Hoa Hảo Nguyệt Viên Thời

Chương 4



Đến sảnh trước, ta thấy Ngọc Dung đang quỳ giữa sân, mặt bị nắng chiếu đỏ gay. Vị phu nhân xinh đẹp cười lạnh:

 "Ngươi tự cam chịu thấp hèn! Muốn đi làm nô tỳ cho kẻ đã tịch thu gia sản, g.i.ế.c c.h.ế.t cha chúng ta sao. Vậy thì ta với tư cách là phu nhân, phạt ngươi, ngươi phải chịu."

Ngọc Dung hóa ra là muội muội của phu nhân. Ta thấy phu nhân miệng mắng rất nặng lời, nhưng trong mắt rõ ràng thoáng qua một tia lệ. Ngọc Dung quỳ dưới đất, sắc mặt bình thản, không nói một lời.

Nương ta thường bảo, người một nhà đ.á.n.h gãy xương còn dính lấy gân, tỷ muội ruột thịt làm gì có thâm thù đại hận đến thế. 

Hai tỷ muội họ cứ giằng co thế này, chắc chắn trong lòng đều chẳng dễ chịu gì. Ta cảm kích Ngọc Dung đã giúp đỡ mình.

 Nhưng ta cũng ghi nhớ cái tốt của phu nhân, nàng đã chọn ta, ta mới có bạc chữa bệnh cho cha. Phu nhân còn đặc biệt hỏi sở thích của ta, biết ta thích ăn cơm nên dặn nhà bếp làm nhiều món ngon cho ta.

Ai trong họ không tốt ta đều thấy buồn lòng. Ta đi tới nắm lấy tay phu nhân, lay lay cánh tay nàng:

 "Phu nhân, người đừng đau lòng. Có chuyện gì to tát, chúng ta ngồi xuống ăn bữa cơm rồi từ từ bàn bạc có được không?"

Phu nhân nghe xong, nước mắt liền rơi xuống.Nàng nghẹn ngào:

 "Ta thèm vào mà đau lòng!" 

Phu nhân bướng bỉnh vô cùng, ta vội lau lệ cho nàng.

Ta lại đi kéo Ngọc Dung, tỷ ấy thấy phu nhân khóc thì chậm rãi đứng lên. Ta kéo tay hai người đặt vào nhau, họ nhìn nhau một cái, mắt đều đỏ hoe. 

Thẩm Đại gia cười bảo: 

"Tuệ Tuệ nói đúng, ta bảo người bày một bàn ngoài sân, chúng ta cùng ngắm trăng uống rượu. Có ấm ức gì thì cứ trút hết vào rượu đi."

Đêm nay đúng lúc rằm, vầng trăng trên trời tròn vành vạnh như một cái bánh lớn. Bốn người chúng ta ngồi cùng một bàn, ăn cơm uống rượu. 

Thứ rượu đó uống vào thấy hơi ngọt, mang theo chút chua, lúc nuốt xuống lại thấy hơi đắng. Ta không kìm được nhấm nháp kỹ vị của nó, uống liền mấy chén.

Phu nhân chẳng nói lời nào, cứ mải miết uống rượu, uống rồi lại tựa vào vai ta mà khóc.Nàng nói bao nhiêu lời ta nghe không hiểu.

 Nhưng ta cũng lờ mờ nhận ra, phu nhân là tỷ tỷ của Ngọc Dung. Họ và Thẩm Đại gia cùng nhau lớn lên từ nhỏ. 

Sau này cha phu nhân phạm tội, cả nhà bị lưu đày. Thẩm Đại gia vì muốn giữ lại phu nhân nên đã cưới nàng. Còn Ngọc Dung thì làm nô tỳ cho một vị quý nhân.

Thẩm Đại gia định lau nước mắt cho phu nhân, nhưng nàng tránh tay ngài ấy ra. Nàng cứng cỏi nói:

 "Thẩm Triệu, chàng làm xong việc thì về kinh thành đi. Ta căn bản không yêu chàng, chàng cũng chẳng việc gì phải ở đây dây dưa với ta."

