Hoa Hảo Nguyệt Viên Thời

Chương 5



Cha nương dẫn đệ muội đến Thẩm gia thăm ta, vừa thấy mặt là cả nhà ôm nhau khóc nức nở. Đệ muội ôm lấy ta khóc:

 "Tỷ tỷ, tụi đệ nhớ tỷ lắm."

Nương nhìn ta thật kỹ hồi lâu rồi lau nước mắt. Bà nhìn quanh quất, khẽ bảo:

 "Đừng khóc nữa, Thẩm gia phú quý, chúng ta khóc lóc thế này chỉ sợ họ thấy xui rủi, lại mang phiền phức đến cho Đại Ni."

Họ ngồi xuống, kể chi tiết cho ta nghe những chuyện xảy ra trong hơn một tháng qua. Ngày đó, thẩm hàng xóm mang vẹn nguyên một trăm lượng bạc về.

 Cha ta quýnh quáng đến mức ngã lăn từ trên giường xuống, đệ muội thì khóc lóc đòi bán mình thay ta.

Nương nhìn đống bạc trắng hếu ấy mà xót thấu tâm can. Nhưng khế ước đã ký, tuyệt không có đường lui.

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

 Nương ta là người quyết đoán, bà không dây dưa, lập tức mời đại phu giỏi nhất cho cha. Vị đại phu đó có bản lĩnh thật, tiêu hết năm mươi lượng bạc là chữa khỏi bệnh cho cha ta.

Nương lại dùng số bạc còn lại thuê một căn nhà trong thành. Bà bảo đã đi đến bước này thì tuyệt đối không thể phụ lòng ta. 

Cha nương quyết tâm làm ăn trong thành. Căn nhà họ thuê có một hậu viện, cha làm ghế gỗ, kệ hoa mang ra chợ bán, nương khéo tay nên bán đồ ăn sáng.

Đệ muội tranh nhau nói: "Tỷ tỷ! Tụiđệ cũng biết làm việc mà!"

Nương nắm tay ta, mắt đỏ hoe:

 "Đại Ni, cha nương nhất định sẽ gây dựng cơ ngơi cho con. Sau này dù con không lấy chồng cũng chẳng lo cơm ăn áo mặc."

Nói chuyện một hồi, nương nháy mắt với cha. Cha bèn dẫn đệ muội ra ngoài cửa. Nương hỏi ta:

 "Đại Ni, con nói thật cho nương biết, Thẩm Đại gia đối xử với con thế nào?"

Ta thật thà: "Cho ăn cho uống đầy đủ, rất tốt ạ."

Nương chọc vào trán ta, mắng: 

"Nương hỏi chuyện phòng the cơ! Nương không muốn con gả đi, nên cũng chưa dạy con những chuyện đó. Con... con có bị bắt nạt không?"

Ta nhớ lại buổi đêm, Đại gia cứ ôm lấy ta hôn tới hôn lui. Mệt thì có hơi mệt, đau không? Đôi khi cũng đau. Nương vừa hỏi thế, ta liền uất ức đến mức lệ nhòa, chỉ vào n.g.ự.c bảo: 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Nương, có lúc ngài ấy vừa nhéo vừa c.ắ.n con, đau lắm ạ."

Sắc mặt nương thay đổi:

 "Ta biết ngay tiền này chẳng dễ kiếm mà! Mau để nương xem nào, có phải hắn ngược đãi con không." Nương ta có tư thế như muốn đi liều mạng với Thẩm Đại gia vậy.

Đợi ta cởi áo ra, nương kiểm tra một lượt. Mặt bà lúc đỏ lúc xanh. Đến khi nhìn thấy vết hôn ở đùi trong của ta, sắc mặt bà lại càng kỳ lạ hơn. Bà ghé sát tai ta thì thầm vài câu. Ta gật gật đầu.

Nương im lặng một hồi, lẩm bẩm:

 "Thẩm gia Đại gia này trông có vẻ là người đoan chính, không ngờ lại mãnh liệt thế."

 Bà lại thở dài:

 "Thôi, con sống tốt là nương yên tâm rồi. Mấy cái trò của người trẻ các con nương không hiểu nổi. Nếu hắn đã tình nguyện hầu hạ con, con cứ tận hưởng là được."

Sau khi tiễn gia đình về, ta cũng bắt đầu có tâm sự. Tên "đoản mệnh" kia nói đúng, con người phải biết tính toán cho bản thân.

 Ngày trước cha làm thợ mộc, đều là người ta đưa bản vẽ rồi cha làm theo. Tiền kiếm được một công việc, người vẽ bản vẽ cũng được chia ba phần. 

Nếu ta học được cách vẽ bản vẽ, sau này chẳng phải cũng có thể giúp nhà kiếm bạc sao.

Hơn nữa, Ngọc Dung và họ đều biết chữ. Nếu ta học viết chữ, sau này rời khỏi Thẩm gia còn có thể giúp nương tính sổ sách, dạy đệ muội nhận mặt chữ.

 Nghĩ vậy, ta nảy ra ý định, bèn đem dự định này nói cho Ngọc Dung tỷ tỷ nghe.

Ngọc Dung nghe xong thì ngạc nhiên, rồi khen ngợi:

 "Di nương dạo này ngày càng thông minh ra rồi." 

Ta ngượng ngùng cười. Không hiểu sao từ khi vào Thẩm gia bữa nào cũng có thịt, ta thấy đầu óc mình nhạy bén hẳn lên, không còn rỉ sét như trước nữa.

Lại thêm phu nhân thường đọc cho ta nghe những câu chuyện hay, ta nghe rồi nghĩ ngợi nhiều hơn.

 Nghĩ nhiều nên nói năng cũng trôi chảy hẳn ra, không còn mê muội như trước. Ngọc Dung tỷ tỷ để tâm đến chuyện của ta, bảo sẽ tìm cho ta một danh sư.

Nhưng ta không ngờ, vị "danh sư" này lại chính là tên "đoản mệnh" kia.