“Cái đó à."
Liễu Phù Nhược thành thật nói:
“Là cái bẫy ta bày ra, chuyên môn để lừa ma tu tới đó."
Nàng kể cho Kỷ Thanh Trú nghe về trải nghiệm của mình sau khi vào Thiên Mệnh chiến trường.
“Ta vừa tới đã ở khu di tích này, mặt đất bên cạnh sụp xuống, lộ ra đống linh thạch cực phẩm chất cao như núi."
Liễu Phù Nhược vừa mở miệng đã khiến Kỷ Thanh Trú rơi vào trầm mặc.
Đây chính là nhật thường tài vận cực tốt của phú bà à?
Niềm vui nỗi buồn giữa người với người quả nhiên là không tương thông.
Chương 394 Dùng m-áu thịt của kẻ địch lát đường xuống hoàng tuyền
“Nàng cũng biết đấy, ta tuy tài vận cực tốt, nhưng nếu Thiên Đạo ban ơn quá nặng nề thì cũng không thể chịu nổi."
Liễu Phù Nhược vô cùng khổ sở.
Kỷ Thanh Trú nhắm mắt lại, đúng là nỗi phiền muộn khiến người ta không thể đồng cảm nổi mà!
“Mỗi lần ta nhận được sự ban ơn của Thiên Đạo là sẽ đem linh thạch cho người khác, hoặc lấy tiền đi cứu tế những người cần giúp đỡ, làm việc thiện, nếu không thì ta sẽ gặp phải kiếp nạn."
Nếu là bình thường thì Liễu Phù Nhược cũng không thấy có gì.
Nàng cũng rất thích làm việc thiện, nhìn thấy linh thạch được đưa tới tay những người cần thiết, cải thiện cuộc sống, thậm chí là cải t.ử hồi sinh.
Không có gì vui sướng hơn khoảnh khắc đó.
Đây cũng là lý do Thiên Cơ Môn liên kết c.h.ặ.t chẽ với những phàm nhân dưới trướng.
Nhưng ngặt nỗi đây lại là Thiên Mệnh chiến trường không thể liên lạc với thế giới bên ngoài.
Vừa tới ngày đầu tiên đã bị đống linh thạch cực phẩm chất cao như núi đ-ập trúng.
Liễu Phù Nhược:
Không chịu nổi, thật sự không chịu nổi.
Thiên Mệnh chiến trường kéo dài ba tháng, giữa chừng không thể rút lui.
Nàng không muốn ch-ết ở đây.
“Ta đang sầu não không biết phải làm sao thì gặp ba tên ma tu kỳ Kim Đan đ-ánh lén mình."
Liễu Phù Nhược nói tới đây, trong giọng điệu pha chút ghen tị ——
Mấy tên này vận khí thật tốt nha, vừa tới đã gặp được đồng bọn.
Nàng thì chỉ có thể đơn thương độc mã, tách khỏi Thanh Trú ròng rã một ngày trời!
Một ngày không gặp như cách ba thu, tương đương với việc nàng đã ba năm không được gặp Thanh Trú rồi!
“Ta vừa thấy ba tên ma tu đó, trong lòng bỗng nảy ra một kế."
Liễu Phù Nhược đắc ý nói:
“Ma tu cũng là người mà, ta nhét linh thạch lên người bọn chúng chẳng phải cũng là tán tài để người khác gánh bớt cái tài vận này sao?"
“Ta lo ba người này không đủ nên bảo bọn chúng dùng bí thuật kêu gọi những ma tu khác ở gần đó tới, ta giấu bọn chúng trong hầm ngầm, đợi thỏ tự dẫn xác tới."
Cách này khá hiệu quả, trong một ngày đã dẫn dụ được mấy tên ma tu tới, tất cả đều bị Liễu Phù Nhược khống chế, mỗi người bị nhét một túi lớn linh thạch.
“Trong lúc đợi ma tu dẫn xác tới, ta bỗng cảm nhận được con d.a.o phay nàng để lại cho ta có phản ứng, bèn đoán nàng đang ở gần đây."
Lúc ở tiền tuyến, Kỷ Thanh Trú đã đưa cho Liễu Phù Nhược và Tạ T.ử Dạ mỗi người một con d.a.o phay nàng thường dùng.
Những bí thuật khác nhau có thể tạo ra những hiệu quả khác nhau.
Liễu Phù Nhược có được một khoản linh thạch lớn, lo lắng gặp nguy hiểm cũng không dám chạy loạn, chỉ thi triển một loại bí thuật khác lên con d.a.o phay, nếu Kỷ Thanh Trú ở gần đó thì sẽ nhắc nhở nàng.
“Nàng không biết đâu, lúc phát hiện ra nàng tìm thấy ta, trong lòng ta vui mừng khôn xiết..."