Ta vốn đang nghiêm túc uống rượu, nghe thấy thế liền ngẩng đầu kinh ngạc:

 "Phu nhân, người nói dối rồi, ai có mắt cũng nhìn ra người yêu Đại gia mà. Nhìn ánh mắt người nhìn ngài ấy kìa, y hệt như lúc ta nhìn bánh đường trắng vậy."

Chẳng biết có phải ta nói sai gì không mà phu nhân lại khóc to hơn. Ta sợ quá chẳng dám uống rượu nữa.

 Ngọc Dung lại rót cho ta một chén, bình thản bảo:

 "Không trách Di nương đâu, cứ uống tiếp đi. Nàng ấy trên đường lưu đày bị thương tổn thân thể, không sinh đẻ được. Thẩm Triệu là con đích tôn, phải nối dõi tông đường cho Thẩm gia, sớm muộn gì cũng phải nạp thiếp."

Ta lập tức vỗ vỗ bụng, sảng khoái tuyên bố:

 "Ta sinh thay phu nhân! Ta sinh được con xong sẽ rời đi, hai người cứ nói với thiên hạ đứa trẻ đó là do phu nhân sinh, như thế phu nhân và Đại gia sẽ được viên mãn rồi."

Phu nhân ngẩn người, khẽ hỏi ta: "Tuệ Tuệ, nàng không thấy tủi thân sao?"

Ta mù mờ đáp:

 "Có gì mà tủi thân ạ, nghe nương ta bảo, có bao nhiêu người thuê vợ sinh con đó thôi. Có đứa con thì vẫn tốt hơn là bị nhà chồng đuổi đi nhiều. Nam nhân vẫn là nam nhân của người, con cái cũng là con của người, ngày tháng vẫn cứ êm đềm trôi qua."

Theo ta thấy, họ đều là người tốt, người thiện. Vậy mà cứ vì những chuyện này mà sầu khổ, tự làm khổ mình, thật chẳng đáng chút nào.

 Trên đời này, ngoài chuyện ốm đau đói khát ra thì chẳng còn chuyện gì là khó nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ở nhà nông chúng ta, sinh càng nhiều con thì càng không bị người ta bắt nạt. Nhân đinh vượng thì gia trạch mới vượng.

 Nếu nhà ai người vợ không sinh được con, người nam nhân sẽ đi nơi xa bỏ tiền thuê vợ người khác. Thuê được về thì cho ăn ngon mặc đẹp cho đến khi sinh con xong. Hết tháng ở cữ, người kia cầm bạc rời đi. 

Từ đó cách xa nghìn trùng, không bao giờ gặp lại nữa. Hàng xóm láng giềng cũng ăn ý không nhắc tới, ai nấy đều mang trứng gà đến chúc mừng.

Phu nhân u sầu bảo:

 "Nhưng Tuệ Tuệ à, yêu một người là không muốn chia sẻ người đó với bất kỳ ai khác."

Ta lại uống thêm một chén, đầu óc váng vất:

 "Cái này cũng không được, cái kia cũng không xong. Vậy thì người rời bỏ Đại gia đi, tìm một người nam nhân nào có thể không cần chia sẻ ấy.

 Theo ta thấy, Đại gia nhìn người khóc bao nhiêu lần như thế, lại còn mua ta về làm thiếp, rõ ràng là ép người phải lựa chọn, phải nhượng bộ mà. Đã như vậy, người phải tính toán cho bản thân mình nhiều hơn chút đi."

Thật chẳng hiểu nổi, đạo lý đơn giản thế này mà phu nhân cứ đắn đo cái gì không biết. 

Năm đó tổ mẫu ta chê nương ta sinh ra ta là đứa con gái nên suốt ngày c.h.ử.i bới nương. Cha ta chỉ thấy nương khóc một lần duy nhất là lập tức đòi ra ở riêng ngay

Cha ta bảo, ông chỉ thấy nương khóc một lần trước mặt, nhưng sau lưng không biết đã khóc bao nhiêu lần rồi.

