Hoa Hảo Nguyệt Viên Thời

Chương 1: 1



Ta khăng khăng muốn vào thành làm thiếp, chỉ vì muốn được ăn ngon mặc đẹp, không còn phải chịu cảnh đói bụng cồn cào.

Nương nhìn cha đang nằm liệt trên giường, khẽ thở dài.

Đêm ấy, đợi đệ, muội đều đã ngủ say, nương lén kéo ta ra gian bếp.

Bà nấu một nồi cháo gạo thô đặc sánh, bên trong có lẫn những miếng khoai lang ngọt lịm.

Chưa hết đâu!

Nương còn dùng mỡ lợn xào cho ta một bát rau đậu non mơn mởn.

Bà lại lấy từ trong tủ ra hai quả trứng gà cuối cùng, pha một bát canh trứng đường đầy ắp.

Hương thơm bay khắp gian bếp nhỏ, bụng ta kêu lên ùng ục.

Nhưng khi thấy nương đem miếng thịt cuối cùng vào chảo chiên cho ta, cơn thèm trong ta bỗng tan biến quá nửa.

Ta "òa" lên một tiếng rồi khóc nức nở, vừa quẹt nước mắt vừa hỏi: 

"Nương, người nói thật đi, rốt cuộc con mắc phải chứng nan y gì rồi?"

Ở nhà này, chỉ có người bệnh nặng mới được đặc quyền uống một bát canh trứng đường.

Hôm nay nương vừa cho ăn cơm khoai lang, vừa dùng mỡ lợn xào rau, lại còn nhường hết thịt cho ta ăn.

Đây rõ ràng là "bữa cơm đoạn đầu" mà!

Người già thường bảo ăn no rồi mới dễ lên đường, nương định tiễn ta xuống âm tào địa phủ hay sao!

Nương dùng đũa gõ vào tay ta, mắng: 

"Gào cái gì mà gào! Con không có bệnh! Để đệ, muội nghe thấy thì con chỉ có nước l.i.ế.m đĩa thôi!"

Nghe vậy, ta lập tức nín bặt, cầm đũa lùa cơm lia lịa vào miệng.

Kể từ khi cha lâm bệnh, bạc trong nhà đã cạn sạch. Chúng ta đã lâu lắm rồi chưa được một bữa no nê.

Ta ăn một lúc, cố nén cơn thèm, đẩy bát về phía nương.

Ta nuốt nước miếng, khẽ bảo:

 "Nương, người cũng ăn đi."

Nào ngờ ta vừa dứt lời, nương bỗng ôm chầm lấy ta mà khóc rống lên.

Bà tự tát mạnh vào miệng mình một cái, thống khổ thốt:

 "Ta đúng là loài cầm thú!"

Nương ôm ta khóc không ngừng.

Bình thường bà là người quật cường nhất, cha bệnh đến mức không dậy nổi bà cũng nghiến răng chống chọi. 

Vậy mà giờ đây, nương khóc đến mức gần như ngất đi.

Đêm đó, bà vỗ về ta ngủ.

Trên chiếc giường gạch lớn, phía bìa trái là cha, kế đến là đệ, muội ta.

Hai đứa nhỏ vừa ngáy vừa nghiến răng, lại còn ch.óp chép miệng, ồn đến mức chẳng ai yên giấc.

Cha bệnh một năm nay, đệ, muội trông gầy đi hẳn.

Muỗi cứ vo ve quanh chúng không ngớt.

Ta giơ tay đập c.h.ế.t hai con, vậy mà chẳng thấy có chút m.á.u nào.

Haiz, đến muỗi ở nhà ta còn chẳng hút nổi m.á.u, đủ hiểu năm miệng ăn chúng ta đã đói đến mức nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nương là người cần cù tháo vát, một mình bà chăm lo ba mẫu ruộng đâu vào đấy.

Bà còn đi làm thuê, giặt đồ, gánh phân, chỉ cần cho bạc thì việc gì bẩn thỉu nặng nhọc bà cũng cam lòng.

Nhưng dù bà có làm đến kiệt sức cũng không cách nào nuôi nổi ba tỷ đệ muội  và chữa khỏi bệnh cho cha.

Ta lại nhớ đến lời khuyên bảo của thẩm hàng xóm.

"Đại Ni đã mười bảy rồi, các người cứ sợ con bé gả vào nhà khác không được ăn no nên không nỡ gả đại."

"Nhưng giờ nhà không ai làm mộc được, một mình người nữ t.ử như nàng sao nuôi nổi cả gia đình này."

"Đại Ni sinh ra trắng trẻo đẫy đà, nếu được chọn làm lương thiếp Thẩm gia, đó chẳng phải là chuyện hỉ đối với nhà nàng sao."

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Thẩm bảo nếu ta được chọn, Thẩm gia sẽ cho một trăm lượng bạc sính lễ.

Một trăm lượng bạc đấy! Ngày trước lúc cha ta làm việc kiếm được nhiều nhất, một tháng cũng chỉ được năm lượng.

Ta nằm trên giường, bấm ngón tay tính xem một trăm lượng là bao nhiêu.

Nhưng đếm đến hơn sáu mươi là đầu óc ta đã mụ mị cả đi.

Thôi, không tính nữa, tóm lại một trăm lượng là rất nhiều tiền!

Nhưng nương không hề bị lay động bởi số bạc ấy.

Bà cúi đầu nói: 

"Đại Ni từ nhỏ đã ngốc, đếm đến một trăm còn không xong. Để nó đi làm thiếp cho nhà giàu, chẳng phải là đẩy nó vào hố lửa sao."

Thẩm thở dài:

 "Nàng thật là cổ hủ! Đâu có bắt Đại Ni làm thiếp cả đời. Đợi con bé sinh được mụn con cho Thẩm gia, sẽ được nhận một khoản bạc rồi thả ra khỏi phủ. Lúc đó có tiền hộ thân, lo gì không gả được lần nữa?"

Haiz, chuyện tốt như vậy.

Vừa có bạc vừa được ăn thịt, vậy mà nương cứ mãi không thông.

Chẳng phải là sinh con thôi sao. Chuyện nhỏ như móng tay ấy mà.

Ta lén dậy thu dọn tay nải nhỏ, định bụng lẻn vào thành.

Đệ muội đang ngủ say. Ta ngoái lại nhìn chúng một lần.

Ánh trăng lọt qua khung cửa sổ rách rưới.

Ta nhìn thấy cái bụng xẹp lép của đệ đệ.

Nhìn thấy đôi chân gầy như que củi của muội muội.

Nhìn thấy đôi bàn chân đầy mụn m.á.u vì làm việc quá sức của nương.

Ta thầm nghĩ, ta nhất định phải sinh bằng được một đứa con cho Thẩm Đại thiếu gia!

Cha nhận ra ta định ra cửa.

Ông trở mình, ho lên sù sụ. Ta đi tới, lấy con d.a.o ông giấu dưới gối ra.

Cha nắm c.h.ặ.t lấy tay ta, mở trừng mắt.

Ông bệnh nặng không nói được gì, nhưng lúc kéo ta lại lực đạo cực lớn.

"Cha, con đi kiếm bạc về cho nhà mình. Để chữa bệnh cho cha, để đệ muội được ăn no, còn mua cho nương đôi giày mới nữa."

Những giọt lệ nóng hổi lăn dài từ mắt cha, rơi xuống mu bàn tay ta, nóng đến mức tim ta thắt lại.

Ta gỡ tay ông ra, không quay đầu lại nữa mà dứt khoát rời nhà.