Kỷ Thanh Trú nói:
“Dựa trên hiểu biết của ta về sự phân bố kiến trúc của các tông môn thông thường, hướng chúng ta đang đi có khả năng là kho hàng."
Mầm Mầm vỡ lẽ:
“Trong kho hàng có phải có đồ tốt không?"
“Chắc thế?"
Kỷ Thanh Trú cũng không chắc chắn, nhưng trực giác của Mầm Mầm mạnh mẽ như vậy, có lẽ nàng thật sự có thể tìm thấy đồ tốt.
Những ma tu tập trung ở đây hẳn cũng có ý đồ tương tự nên mới gọi bạn gọi bè chăng?
Nghĩ tới đây, Kỷ Thanh Trú càng thêm cảnh giác.
Ma tu tới đây trước không lập tức mang bảo vật rời đi mà lại triệu tập đồng bọn, kho hàng bên kia có lẽ có nguy hiểm gì đó.
Trong đầu nàng lóe lên đủ loại ý nghĩ, bảo Mầm Mầm hãy cảnh giác một chút.
Mầm Mầm căng thẳng cái khuôn mặt lộ ra vẻ đơn thuần, gật đầu như gà mổ thóc tỏ ý đã hiểu.
Rất nhanh, Kỷ Thanh Trú đã tìm thấy mục tiêu.
Nơi ma khí nồng đậm nhất.
“...
Cái hang đất?"
Kỷ Thanh Trú và Mầm Mầm nấp sau một bức tường đổ nát một phần, cũng không dám dùng thần thức quét vì sợ bị phát hiện, bèn ghé đầu cẩn thận nhìn một cái.
Điều khiến nàng ngạc nhiên là ở đó chỉ có một cái hang đất sụp xuống, đen ngòm không thấy đáy, ma khí chính là từ bên dưới tỏa ra.
Trên mặt đất không thấy bóng dáng ma tu.
Ma tu đang họp ở bên dưới à?
Kỷ Thanh Trú nhướng mày, không chút do dự rút ra một tấm phù lục màu xanh nước biển kích hoạt, dùng linh lực điều khiển ném vào trong hang đất.
Đúng lúc này, bên dưới có một luồng linh quang vọt ra.
Khuôn mặt hớn hở của Liễu Phù Nhược đ-ập vào mắt Kỷ Thanh Trú, trên tay nàng còn giơ một con d.a.o phay đang d.a.o động linh quang.
“Thanh Trú!
Nàng ở đâu ——"
Liễu Phù Nhược lời còn chưa dứt, trố mắt nhìn một tấm phù lục đã được kích hoạt màu xanh nước biển ụp xuống đầu.
Liễu Phù Nhược:
“?"
Liễu Phù Nhược:
“!!!"
Liễu Phù Nhược không hiểu, Liễu Phù Nhược chấn kinh, Liễu Phù Nhược bị dòng nước lũ cuồn cuộn trực tiếp đ-ánh thẳng xuống đáy đất.
Nước lũ cuốn đi tiếng thét ch.ói tai lạc cực sinh bi của Liễu Phù Nhược.
Kỷ Thanh Trú sững sờ, Kỷ Thanh Trú chấn kinh, Kỷ Thanh Trú muốn ra tay ngăn cản nhưng vẫn chậm một bước, Kỷ Thanh Trú trố mắt nhìn Liễu Phù Nhược hớn hở nhảy ra rồi lại bất ngờ bị nước lũ cuốn đi, chỉ để lại một tiếng “A ——" xa dần.
“..."
Kỷ Thanh Trú chột dạ kéo Mầm Mầm đi xuống nước vớt người.
Thần thức đưa vào trong nước, còn sống!
Vớt vớt!
“Ào!"
Một ma tu bị đ-ánh gãy tứ chi, miệng nôn ra m-áu có thể thấy được là không có lưỡi, chỉ có thể đối với nàng “A ba a ba" vọt ra khỏi mặt nước.
Kỷ Thanh Trú:
“?"
Không phải người này.
“Ào!"
Ma tu bị Kỷ Thanh Trú dùng linh lực ấn trở lại mặt nước.
Thần thức lại đưa vào trong nước, còn sống!
Vớt vớt!
“Ào!"
Một ma tu tứ chi vặn vẹo, bị nước lũ dìm cho gần ch-ết vọt ra khỏi mặt nước.
Kỷ Thanh Trú:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“?"
Không phải người này.
“Ào!"
Ma tu lại bị Kỷ Thanh Trú dùng linh lực ấn trở lại mặt nước.
Mầm Mầm ở bên cạnh muốn nói lại thôi.
Kỷ Thanh Trú không cam lòng lại dùng thần thức đưa vào trong nước, mở rộng phạm vi, phát hiện trong nước có tới sáu tên ma tu dở sống dở ch-ết.
Liễu Phù Nhược đâu?
Kỷ Thanh Trú đang nghĩ như vậy, thần thức bỗng nhiên quét thấy một vùng vàng rực ——
Đó là cái gì?
Thật lóa mắt!