Liễu Phù Nhược u oán nhìn Kỷ Thanh Trú một cái.
Nàng tưởng duyên phận giữa hai người không nông cạn.
Không ngờ lại là hại người không nông cạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kỷ Thanh Trú ho khan một tiếng:
“Ta theo dấu đồng bọn ma tu mà tới, dưới hang đất lại ma khí ngút trời, còn tưởng là đám ma tu đang tụ tập cơ đấy."
Khi nàng gặp phải đối thủ khó nhằn thường là cứ dùng phù lục pháp trận đ-ập ch-ết, cứ đ-ập loạn một trận trước đã.
Ai ngờ lần này “nước lớn trôi mất miếu Long Vương", người nhà đ-ánh người nhà.
Liễu Phù Nhược chỉ hơi u oán một chút, trong lòng hiểu rõ sự lựa chọn của Kỷ Thanh Trú là đúng đắn.
Khi chưa biết rõ tình hình quân địch, ra tay sát chiêu, tranh thủ một đòn chí mạng mới là lẽ phải.
“Ta vốn dĩ nghĩ là dẫn dụ thêm nhiều ma tu tới giúp ta gánh bớt linh thạch, giờ xem ra là không cần nữa rồi."
Liễu Phù Nhược nói rồi thò tay vào áo đám ma tu đó móc móc, rất nhanh đã lấy ra mấy chiếc ma khí không gian đựng linh thạch, lấy linh thạch từ bên trong ra đẩy tới trước mặt Kỷ Thanh Trú.
“Thanh Trú, nàng hãy thu nhận hết đi."
Liễu Phù Nhược nói:
“Nàng có thể tìm tới đây, chứng tỏ linh thạch cũng có duyên với nàng."
Nàng đem chín phần linh thạch chia cho Kỷ Thanh Trú.
Cảm thấy luồng khủng hoảng trong u minh đó biến mất mới thở phào nhẹ nhõm.
Kỷ Thanh Trú biết mệnh số nàng đặc biệt nên cũng không khách sáo, sau khi thu linh thạch bèn nói:
“Đợi rời khỏi đây, ta sẽ lấy một nửa gửi tới Thiên Cơ Môn, cũng coi như tích đức cho nàng."
“Thanh Trú, nàng đối với ta thật tốt."
Liễu Phù Nhược rưng rưng nước mắt, lại rúc vào lòng Kỷ Thanh Trú.
Kỷ Thanh Trú dở khóc dở cười:
“Đây đều là nàng phát hiện ra trước mà."
“Linh thạch không giữ lại được thì không phải của ta."
Liễu Phù Nhược cũng phóng khoáng:
“Đổi lại là người khác thì sẽ thu hết rồi, nàng lại còn nghĩ cách dùng lên người ta, nàng chính là đối với ta rất tốt mà!"
Làm tròn một chút, Thanh Trú siêu yêu nàng luôn!
Mầm Mầm, đám yêu:
“..."
Thiếu nữ ơi, nàng chẳng lẽ chính là truyền thuyết về sự tự mình công lược sao?
Kỷ Thanh Trú đã sớm quen với cái mạch não của nữ chính truyện ngược Liễu Phù Nhược này, nàng bình thản xoa đầu Liễu Phù Nhược, ánh mắt đặt lên đám ma tu đang hôn mê bên cạnh.
Nàng nói:
“Vì ta đã nhận linh thạch nên nàng cũng không cần tới bọn chúng nữa."
Liễu Phù Nhược hiểu ý nàng:
“G-iết hết đi."
Nhân giới và Yêu giới liên thủ chống lại Ma giới, sức mạnh hai bên tăng giảm ngược chiều nhau.
Đặc biệt là ở Thiên Mệnh chiến trường, bớt một tên ma tu là Ma giới bớt một phần trợ lực, càng có lợi cho sự phát triển của Nhân giới và Yêu giới sau này.
Bình thường gặp ma tu ở bên ngoài họ đã không nương tay, ở đây lại càng không.
Xử lý xong đám ma tu này, Kỷ Thanh Trú không tìm thấy ma khí không gian trên người bọn chúng, bèn hỏi Liễu Phù Nhược:
“Ma khí không gian của bọn chúng bị nàng thu lại rồi à?"
“Ừm."
Liễu Phù Nhược gật đầu, cổ tay xoay chuyển đưa cho Kỷ Thanh Trú một chiếc hộp gỗ:
“Đều đựng ở trong này rồi, ta còn chưa kịp xem."
Thứ nhất là vì nàng có được đống linh thạch trong hầm ngầm nên không tiện thu hoạch thêm tài sản quá mức.
Thứ hai là lo lắng ma tu giở trò trên đó, nàng có một mình lại không có phù lục linh đan phòng bị nên không dám tùy tiện mở ra.