy thú tính của Cơ Tù Vũ trào ra nỗi bi thương nhàn nhạt.

 

“Ta lúc đó nghe câu trả lời của hắn chỉ cảm thấy hắn đầu óc có bệnh, liền đ-ánh cho hắn một trận."

 

Nói chính xác thì là đ-ánh cho gần ch-ết, chỉ còn lại một hơi thở thoi thóp.

 

Cơ Tù Vũ giỏi độc, Kỷ Thanh Trú linh d.ư.ợ.c vô số, linh bảo vô số, thiên khắc hắn.

 

“Ta lúc đó đã từng cân nhắc xem có nên g-iết hắn không, dù sao thì nơi hoang sơn dã lĩnh ta có cách khiến Linh Thú môn không tìm thấy bằng chứng, nhưng..."

 

Kỷ Thanh Trú đạo:

 

“Ta cảm thấy rất kỳ lạ."

 

Liễu Phù Nhược mơ hồ có thể hiểu ý của nàng:

 

“Với tính cách của Cơ Tù Vũ mà nói cái gì mà nếu ngươi thay đổi sẽ rất đau lòng đại loại những lời như vậy đúng là rất kỳ lạ, cứ như là..."

 

Biến thành một người khác vậy.

 

“Ừm."

 

Kỷ Thanh Trú lúc đó cũng cảm thấy Cơ Tù Vũ không ổn, còn đặc biệt đo xem hắn có phải bị ma tu đoạt xá hay không.

 

Nhưng bất luận nàng đo thế nào thì Cơ Tù Vũ đúng là Cơ Tù Vũ.

 

Kỷ Thanh Trú chỉ có thể có được một câu trả lời ——

 

Hắn thực sự đầu óc có bệnh.

 

“Trực giác nói cho ta biết Cơ Tù Vũ còn ẩn tình khác, ta lo lắng g-iết nhầm người gây ra đại họa nên đã tha cho hắn một mạng, ném hắn ở nơi hoang sơn dã lĩnh, hắn nếu không ch-ết thì cũng coi như ý trời muốn hắn sống."

 

Trực giác của Kỷ Thanh Trú đã cứu nàng rất nhiều lần, nàng tin tưởng sự lựa chọn của mình, không g-iết Cơ Tù Vũ.

 

“Về sau gặp lại hắn, nhân tính của hắn dần dần áp đảo thú tính, tâm tư muốn g-iết ta mặc dù vẫn không đổi nhưng vì sư tôn và đồng môn của Linh Thú môn, hắn đã học được cách khắc chế, không còn vô cớ ra tay nữa."

 

Kỷ Thanh Trú mặc dù vẫn luôn không hiểu sát ý của Cơ Tù Vũ đối với mình từ đâu mà tới.

 

Nhưng hiện giờ nàng dường như đã tìm thấy câu trả lời rồi.

 

“Nếu Phong Tiểu Thảo không nói dối thì trên người Cơ Tù Vũ e rằng đang ẩn giấu một viên ma chủng."

 

Kỷ Thanh Trú dựa theo đặc tính của ma chủng suy đoán nói:

 

“Ma chủng của hắn đại khái là chữ 'Ai' trong hỉ nộ ai lạc."

 

Nhiều năm trước Cơ Tù Vũ nói sẽ vì sự thay đổi của nàng mà cảm thấy ai thương, muốn g-iết nàng.

 

Nhiều năm sau Cơ Tù Vũ hỏi Phong Tiểu Thảo có phải cảm thấy cuộc sống của mình rất khó khăn không, khiến Phong Tiểu Thảo rơi vào bi thương thống khổ, oán hận những mái ưng trêu chọc hắn.

 

“Sự ảnh hưởng của ma chủng đang dần dần mở rộng, trước kia chỉ là bản thân hắn chịu ảnh hưởng của ma chủng, hiện giờ ma chủng trên người hắn đã có thể ảnh hưởng tới người bên cạnh rồi."

 

Giọng điệu Kỷ Thanh Trú nghiêm trọng, “Phải mau ch.óng chạy tới Thương Hải tìm thấy Cơ Tù Vũ, phong ấn ma chủng trên người hắn."

 

Nếu không thì sẽ có thêm nhiều yêu tộc chịu sự xâm hại của ma chủng!...

 

Yêu giới, Vạn Linh chi sâm.

 

Nếu là người không biết chuyện nghe thấy địa danh Vạn Linh chi sâm sẽ tưởng rằng nơi này có nhiều yêu tộc sinh sống.

 

Trên thực tế Vạn Linh chi sâm là lãnh địa của tộc Linh Lung.

 

Cái gọi là vạn linh là vô số chủng loại yêu thực mới do tộc Linh Lung giỏi trồng trọt nuôi dưỡng ra.

 

Những loại yêu thực mới này rất nhiều loại đều có linh trí của riêng mình, sức sát thương mạnh mẽ.

 

Yêu tộc bình thường căn bản không thể sinh tồn trong Vạn Linh chi sâm.

 

Cho dù có yêu tộc thực lực cường hãn muốn cưỡng ép xông vào Vạn Linh chi sâm cũng rất dễ bị lạc phương hướng trong t.h.ả.m thực vật rậm rạp này, rơi vào cái bẫy mang tên “tự nhiên", không bao giờ ra được nữa.

 

Cho nên Vạn Linh chi sâm còn có những tên gọi khác là Mê Đồ chi sâm, T.ử Tịch chi sâm.

 

Lúc này chính là đêm khuya, vạn vật yên tĩnh, chỉ có tiếng côn trùng kêu cũng như tiếng gào thét ngắt quãng của dã thú không tên ở phương xa.

 

Ánh trăng thanh lãnh rơi xuống trung tâm Vạn Linh chi sâm, giống như tiên cảnh vậy, tòa lâu đài rừng rậm do những vật tự nhiên tự xây dựng nên.