Ồ, là linh thạch cực phẩm à...
Hả?
Là đống linh thạch cực phẩm chất cao như núi à!
Kỷ Thanh Trú chấn kinh, Kỷ Thanh Trú vớt vớt, Kỷ Thanh Trú bội thu.
Không đúng, nàng muốn vớt không phải cái này!
Kỷ Thanh Trú nhanh ch.óng tỉnh táo, thần thức lặn xuống, cuối cùng ở góc khuất của vùng vàng rực đã phát hiện ra đội viên cứu hộ tận tụy Liễu Phù Nhược đang cấp cứu linh thạch cực phẩm.
Liễu Phù Nhược cảm nhận được thần thức của Kỷ Thanh Trú, vội vàng ra hiệu một cái.
Kỷ Thanh Trú hiểu rồi ——
Linh thạch rất nhiều, vớt vớt!
Kỷ Thanh Trú lập tức giúp Liễu Phù Nhược cấp cứu những viên linh thạch đáng thương đang bị nước lũ nhấn chìm trong hoang mang, thu vào trong vòng Thiên Thanh Vũ Lâm sạch sẽ ngăn nắp.
Xác định không bỏ sót viên linh thạch nào, Liễu Phù Nhược dùng linh lực kéo đám ma tu đã no nước lên bờ.
Một cái thanh khiết thuật, Liễu Phù Nhược khôi phục vẻ chỉnh tề, nhìn thấy Kỷ Thanh Trú bèn rưng rưng nước mắt nhào tới:
“Thanh Trú, ta nhớ nàng quá, ta vào đây không thấy nàng, sắp sợ ch-ết mất thôi!"
Kỷ Thanh Trú ôm lấy nàng, nhét bánh kẹo, trà sữa vào tay nàng để an ủi.
Mầm Mầm cùng đám yêu trong nhóm trò chuyện đang nhìn một đống ma tu tàn phế chất đống bên cạnh mà muốn nói lại thôi:
“..."
Liễu Phù Nhược tay trái cầm bánh bông lan, tay phải cầm trà sữa sô cô la trân châu khoai môn, đang định kể với Kỷ Thanh Trú về những gian nan sau khi vào Thiên Mệnh chiến trường thì bỗng nhiên phát hiện bên cạnh có một bóng người cao lớn bị nàng vô tình phớt lờ.
Đó là hiệu quả của liễm tức phù.
“Thanh Trú, vị đạo hữu này là...?"
Thấy có người ngoài ở đây, Liễu Phù Nhược nghiêm chỉnh hơn một chút.
Nàng quay đầu nhìn khuôn mặt trắng trẻo tinh tế của Mầm Mầm, trong lòng gióng lên hồi chuông cảnh báo, lại rúc vào lòng Kỷ Thanh Trú thêm chút nữa ——
Mặc dù không biết chuyện gì xảy ra, nhưng loại tiểu yêu tinh này chắc chắn là tới để tranh giành Thanh Trú với nàng rồi!
Nhìn cách ăn mặc của hắn là biết không phải loại yêu chân chính rồi!
“Hắn tên Mầm Mầm, là đạo hữu yêu tộc ta gặp lúc vừa vào bí cảnh."
Kỷ Thanh Trú giải thích:
“Hắn không phải tu sĩ kỳ Kim Đan, hẳn là một trong số ít sinh linh được Thiên Đạo chọn trúng, hơn nữa vì ngoài ý muốn mà mất trí nhớ rồi."
Trông đẹp mã, ăn mặc tinh xảo, được Thiên Đạo chọn trúng là thành phần hiếm có, còn mang theo cái buff mất trí nhớ...
Trong lòng Liễu Phù Nhược chuông cảnh báo reo vang, kịch bản này nàng quen lắm!
Cái gì mà “Tiểu kiều phu mất trí nhớ nàng giấu trong nhà vàng", vì yêu mà giả vờ mất trí nhớ đáng thương để lấy lòng thương hại của nữ chính, thực chất lại là một con sói xám đội lốt cừu...
Liễu Phù Nhược không nhịn được truyền âm cho Kỷ Thanh Trú:
“Thanh Trú, nàng quá đơn thuần rồi, loại nam yêu nhìn qua là biết xuất thân không chân chính này thích nhất là thêu dệt nên mấy cái thân thế đáng thương để lừa gạt sự thương xót của loại nữ tu mạnh mẽ như nàng đấy!"
Kỷ Thanh Trú:
“."
Rốt cuộc nàng đã bổ não ra cái tình tiết cẩu huyết gì vậy?
“Chuyện của Mầm Mầm lát nữa hãy nói, trước tiên nói về đám ma tu này đi."
Để tránh việc Liễu Phù Nhược tiếp tục bổ não mấy cái tình tiết cẩu huyết, Kỷ Thanh Trú chuyển chủ đề, nói chính sự với nàng:
“Ta nửa đường phát hiện một tên ma tu đang đi về hướng này, hắn nói hắn nhận được lời kêu gọi của đồng bọn mà tới."