Nương ta lại bảo, nếu một người nam nhân thật lòng để tâm đến một người nữ nhân, sẽ không bao giờ để nàng phải chịu uất ức.

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Thẩm Đại gia để phu nhân khóc nhiều lần như thế, rõ ràng tình ý chẳng được bao nhiêu. Nước mắt của phu nhân thật không đáng tiền, cứ thế chảy xuôi vô ích, vừa đau lòng lại vừa hại mắt.

Thẩm Đại gia liếc nhìn ta một cái, rồi gõ mạnh vào cái đầu nhỏ của ta một cái rõ đau.

Phu nhân bần thần ngơ ngác. Ngọc Dung thì nở nụ cười lạnh lẽo.

Trong vườn hoa chỉ còn tiếng ve kêu và tiếng dế mèn, tuyệt không còn nghe thấy tiếng nói chuyện của họ nữa. Tiết trời hoa tốt trăng tròn thế này mà chẳng sưởi ấm nổi bầu không khí quạnh quẽ nơi đây.

Phía sau bỗng vang lên tiếng vỗ tay, họ nhìn người vừa tới, đồng loạt đứng bật dậy. Ngọc Dung cũng kéo ta đứng dậy theo.

Kẻ đó vừa vỗ tay vừa giễu cợt:

 "Lâm Tòng Ninh, ngươi mỉa mai Ngọc Dung làm nô tỳ cho ta, sao không soi gương xem lại cái đức hạnh của chính mình đi. Nếu ta là ngươi, ta đã sớm kiếm lấy một đứa con để giữ vững địa vị của mình rồi. 

Thẩm lão phu nhân đã hạ lệnh, nếu ngươi còn không hoài thai, sẽ nạp biểu muội của Thẩm Triệu làm thiếp cho hắn. 

Ta mà nói nhé, với cái tâm cơ tẻo tèo tèo của ngươi, cũng chỉ có thể đấu thắng được nha đầu ngốc này thôi, tốt nhất là nên sớm chấp nhận số phận đi."

Phu nhân nghe xong, mặt cắt không còn giọt m.á.u, nhưng không khóc nữa.

Ta thấy người này ăn nói thật khó nghe. Ta còn chưa chê hắn trông mặt mày yêu khí, tướng mạo đoản mệnh, vậy mà hắn lại dám mắng ta là đồ ngốc. Ta lén lút lườm hắn một cái.

Ai ngờ hắn nhạy bén vô cùng, liếc ta một cái khiến ta lạnh sống lưng.

Phu nhân nhìn về phía Thẩm Đại gia, ánh mắt đượm vẻ u sầu. Thẩm Đại gia vuốt ve tóc mai của nàng, thần sắc ôn nhu nhưng tuyệt nhiên không nói lời nào. 

Phu nhân c.ắ.n môi, cuối cùng gật đầu: "Được, nếu là Tuệ Tuệ, ta đồng ý."

Hắn lười biếng nói:

 "Nên như vậy từ sớm mới phải, chọn ngày không bằng gặp ngày. Thẩm Triệu, đêm nay ngươi và nha đầu ngốc này viên phòng luôn đi."

Ta thầm nghĩ: 

Ta đã sớm lăn lộn ngủ với Đại gia bao nhiêu ngày rồi còn gì. Nhưng Đại gia đầu óc không tốt, e là không nhớ rõ, ta cũng chẳng tiện nhắc lại.

Ngọc Dung bỗng nhiên lên tiếng: "Không được!"

Mọi người đều nhìn về phía tỷ ấy. Ngọc Dung cố giữ bình tĩnh:

 "Gần đây Tuệ Tuệ thân thể không khỏe, cần phải điều dưỡng, cứ để thư thư một thời gian nữa đã."